"Triệu Lôi, ban mua sắm bán cá ?" Cô thấy chỗ nào bể cá. Nếu cá ngoài chợ ăn thì mấy con cá nhỏ thả sẽ lớn kịp mất.
"Chỗ đó bán cá. Muốn ăn cá thì tự sông mà bắt. Đặt lờ, đặt lượi cũng . Sông ở gần giếng nước đấy. Em ăn cá ?" Triệu Lôi hỏi.
"À!"
"Ừm, em ăn cá. Cá trong bể sắp tràn ngoài ." Lâm Vãn Vãn .
Triệu Lôi lập tức hiểu ý.
"Thế để lát nữa đặt lờ. Mai chúng ăn cá nhé." Triệu Lôi .
"Được."
Ở quê nhà bên .
Hà Tiểu Quân thấy cửa nhà Lâm Vãn Vãn khóa ngoài, cau mày.
Anh đến hai liên tiếp , nào cũng thấy cửa đóng.
"Đồng chí, tìm ai ?" Triệu Đại Trụ thấy Hà Tiểu Quân cửa nhà Lâm Vãn Vãn thì hỏi.
"Chào , xin hỏi nhà ?" Hà Tiểu Quân .
"Đây là nhà em trai thứ ba của . Cậu tìm nhà nó việc gì?" Triệu Đại Trụ hỏi.
" là đưa thư. Có một lá thư gửi cho đồng chí Lâm Vãn Vãn." Hà Tiểu Quân .
"Đại Trụ, con gì đấy? Còn mau xách nước?" Mẹ Triệu ngoài cổng .
"Mẹ, đồng chí thư gửi cho em dâu út." Triệu Đại Trụ chỉ Hà Tiểu Quân .
"À, là Tiểu Quân . Con dâu tỉnh , thể một năm nữa mới về. Hay là đưa thư cho , để đưa địa chỉ đơn vị bộ đội ở tỉnh cho , gửi giúp cho nó?" Mẹ Triệu .
Trước đây khi Triệu Lôi kết hôn, mỗi tháng tiền trợ cấp gửi về đều do Hà Tiểu Quân đưa cho Triệu, nên Triệu đương nhiên quen Hà Tiểu Quân.
Hà Tiểu Quân cũng rõ họ là chồng nàng dâu.
Hà Tiểu Quân thấy khó xử, lá thư nhận ký tên.
"Bác Triệu, bác cho địa chỉ thì cháu cũng dùng ạ. Cháu chỉ phụ trách đưa thư thôi, nếu gửi thì bác tự mang bưu cục gửi." Nếu cầm gửi, nhỡ thư mất thì chịu trách nhiệm.
Đưa cho Triệu, ít nhất bà ký nhận, chuyện gì thì tìm bà .
"Hay là bác ký nhận giúp, tự gửi cho con dâu bác." Hà Tiểu Quân .
"Cũng . Vậy đưa nó cho ." Sau đó Triệu ký tên sổ của Hà Tiểu Quân.
Mẹ Triệu tuy chữ, nhưng tên thì bà vẫn .
Là Triệu Lôi dạy.
Triệu Lôi ít nhất tên , nếu ở bộ đội gửi đồ về, Triệu nhận đồ mà gì thì .
Mẹ Triệu cầm lá thư về nhà cũ.
"Ông nó ơi, nhận một lá thư của nhà thằng ba. Giờ nên gửi đến tỉnh cho nó đợi nó về đưa?" Mẹ Triệu cầm thư hỏi bố Triệu.
Những việc đều do bố Triệu quyết định.
"Gửi . Sợ việc gì gấp." Bố Triệu suy nghĩ .
"Được, thế mai bảo Đại Trụ gửi." Mẹ Triệu gật đầu, đặt lá thư sang một bên.
"Khoan , bóc xem bên trong là gì . sợ là việc gấp thì vẫn gửi điện báo." Bố Triệu đột nhiên .
"Sẽ việc gì gấp mà gửi điện báo chứ?" Mẹ Triệu .
"Bà quên phận con dâu ? Lỡ chuyện gấp mà chậm trễ thì ?" Bố Triệu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-60-nhung-ngay-nuoi-con-binh-di/chuong-335.html.]
"À , đúng . bóc ngay đây." Lúc Triệu vẫn nhớ hai đều chữ.
Bố Triệu cũng mù chữ, ông chữ hơn Triệu một chút, là đây học lỏm của .
Mẹ Triệu mở thư , lấy một tờ phiếu gửi tiền quen thuộc đến thể quen thuộc hơn.
Bà dụi dụi mắt, mở to mắt .
Sau đó nghiêm túc đếm.
Bố Triệu thấy vẻ mặt ngây ngốc của Triệu, giật phắt lấy tờ phiếu gửi tiền: "Không xem thì đưa ."
"Này ông già, cẩn thận đấy, đừng rách." Mẹ Triệu to.
Mặc dù bà đếm rõ ràng là bao nhiêu tiền, nhưng bà là nhiều, nhiều.
Vì đây là đầu tiên bà thấy một tờ phiếu gửi tiền nhiều như .
"Bà nó ơi, cái là thật ? Bà thấy bao nhiêu tiền?" Bố Triệu thấy con đó cũng trợn tròn mắt.
" thấy là chín đầu, ba chữ . Ông ơi, hơn 900 đồng ?" Mẹ Triệu nhỏ.
Lúc , trong lòng Triệu cũng đập thình thịch. Lần đầu tiên bà thấy nhiều tiền như thế.
Cả cái nhà cũ cộng cũng nhiều như thế.
" là hơn 900 đồng thật. còn tưởng nhầm." Bố Triệu cảm thán.
"Ông nó ơi, ông xem con dâu út cách nào mà kiếm tiền thế? Sao ở chỗ nó kiếm tiền dễ dàng như ? Cả gia tài của chúng tích cóp bao năm cũng chỉ hơn 700 đồng, nó một lúc kiếm nhiều như thế." Mẹ Triệu cũng cảm khái.
"Xem con dâu út thật sự phát tài . Mau cất cái phiếu gửi tiền , ngày mai bà tự thị trấn bưu cục gửi cho nó." Bố Triệu .
"Được, cất ở bây giờ?" Mẹ Triệu phấn khích đến mức tay chân lời, đầu óc cuồng, nên giấu tờ giấy nóng hổi cho an .
"Bà cứ khóa nó tủ là ." Bố Triệu .
"Được." Mẹ Triệu kích động cất tiền , xuống. "Ông nó ơi, cứ thấy thật . Rốt cuộc nó thế nào mà kiếm nhiều tiền như thế?"
Tâm trạng của Triệu thật lâu thể bình tĩnh . Bố Triệu cũng chẳng khá hơn là bao.
Trong đầu ông là con 900 đồng, 900 đồng.
"Không cần kiếm bằng cách nào, kiếm là . Bây giờ còn chọn con dâu ?" Bố Triệu hỏi.
"Có mỗi ông thôi." Mẹ Triệu lườm ông một cái.
"Thế chứng tỏ mắt ? Bà xem, bây giờ bao nhiêu ngưỡng mộ nhà chúng ." Bố Triệu .
DTV
"Nói cứ như tiền ông kiếm bằng." Mẹ Triệu .
Hai cãi một hồi.
Tại nhà cũ Lâm gia.
"Chị con tỉnh cũng thế nào, quen ? Con m.a.n.g t.h.a.i cũng đúng lúc lắm. Đến lúc tỉnh chăm sóc chị con xong về là con cũng sắp sinh ." Mẹ Lâm Phán Phán .
"Vâng, con bầu , chồng cũng vui lắm ạ." Phán Phán xoa bụng .
"Mẹ chồng con đối xử với con ?" Mẹ Lâm hỏi.
"Mẹ chồng cũng ạ. Đương nhiên bằng , nhưng đối với con cũng tính là , mắng con bao giờ." Lâm Phán Phán suy nghĩ .
"Cuộc sống thế nào, nhiều việc ?" Mẹ Lâm hỏi.
"Có ạ, nhưng con nấu cơm họ ăn quen lắm. Thế nên nhiều lúc là Đại Vĩ nấu, đương nhiên con rửa sạch rau củ, thái tất cả thứ , chỉ việc nấu thôi, con cũng rửa bát." Lâm Phán Phán .
Lâm Phán Phán nấu cơm ở bên đó hai , nhưng họ đều ăn quen. Sau đó Lưu Đại Vĩ bảo cô chỉ cần chuẩn tất cả thứ, còn nấu thì để .
Thật cô cũng quen với đồ ăn họ nấu, họ thích nấu một nồi lớn, bỏ tất cả thứ , thích xào rau. Vài ăn cơm mà chỉ ăn một bàn đầy đồ ăn, nhưng cô gả qua đó thì thích nghi thôi.