Trọng Sinh Vẫn Muốn Bên Em - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:29:34
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghỉ ngơi một lúc , Giang Hoài kéo , ôm cột đình nghỉ mát mà buông tay.

Anh thế mà cõng leo tiếp, với khí thế lên đến đỉnh núi chịu về.

gục tấm lưng rộng lớn của , mồ hôi trán ngày càng nhiều, cố gắng vùng vẫy trượt xuống tự .

Cuối cùng khi lên đến đỉnh núi, trực tiếp ngã quỵ bậc thềm chùa.

Giang Hoài mua cho chai nước, bảo ở đây đợi , một đại điện.

bậc thang, dòng hành hương vô tận, mùi hương trầm thoang thoảng trong khí.

Mọi mang theo những mơ tưởng và hy vọng về tương lai, cầu tài, cầu quan, cầu sự nghiệp, cầu nhân duyên, cầu bình an......

Vậy Giang Hoài thì , đang cầu gì?

Hít một thật sâu, cố gắng dậy, từng bước từng bước theo dòng tiến đại điện. Ánh mắt lập tức bắt gặp Giang Hoài vẫn đang quỳ gối giữa chính điện.

Trong ấn tượng của , một theo chủ nghĩa duy vật như Giang Hoài, vốn giáo d.ụ.c bài bản, sẽ tin thần phật.

, từng bước từng bước quỳ lạy, thành kính hơn bất kỳ ai.

Và điều cầu nguyện, chỉ đơn giản là mong cho Hứa Tri Ý bình an, khỏe mạnh.

Khi cầm bùa bình an ghi tên đến bên cạnh, mới hiểu vì nhất quyết lên núi.

Mắt nóng lên, ngẩng đầu đùa trêu chọc :

"Giáo sư Giang mến, là học giả nghiên cứu thuyết tương đối, nên tin khoa học chứ."

Giang Hoài đưa tay sờ sờ khóe mắt ươn ướt của , nắm c.h.ặ.t chiếc túi bình an nhỏ trong tay, ôm vai bước khỏi cửa.

"Nếu khoa học cứu yêu, nguyện tin rằng thần phật sẽ ban cho phép màu."

Trên đường trở về, hỏi Giang Hoài là đến nơi , đây đến một .

"Chẳng lẽ giáo sư Giang còn đến cầu bùa bình an cho khác nữa ?"

trêu chọc , đỏ mặt.

Thật sự là Giang Hoài khi trọng sinh trở nên quá mức bá đạo, hiếm khi dịp thấy luống cuống tay chân.

Tiếc là hề cho cơ hội đó, ánh mắt khẽ động, trực diện và nồng nhiệt, hề che giấu.

"Không ai khác, từ đến nay chỉ em."

Lòng nóng hổi, như một ấm nước sôi ùng ục sủi bọt.

Mãi một lúc mới phản ứng , hạ gục .

cam tâm, thở dài cảm khái, đầu ngón tay vẽ vòng tròn lòng bàn tay Giang Hoài.

"Thật nhớ nhung lúc , chỉ cần một hành động của em là khiến cho nào đó rung động đến mức hồn bay phách lạc, mặt đỏ tía tai, giờ đây như vợ chồng già , còn cơ hội nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-van-muon-ben-em-biwf/chuong-10.html.]

Anh ngẩn , lắc đầu bật .

Trên chiếc xe buýt ồn ào náo nhiệt, một bàn tay ấm áp lặng lẽ bao phủ mu bàn tay , đặt lòng bàn tay lên vị trí trái tim .

Qua lớp áo thun cotton trắng, thể cảm nhận trái tim của Giang Hoài đang đập mạnh mẽ.

Hình như nhanh.

Một, hai... Nhịp tim cũng bắt đầu hòa cùng nhịp đập của .

Lúc , điện thoại rung lên, là tin nhắn của :

Giang Hoài: "Trái tim rung động vì em hàng nghìn hàng vạn ."

Hơi thở nghẹn , đầu óc choáng váng, theo bản năng đầu .

Anh cũng đầu ngoài cửa sổ, chỉ để cho thấy một bên tai đỏ ửng.

nghĩ cũng chẳng khá hơn là bao, tai và má nóng ran nhắc nhở về từng chữ mà .

Lặng lẽ đầu sang hướng khác, hai chúng như đôi tình nhân mới yêu, tay trong tay nhưng ngại ngùng dám .

Giang Hoài khi trọng sinh, nắm giữ quyền chủ động trong tình yêu, như hết những lời yêu thương mà kiếp .

Còn , lẽ cũng biến thái, chẳng hề sức đề kháng với những lời ngọt ngào đến mức sến súa , thậm chí còn thích thú vô cùng.

Đây chính là Hứa Tri Ý, cần nhiều, nhiều tình yêu, cần một tình yêu mãnh liệt và che giấu.

Ngay cả khi đến giường bệnh của , cũng .

Vốn dĩ chiều hôm qua đến thăm , nhưng đó Giang Hoài khuấy đảo trôi qua.

Đến cửa phòng bệnh, trái tim bất chợt run lên.

trong ký ức của , rời xa lâu , chuyện xảy hiện tại như một giấc mơ.

lo lắng rằng một khi mở cửa, giấc mơ sẽ tan biến.

Giang Hoài vỗ vai , "Mẹ chắc chắn nhớ em lắm, thăm ."

hít một thật sâu, run rẩy mở cửa.

Phòng bệnh yên tĩnh, chỉ tiếng các thiết y tế hoạt động.

bước vài bước, ngước lên khuôn mặt hiền dịu, thanh thản giường bệnh, nước mắt kìm tuôn rơi.

Giang Hoài , nhẹ nhàng khép cửa từ bên ngoài.

yên , nức nở như một đứa trẻ lạc đường tìm đường về nhà.

Mười năm trôi qua, từ một cô bé trở thành phụ nữ trưởng thành, nhưng vẫn như ngày nào.

Trước đây, đầu óc luôn lấp đầy bởi những khoản nợ của bố, chi phí điều trị cho , học phí và sinh hoạt phí của bản . Mỗi ngày mở mắt , nhắm mắt , chỉ nghĩ đến cách kiếm thêm tiền, chẳng thời gian để ngắm , trò chuyện cùng .

 

Loading...