TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 66: Người ngoài đừng hòng dòm ngó con của chàng
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:27:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy cữu mẫu tự đến cửa, Lâm Ngọc Hòa đều sững sờ.
Hà thị sự khó xử của Lâm Ngọc Hòa, cũng mục đích đến.
Chỉ với tư cách cữu mẫu đến thăm Lâm Ngọc Hòa.
Thôi thị thấy giọng Hà thị, đương nhiên vui vẻ.
Coi như là nhà bên ngoại của .
Từ khi Phương Ánh Hoa cả nhà chuyển đến Huyện Ngọc Linh, họ hầu như còn qua với nhà nữa.
Hà thị cũng ngoại cháu gái gả cho nhà họ Tạ.
Mà nhà họ Tạ là biểu của nhà họ Phương.
Hôm nay thấy Thôi thị mới rõ, hai nhà kết thành biểu .
“Biểu , Hòa Hòa và Thư Hoài hòa ly ?”
“Sao tái hợp hôn nữa?”
Hà thị những khúc mắc tình cảm của Tạ Thư Hoài, bèn hỏi thẳng.
Thôi thị nào ý đồ của biểu tẩu , do dự một lát đáp: “Biểu tẩu, Ngọc Hòa hề hợp hôn với Hoài Nhi nhà .”
“Nhi t.ử nhà hôn ước với cô nương nhà họ Lý.”
“Ngọc Hòa sinh xong hài nhi sẽ rời khỏi nhà .”
Hà thị tin tức , mừng rỡ ha hả: “Thì là thế, , .”
Thôi thị còn tưởng bà đang xem trò của Lâm Ngọc Hòa, vui : “Tốt cái gì chứ?”
“Nếu Hòa Hòa là nhi tức phụ nhà họ Tạ các ngươi, thì chuyện dễ bàn.”
“Đến lúc đó, đợi nàng sinh xong hài nhi, sẽ đến đón nàng về nhà họ Phương chúng .”
Thôi thị và các bà v.ú ngoài sân đều hóa đá, chút bất ngờ khi nhà họ Phương cũng chen chân cuộc vui .
lúc Tạ Thư Hoài xách nước về cũng thấy lời .
Sắc mặt chợt đổi, lạnh lùng về phía Lâm Ngọc Hòa.
Xách gánh nước yên tại chỗ.
lúc , Hà thị từ trong phòng , bà để ý Tạ Thư Hoài đang ở trong sân, bèn thẳng đến mặt Lâm Ngọc Hòa, : “Hòa Hòa, cữu mẫu đây.”
Gà Mái Leo Núi
“Đợi nàng sinh xong hài nhi, đầy tháng sẽ đến đón nàng.”
“Về nhà họ Phương chúng hưởng phúc, biểu ca nàng là nhất…”
Hà thị còn xong.
Tạ Thư Hoài đột ngột giật mạnh, gánh nước vai kêu lên một tiếng “oành” cực lớn đổ ầm xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe.
Không chỉ ướt đẫm cả , mà còn b.ắ.n tung tóe lên mấy ở cửa.
Lúc , gân xanh trán nổi lên.
Mọi đều sợ đến ngây , đặc biệt Hà thị sợ đến mức rụt tại chỗ, sai điều gì.
Nửa ngày mới lấy giọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-66-nguoi-ngoai-dung-hong-dom-ngo-con-cua-chang.html.]
“Biểu , Hòa Hòa, đây.”
Đổng thị thầm nghĩ, may mà lão gia nhà họ ý đồ gì với Lâm nương t.ử .
Lâm Ngọc Hòa chỉ là thích của Tạ lang quân, mà bảo vệ đến mức .
Ban đêm, khi Nghiêu ca nhi và mấy đứa trẻ rời , Thôi thị mới kéo Tạ Thư Hoài phòng mắng một trận: “Hoài Nhi, hôm nay con thế, thất lễ với nhà bên ngoại như .”
“Hơn nữa, đây là quyết định do chính con đưa , đợi Ngọc Hòa sinh xong hài nhi thì sẽ rời khỏi Tạ gia chúng .”
“Sau nàng gả cho ai, , đều liên quan gì đến chúng .”
“Con đừng quên, con và Vân La vẫn còn hôn ước.”
“Con nương thất vọng quá… khụ khụ khụ…”
Thôi thị tức giận, ho đến mức thở nổi, sắc mặt trắng bệch.
Tạ Thư Hoài vội vàng đưa tay vỗ lưng, giúp Thôi thị thuận khí.
Một lát , Thôi thị mới hồi phục .
“Hoài Nhi, ngày mai nương sẽ cùng con đến Lý phủ.”
“Lần bất kể thế nào, cũng định xong hôn sự giữa con và Vân La.”
Tạ Thư Hoài cúi gằm mặt, trong mắt đầy vẻ mê mang và giằng xé.
Đôi khi ánh mắt trống rỗng về phía , như thể màn sương mù vô tận che khuất tầm .
Đôi khi ánh mắt lóe lên, tựa như những suy nghĩ khác đang giao tranh dữ dội trong lòng.
Mí mắt khẽ run rẩy, đôi mắt vốn sáng ngời giờ đây cũng trở nên ảm đạm vô quang.
Thấy Tạ Thư Hoài vẫn trả lời, Thôi thị thúc giục: “Hoài Nhi, lời nương con nữa ?”
Tạ Thư Hoài đáp lời, chỉ một câu: “nương, nghỉ ngơi cho , con sắc t.h.u.ố.c cho .”
Khi đến phòng bếp, Lâm Ngọc Hòa sắc xong thang t.h.u.ố.c cho Thôi thị.
Sắc mặt Tạ Thư Hoài tái mét như sắt thép, chất vấn dồn dập: “Vậy tối hôm đó, nàng mang hài t.ử của đến nhà ca ca nàng, chính là để gặp biểu ca của nàng ?”
Kể từ khi A Trụ đưa Lâm Ngọc Hòa về và gọi bằng một cách xưng hô khác, trong lòng Tạ Thư Hoài nảy sinh nghi ngờ. Hơn nữa, món thịt dê hôm đó cũng đến một cách kỳ lạ. Lâm Ngọc Bình dù khá giả cũng chỉ là hạng phú quý an phận, căn bản nỡ mua thịt dê đắt đỏ như để dùng. Tạ Thư Hoài vốn là tâm tư kín đáo như sợi tóc, từ lâu chất chứa đầy nghi hoặc. Mãi đến hôm nay, khi Hà thị xuất hiện, mới nguyên do.
“Nàng thể rời xa đàn ông đến mức, mang theo hài t.ử của mà gặp đàn ông khác ?”
Lâm Ngọc Hòa , dù nàng giải thích thế nào nữa, cũng sẽ tin tưởng . Trong cơn đau lòng thất vọng, nàng hề giải thích, lập tức rời khỏi phòng bếp trở về căn nhà phía Tây của . Trước đó nàng từng nghĩ sẽ cố gắng hòa hợp với trong mấy tháng còn , ngờ luôn nghi ngờ nàng chỉ vì vài lời của khác.
Sáng sớm hôm , Thôi thị cùng Tạ Thư Hoài đến nhà họ Lý để thưa chuyện cầu hôn, vốn dĩ bà chuẩn tinh thần tốn ít lời lẽ. Không ngờ Tạ Thư Hoài đồng ý. Lâm Ngọc Hòa đoán chắc mẫu t.ử hai nhất định sẽ đến nhà họ Lý, nên cũng hỏi thêm. Nàng những việc Tạ Thư Hoài quyết định, nàng cũng chẳng thể khuyên can . Chỉ cần Tạ Thư Hoài thích, Lý Vân La thật lòng với cũng chẳng liên quan gì đến nàng. Nàng tuyệt đối sẽ còn tự đa tình nhắc nhở nữa.
Vận tỷ nhi giữ ở nhà. Mẫu t.ử hai vẫn như thường lệ xe bò đến nhà họ Lý, suốt đường Tạ Thư Hoài tâm sự nặng trĩu, lộ chút vẻ vui mừng nào. Trong đầu vẫn luôn nghĩ đến dáng vẻ Lâm Ngọc Hòa lưng trong đêm qua trong cảnh đìu hiu. Những ngày , nàng còn tranh luận với vài câu, còn đêm qua nàng hề biện bạch dù chỉ một lời.
Xe bò đột ngột dừng , giữa đường thêm một cặp phu thê lên xe. Phụ nhân trẻ tuổi đang mang thai, phu quân của nàng cẩn thận đỡ nàng lên xe, động tác vô cùng dịu dàng. Sự chăm sóc tỉ mỉ như , giống như trân bảo trong lòng . Phụ nhân mặt mày đầy hạnh phúc và mãn nguyện. Nụ như , Lâm Ngọc Hòa hiếm khi . Thỉnh thoảng hai , cũng là khi nhẹ nhàng tiếp cận nàng, chăm sóc nàng, nàng mới thể nở nụ môi. Lòng Tạ Thư Hoài đau nhói, đến huyện thành liền nhảy phắt xuống xe bò, chỉ với Thôi thị một câu: “Nương, đợi ở đây, lát nữa sẽ đến ngay.” Dứt lời, màng đến tiếng gọi của Thôi thị, sải bước nhanh như bay về phía phố Văn Thành.
Đã lâu lắm Tạ Thư Hoài ghé qua tiệm của Lâm Ngọc Bình. Sự xuất hiện đột ngột của khiến cả nhà Lâm Ngọc Bình chút trở tay kịp. Cả nhà đang dùng bữa sáng. Là Tinh tỷ nhi đầu tiên lên tiếng gọi : “Cữu phu.” Ngô thị kịp phản ứng, mời Tạ Thư Hoài chính sảnh xuống. “Thư Hoài dùng điểm tâm ?”
Tạ Thư Hoài cũng khách sáo với bà , thẳng: “Minh Tú tỷ, hôm nay đến là hỏi tỷ một chuyện. Hôn sự của Hòa Hòa và nhà họ Phương, là do nàng tự nguyện, là…”
“Là do nàng tự nguyện.” Lâm Ngọc Bình hề suy nghĩ mà đáp lời. Hắn luôn tâm tư của , lành như với Tạ Thư Hoài. Trước đây Lâm Ngọc Bình vẫn luôn nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của Tạ Thư Hoài đối với Lâm Ngọc Hòa. Cũng hỏi han đến những cống hiến mà tiểu cho nhà họ Tạ. khi ngày đó thấy Tạ Thư Hoài ở tiệm nhà họ Lý, dẫn lĩnh vải bông, thì còn ôm hy vọng gì Tạ Thư Hoài nữa. Cho nên , nhà bên ngoại nhắc đến, trong lòng Lâm Ngọc Bình lập tức đồng ý. Một tia đau đớn thoáng qua trong mắt Tạ Thư Hoài, dậy định rời .
Ngô thị lớn tiếng : “Tiểu , trong lòng nàng chỉ thôi. Những chuyện đều là ý của và ca ca nàng. Chàng cũng đừng trách chúng , sắp thành với Lý cô nương . Hòa Hòa, chúng cũng thể mặc kệ.” Lâm Ngọc Bình cũng phụ họa theo: “Thư Hoài, ngày xưa là Hòa Hòa hồ đồ, nàng vì đổi nhiều. Đã vẫn chịu tha thứ cho nàng , cũng thể để nàng cứ mãi bám víu ở nhà chịu . Đến lúc đó nếu nàng sinh nam hài thì cứ để , nếu là nữ hài…”
Tạ Thư Hoài lạnh giọng cắt ngang: “Bất kể là nam hài nữ hài, đều là hài t.ử của , ngoài đừng hòng nhòm ngó.”