TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 11: Bán Bánh Gạo
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:38:10
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vận tỷ nhi đang chơi nặn đất sét trong sân thấy bánh gạo, lập tức reo lên: “Được ạ, Ngoại bà thích ăn bánh gạo nhất.”
Thôi thị chút ngượng ngùng .
nương của Lâm Ngọc Hòa là Phương thị thích bánh gạo, tay nghề của bà khéo léo món bánh cũng vô cùng ngon miệng.
Mỗi xong đều mang sang cho bọn họ.
Gà Mái Leo Núi
Từ khi Phương thị qua đời, lâu lắm nàng ăn .
Thôi thị mấy món thủ công giỏi, mà sợ lãng phí gạo, nên dễ dàng thử .
Lúc , ánh mắt Thôi thị Lâm Ngọc Hòa cũng dịu dàng hơn nhiều.
“Con đúng là lòng.”
“Con đun nước vo gạo , sẽ giã cối xay.”
Lo lắng cho đứa bé trong bụng nàng, Thôi thị dám để nàng những việc nặng nhọc .
Số gạo nếp Thôi thị mới phơi xong, cần ngâm quá lâu, cho lên cối đá giã thành bột nhão.
Sau đó thêm đường và men cái, ủ một canh giờ là thể dùng lửa lớn hấp chín.
Hai bận rộn đến tận giờ Ngọ mới hấp xong mẻ đầu tiên.
Lâm Ngọc Hòa cắt hai miếng, đưa cho Vận tỷ nhi và Thôi thị nếm thử .
Nàng thì tiếp tục hấp mẻ thứ hai.
Vận tỷ nhi mấy hôm nay ăn bánh ú, nay ăn miếng bánh gạo mềm mại, ngọt .
Liền la lên là ngon.
Thôi thị cũng lộ nụ hài lòng.
Thấy xay nhiều, bà tiếc nuối : “Ngọc Hòa, nhà chúng ăn một nồi là đủ .”
“Xay nhiều như , thời tiết oi bức thế , ăn hết sẽ hỏng mất.”
Lâm Ngọc Hòa dường như kế hoạch từ : “Nương, ăn hết, con sẽ mang chợ bán ạ.”
“Hôm qua con ngang qua chợ, thấy loại bằng kê cũng bán ba văn, loại bánh gạo nhà , trắng trẻo như , thể bán năm văn một miếng.”
“Hấp xong hai nồi , con sẽ ngay.”
Thôi thị sững sờ, còn tưởng nhầm.
Trước , bảo Lâm Ngọc Hòa mang trứng gà nhà ăn hết bán, nàng còn thấy mất thể diện.
Lần chủ động bán bánh gạo.
Thôi thị trong lòng vô cùng an ủi.
Nàng đầu thì thấy Tạ Thư Hoài trở về từ lúc nào .
Ánh mắt đang quét về phía phòng bếp, rõ ràng là những lời Lâm Ngọc Hòa .
“Hoài nhi con về , mau nếm thử bánh gạo chúng .”
Viện Nguyệt Dung phủ Lý gia
Lý chưởng quầy hùng hổ xông phòng Lý Vân La, cửa đuổi hết mấy nha đang hầu hạ ngoài.
Khiến Văn thị và Lý Vân La đang thêu thùa giật run lên.
“Nghe ca ca ngươi , hôm nay ngươi đuổi bà mối nhà họ Chu .”
Nhà họ Chu ở Hứa Dương cũng coi là phú thương, việc ăn còn mở rộng tới Kinh thành, Chu công t.ử mới đỗ tú tài.
Rất nhiều gia đình ở Hứa Dương đều gả con gái nhà họ Chu, nhưng Chu công t.ử đều để mắt tới.
Gần đây danh tiếng của Lý Vân La ở Hứa Dương vang dội, nhà họ Chu chủ động đến cầu , cần Lý gia đích nữ mà chỉ đích danh cưới Lý Vân La, một thứ nữ.
Lý gia coi như trèo cao, Lý lão gia thể tức giận.
Thứ di nương Văn thị của Lý Vân La thấy lão gia nhà nổi cơn thịnh nộ như , trong lòng chút sợ hãi, đang định giải thích giúp con gái.
Lý lão gia lập tức quát lớn: “Không hỏi ngươi, để nó .”
Văn thị vì con gái mà mấy hôm nay kiếm ít bạc cho Lý gia, ở trong phủ cũng coi như chút thể diện.
Hôm nay Lý lão gia quát mắng, ả rụt đầu mai rùa, ngoan ngoãn dám thêm lời nào.
Lý Vân La vội vàng đặt khung thêu xuống, rót nguội dâng lên mặt cha, thái độ ôn hòa.
“cha, vì Chu gia công t.ử chọn con, chẳng lẽ vì thấy nữ nhi chút khả năng kinh doanh ?”
“Nếu nữ nhi gả qua đó, chẳng tính toán cho Chu gia, bọn họ nhà họ cũng tiệm may y phục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-11-ban-banh-gao.html.]
“Vậy chẳng nhà họ Lý chúng sẽ thành đối thủ ? Nếu nữ nhi gả qua đó thì nên giúp phu gia, nên giúp mẫu gia?”
Lý lão cũng ngẩn , lời Lý Vân La trúng tim đen của ông, ông quên mất điểm .
Ngọn lửa trong lòng lập tức tiêu tan hơn nửa.
đối với việc Lý Vân La vẫn cố chấp với Tạ Thư Hoài, sự oán giận vẫn còn nặng.
“Ta thấy con Tạ Thư Hoài rót đủ thứ mê hồn thang .”
“Lần ngày đại hôn của hai con, Tạ Thư Hoài khiến Lý gia chúng mất mặt, khi đến xin tội, còn chủ động đòi hủy hôn.”
“Ta còn chê nghèo rớt mồng tơi, điều, con vẫn chịu buông tha.”
“Ta thấy căn bản chẳng hề để con đặt trong lòng.”
Lý Vân La thấy giọng điệu của Lý phụ còn nghiêm khắc như ban nãy, nhân cơ hội xoa bóp vai và chân cho ông.
“cha, bớt giận , Thư Hoài ca ca liên lụy đến con, càng con khác chê .”
“Hắn cũng là nhân thời gian để con suy nghĩ cho kỹ.”
“Nếu con ngày đó cứ thế gả , chính thất còn khó , chỉ sợ cha càng nuốt trôi cục tức .”
“Hắn hiện tại ghét cay ghét đắng Lâm thị , nếu vì đứa bé trong bụng, giữ Lâm thị Tạ gia .”
Lý lão gia dễ lừa gạt, tiếp tục hỏi: “Vậy Tạ Thư Hoài gì chứ, chỉ là bộ dạng bên ngoài tạm , nay còn thêm một hài t.ử, mà con mê đắm như .”
“cha, hứa với nữ nhi, nữ nhi giúp và ca ca việc kinh doanh của Lý gia, sẽ cản trở hôn sự của nữ nhi nữa.”
Nàng tiếp tục về chủ đề , vội vàng chuyển hướng: “cha, con cho thêu các loại thức ăn nhẹ và hoa quả khác lên váy ngắn, ca ca lô y phục mùa hè đó bán chạy.”
“ thể chỉ giới hạn ở một kiểu hoa văn, , con vẽ thêm ít hình trang sức và động vật nhỏ.”
“Muốn để nương thử xem thêu .”
Lý Vân La gian kiểm tra, một đống lớn các loại hoa văn tùy nàng sử dụng.
Đối với các họa tiết thêu y phục Đại Tấn, những yếu tố mới thêm quả thực thời đại và mới mẻ, thể thu hút ánh mắt của các nữ khách.
Người phụ nữ nào thích trang sức, ăn đồ ăn vặt, yêu thích động vật nhỏ chứ?
Nàng nắm bắt chính xác sở thích của họ.
Hàng bán khen ngợi như thác lũ, chỉ một hai ngày là bán sạch.
Nói đến chuyện ăn gần đây, Lý lão gia vui mừng đến mức khép miệng : “Là cha trách lầm con, Vân La nhà quả là thông tuệ.”
“Chuyện hôn sự của con, cha sẽ cản trở nữa, con hãy cố gắng giúp đại ca con là .”
-----
Sau bữa cơm trưa, Lâm Ngọc Hòa thu xếp bánh gạo xong để chợ bán.
Thôi thị kiên quyết đưa nàng tận ngõ.
Trong nhà chỉ còn Tạ Thư Hoài và Vận tỷ nhi.
Vận tỷ nhi xõa tóc, tay cầm con rối đất sét, phòng Tạ Thư Hoài.
“Cữu cữu ngửi xem, hôm nay Vận nhi thơm ạ?”
Vừa nãy Lâm Ngọc Hòa thấy Vận tỷ nhi cứ gãi đầu.
Nên thuận tay tắm gội và gội đầu cho nàng.
Tạ Thư Hoài khép cuốn sách đang , thần sắc dịu dàng : “Thơm.”
Vận tỷ nhi ha hả, nhanh ch.óng chạy khỏi phòng, chốc lát , nàng như nhặt báu vật mang về một miếng xà phòng thơm mới tinh.
Trước Thôi thị vì tiết kiệm bạc, dùng xà phòng từ cây xà phòng.
Vận tỷ nhi chỉ nhắc đến.
Miếng xà phòng thơm khó , đương nhiên nàng vui.
“Cữu cữu xem, còn là mùi hoa quế nữa. Nha di nương mua cho Vận nhi, nàng Vận nhi lớn , miếng xà phòng chỉ con dùng.”
“Nàng còn mua cho Ngoại tổ mẫu và Cữu cữu nữa, đang để trong phòng Nãi nãi.”
Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t của Tạ Thư Hoài nới lỏng, ánh mắt thu , biểu cảm phức tạp khó lường.
Vận tỷ nhi vốn là một đứa trẻ , cho dù đối mặt với cữu cữu ít của , khi gặp chuyện vui cũng tuyệt đối keo kiệt lời .
“Mỗi con nắm tay Vân La cô cô, nàng đều cho, cuối cùng còn tự lau ống tay áo của , chắc chắn là thích mùi Vận nhi.”
“Vận nhi thơm thơm như , Vân La cô cô sẽ thích con, cho con nắm tay nàng .”
Thần sắc Tạ Thư Hoài cứng , hồi lâu gì.