Trọng Sinh Trở Về, Anh Trai Ngốc Cùng Em Gái Thiên Tài Làm Lại Cuộc Đời - Chương 507

Cập nhật lúc: 2025-03-14 07:45:43
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa thu này, Niên Niên đã trở thành học sinh lớp một, Doanh Doanh trở thành học sinh lớp mầm của trường mẫu giáo. Công ty của anh trai và chị Tiểu Vân chuyển đến Bắc Kinh, cả nhà bắt đầu một trang mới của cuộc sống tại Bắc Kinh.

Cuộc sống của Lâm Tiếu cũng sang một trang mới, cô trở thành giảng viên hướng dẫn cho thạc sĩ, dẫn dắt thạc sĩ đầu tiên nhập học. Từ nay về sau, cô ở trong "sư môn" không chỉ có giáo viên nữa, mà còn có cả "đệ tử" cho riêng mình.

Mấy tháng trước, Lâm Tiếu đã chọn thạc sĩ đầu tiên cho mình trong kỳ phỏng vấn nghiên cứu sinh, Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh, hai cô gái tha thiết với toán học.

Học kỳ mới đến, Lâm Tiếu mới nói chuyện với hai thạc sĩ lần đầu tiên, vào thẳng vấn đề nói về yêu cầu đào tạo đối với nghiên cứu sinh và trong ba năm này cô có thể giúp gì cho học trò.

Lần đầu tiên nói chuyện, Lâm Tiếu phát hiện hai người học trò này hơi căng thẳng.

Cô nói hai câu bảo họ không cần phải căng thẳng: "Cho dù có khó khăn gì trong trong học tập hay trong cuộc sống đều có thể nói với cô."

Nhưng mà Lâm Tiếu cũng chẳng mong gì vài câu của mình có thể giúp họ thật sự bình tĩnh lại. Cô nhớ về lúc mới được thầy Phương dẫn dắt, khi còn học đại học cô đã soạn cả đề tài cho thầy Phương, thế nên khi trở thành nghiên cứu sinh của thầy Phương cô cũng không có gì căng thẳng cả.

Lâm Tiếu tin rằng chờ đến khi cô dần dần quen với học trò rồi thì họ sẽ không còn căng thẳng nữa.

Lâm Tiếu nói xong lời mình muốn nói, hỏi hai người học trò rằng: "Các em có gì muốn nói, muốn hỏi không?"

Đinh Tư Di lắc đầu, Hứa Thư Tĩnh chần chờ đôi chút rồi cũng lắc đầu.

Lâm Tiếu phát hiện ra Hứa Thư Tĩnh có điều gì đó muốn nói, nhưng nếu em ấy không muốn nói thì Lâm Tiếu cũng chẳng hỏi tiếp.

"Được rồi, trước tiên các em đi làm quen với môi trường mới đi. Có điều gì muốn biết, ví dụ như gần trường đi đâu để mua đồ ăn, quán ăn nào ngon thì đều có thể hỏi mấy anh chị trong nhóm nghiên cứu."

"Nhóm nghiên cứu của chúng ta thân thiện lắm, tuy rằng không cùng chung người hướng dẫn nhưng mọi khi đều cùng nhau tiến bộ trong học tập."

Vài năm nay, Lâm Tiếu đều đã quen thuộc với học trò trong nhóm nghiên cứu, dù cho đó là học trò của người hướng dẫn nào đi nữa, cô cũng được xem như là một nửa người hướng dẫn của họ rồi.

Tình hình như vậy thậm chí không bắt đầu sau khi Lâm Tiếu ở lại trường làm giảng viên. Lúc Lâm Tiếu học tiến sĩ thì không chỉ đàn em mà cả đàn anh đàn chị cũng gọi đùa cô là "Cô giáo Lâm".

Bây giờ, Lâm Tiếu đã từ học trò mà thầy Phương tâm đắc nhất trong nhóm nghiên cứu trở thành một thành viên của nhóm giảng viên hướng dẫn. Học trò hễ gặp phải vấn đề gì thì lại rất thích tìm Lâm Tiếu trẻ tuổi, ấm áp, năng lực cao để xin chỉ bảo.

Bởi vì quan hệ của Lâm Tiếu trong nhóm nghiên cứu rất tốt, thế nên hai người học trò của Lâm Tiếu là Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh cũng được thơm lây, hai người nhanh chóng hòa nhập vào nhóm nghiên cứu.

Ở chung một khoảng thời gian, hai người rất nhanh đã nhận ra rằng Lâm Tiếu là một giảng viên không hề kiêu ngạo mà lại rất quan tâm học trò, thậm chí giữa bọn họ không có gì ngăn cách cả.

Lâm Tiếu biết rõ như lòng bàn tay những gì mà người trẻ tuổi thích, phim ảnh, âm nhạc, hoạt hình. Tính toán cẩn thận thì Lâm Tiếu quả thật chỉ cách bọn họ vài tuổi.

"Cô giáo Lâm, em có thể hỏi cô một câu được không?"

Mỗi tuần Lâm Tiếu đều tổ chức một buổi tiệc nhỏ cùng với học trò, sau đó cùng đến nhà ăn để dùng bữa. Ở trên bàn cạnh cửa sổ nhà ăn, Hứa Thư Tĩnh hơi thấp thỏm muốn hỏi.

Lâm Tiếu: "Nói đi."

Hứa Thư Tĩnh: "Chuyện là… Cô giáo Lâm, vì sao lúc phỏng vấn nghiên cứu sinh, cô lại chọn em ạ?"

Đinh Tư Di đến từ đại học Bắc Đại, còn Hứa Thư Tĩnh thì không. Trường đại học của cô ấy vốn đã là một điểm hạn chế, điểm thi viết cũng chẳng phải cao nhất. Vậy mà cô giáo Lâm lại chấm điểm phỏng vấn của cô ấy rất cao, chọn cô ấy làm nghiên cứu sinh.

Lâm Tiếu cười tươi: "Có phải ngay từ lần đầu gặp cô thì em đã muốn hỏi câu này rồi phải không?"

Hứa Thư Tĩnh gật đầu.

Lâm Tiếu: "Bởi vì cô cảm thấy em là người thật sự yêu thích toán học." Lâm Tiếu mong rằng cô sẽ không nhìn nhầm.

Ai cũng bảo rằng toán học là công cụ, toán học quả thật là công cụ của mọi ngành học. Lâm Tiếu quen với nhiều bạn học ở khoa toán học sau này trở thành nghiên cứu sinh hoặc khi làm việc thì đổi sang chuyên ngành khác, chẳng hạn như tài chính, máy vi tính, kỹ thuật dân dụng.

Lâm Tiếu cũng luôn học hỏi kiến thức mới về máy vi tính, thế nhưng cô lại hoàn toàn ngược lại. Cô không muốn dùng những tri thức toán học để phục vụ máy vi tính mà lại muốn dùng kiến thức về máy vi tính để phục vụ toán học. Với nền tảng toán học vững chắc, họ đã thành công xuất sắc ở nhiều lĩnh vực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tro-ve-anh-trai-ngoc-cung-em-gai-thien-tai-lam-lai-cuoc-doi/chuong-507.html.]

Toán học là ngành học mà cô muốn nghiên cứu cả đời.

Giữa hai sự lựa chọn này, không thể phân ra cái nào tốt cái nào xấu cả. Lâm Tiếu luôn giữ liên lạc với những học trò ở các lĩnh vực khác, cô rất thích nghe tin tức mới nhất về các lĩnh vực. Thế nhưng khi chọn ra nghiên cứu sinh, Lâm Tiếu lại muốn chọn học trò hợp với mình hơn.

Cô không cần học trò phải mày mò miệt mài với chuyên ngành toán học cả một đời.

Thế nhưng mỗi một tấm lòng nhiệt tình đều có hiệu quả của riêng nó.

Có rất nhiều lời khuyên dành cho người mới nghe rất vô dụng, sau khi trải qua bôn ba Lâm Tiếu mới biết được sự nhiệt tình có thể đưa ta đi bao xa.

"Cô mong học trò của mình là người thật sự yêu thích toán học, kiên trì học hỏi." Lâm Tiếu nói.

Hứa Thư Tĩnh gật đầu nghiêm túc: "Cô giáo Lâm, em nhất định sẽ cố gắng, không để cho cô thất vọng đâu ạ."

Đinh Tư Di vội vàng bày tỏ thái độ của mình.

Lâm Tiếu cười: "Các em cũng không cần phải áp lực nhiều, dựa theo tiết tấu của bản thân là được."

Bây giờ Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh là hai học trò duy nhất của Lâm Tiếu, tuy không phải là duy nhất nhưng cũng không khác biệt lắm. Hơn nữa các cô là những nghiên cứu sinh đầu tiên của Lâm Tiếu, tình cô trò cũng vô cùng gắn kết chặt chẽ.

Dĩ nhiên không nói đến lúc hướng dẫn bài vở, Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh cũng thường đi ăn cơm với Lâm Tiếu.

Các cô ấy rất nhanh đã biết rằng mẹ của cô giáo Lâm có tay nghề nấu ăn rất tuyệt. Cô giáo Lâm từng đưa họ về nhà ăn cơm, mẹ của cô giáo Lâm cũng nấu cho các cô ấy rất nhiều món ăn ngon, cô giáo Lâm cũng thường chia cho họ.

Chung sống với nhau ngày qua ngày, tình cô trò cũng ngày càng hiểu biết và gắn bó sâu sắc.

Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh phát hiện ra rằng dù cho thu nhập cho cô giáo Lâm và cả tài chính kinh tế của gia đình cô giáo Lâm rất cao nhưng cuộc sống của cô giáo Lâm lại vô cùng giản dị.

Quần áo của cô giáo Lâm sạch sẽ, mỗi quý chỉ thay luân phiên mấy bộ.

Điện thoại của cô giáo Lâm là chiếc Nokia đời cũ từ vài năm trước, nhìn thấy cả vết xước rồi. Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh là hai người học trò chưa kiếm ra tiền, thế nhưng sau khi trở thành nghiên cứu sinh thì đã mua điện thoại mới, so với cái của cô giáo Lâm thì đời mới hơn, chức năng cũng nhiều hơn.

Cô giáo Lâm rất hào phóng với học trò, thường mời các cô đi ăn cơm, nhưng đều đi đến những quán ăn gần đó giá rẻ nhưng lại có chất lượng cao.

Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh chú ý rằng thu nhập của cô giáo Lâm rất cao nhưng lại ít tiêu tiền vào những thứ khác. Cô giáo Lâm rất thích dành dụm, vẫn chỉ một lòng với toán học, vốn không cần đến vật chất.

Đinh Tư Di đoán: "Chắc là cô giáo Lâm không quan tâm đến mấy của cải như này." Cô có một thế giới tinh thần phong phú và sâu sắc mà người khác không thể dòm ngó.

Hứa Thư Tĩnh lại càng quan sát tỉ mỉ hơn, cô ấy lắc đầu: "Tuy đồ của cô giáo Lâm quả thật rất đơn giản nhưng lại chú trọng đến chất lượng."

Rất nhanh sau đó, hai cô học trò đã phát hiện Lâm Tiếu tiêu tiền vào những thứ như thế nào. Các cô nhìn thấy chồng thư dày của những người học trò được tài trợ viết gửi cho Lâm Tiếu trên bàn làm việc của Lâm Tiếu. Thời gian trên mỗi bức thư cách nhau rất lâu, tính ra khi Lâm Tiếu còn là học trò của một tiến sĩ thì cô đã bắt đầu giúp những học trò nghèo khó rồi.

Sau khi trở thành cô giáo Lâm thì số học trò cô giúp lại càng nhiều.

"Cô giáo Lâm, cô thật vĩ đại." Hứa Thư Tĩnh nhìn chồng thư dày, trong lòng rất cảm động.

Lâm Tiếu cười xua tay: "Đừng nói quá như vậy."

Cô giúp học trò bằng tiền sau khi mua nhà ở Bắc Kinh.

Quả thật nhu cầu về vật chất của Lâm Tiếu không cao, nhưng cũng không phải là người không có yêu cầu gì. Có lẽ là do từ nhỏ trong nhà luôn cho cô những gì tốt đẹp nhất, cô vẫn quen với việc duy trì nếp sống thoải mái tiêu chuẩn.

Nhưng thực sự số tiền mà cô tiêu lại không nhiều hơn số tiền kiếm được, sau khi cô có được cuộc sống ổn định thì cô dùng số tiền đó để giúp đỡ những người mà cô thấy cần được giúp, đáng để giúp.

"Các em hứng thú với cái này sao?" Lâm Tiếu trông thấy dáng vẻ của hai cô học trò, thử hỏi: "Không thì các em lập danh sách những cuốn sách ngoại khóa của học kỳ này đi, sau đó cô mua về rồi gửi đi."

Lâm Tiếu không chỉ gửi tiền để giúp học trò mà còn tặng cả sách theo khóa, cô cảm thấy sách cũng quan trọng không kém gì tiền.

Nhưng đối với bản thân Lâm Tiếu thì, thời gian còn quý giá hơn cả tiền bạc nữa.

Đinh Tư Di và Hứa Thư Tĩnh nhìn nhau, nóng lòng muốn thử. Bây giờ các cô không có tiền để giúp đỡ người khác, nhưng nhờ có sự giúp đỡ của cô giáo Lâm, các cô cũng vui lòng góp thêm chút sức.

Lâm Tiếu cười vui vẻ: "Tốt quá! Nếu như các em thích thì đã giúp cô được rất nhiều rồi."

Loading...