Trong thời gian huấn luyện quân sự, từ sáng đến tối ngày nào Lâm Tiếu và các bạn học cũng cùng nhau luyện tập, mối quan hệ giữa các bạn cùng lớp giống như được nhấn một nút tăng tốc vậy, rất nhanh Lâm Tiếu và các bạn học cùng lớp đã trở nên thân thuộc với nhau.
Từ bạn cùng phòng trong ký túc xá đến các bạn nữ trong lớp đến các bạn nam trong lớp, khi khóa huấn luyện quân sự sắp kết thúc, Lâm Tiếu đã có thể nhớ được tên và khuôn mặt của tất cả các bạn học trong lớp.
Việc này đối với Lâm Tiếu mà nói là một việc vô cùng khó, cô suy nghĩ một chút, có lẽ là vì trong suốt kỳ huấn luyện quân sự mọi người đều mặc đồng phục quân sự và đội mũ giống nhau làm cô không có cách nào thông qua quần áo và kiểu tóc để nhận diện mọi người, chỉ có thể cố nhớ mặt mũi bạn học một cách máy móc.
Mặc dù huấn luyện quân sự rất vất vả nhưng cũng có rất nhiều niềm vui, tuy nhiên sau khi màn "diễu binh" vào ngày huấn luyện quân sự cuối cùng kết thúc, Lâm Tiếu vẫn thở phào nhẹ nhõm, khóa huấn luyện quân sự cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Đối với Lâm Tiếu mà nói, phiền não lớn nhất và khó chịu nhất trong khóa huấn luyện quân sự là thời gian đọc sách mỗi ngày của cô quá ngắn. Ban ngày cô phải ở sân huấn luyện, buổi tối ăn cơm tắm rửa xong thì mới có được một chút thời gian để đọc sách, tuy nhiên đọc được vài trang thì mí mắt của Lâm Tiếu đã bắt đầu đánh nhau, đầu óc như gà con đang mổ thóc từng chút từng chút một.
Lâm Tiếu đặt sách xuống, nằm trên giường, vừa nhắm mắt đã chìm vào giấc ngủ.
Huấn luyện quân sự thật sự rất mệt, dù Lâm Tiếu có ngủ như thế nào cũng ngủ không đủ giấc.
Trong khoảng thời gian huấn luyện quân sự này, sức ăn của Lâm Tiếu tăng lên rất nhiều, bụng cô thì đã ăn no rồi nhưng đầu óc luôn trống rỗng, người lúc nào cũng trong trạng thái đói bụng.
Cuối cùng cũng kết thúc khóa huấn luyện quân sự, theo thời khóa biểu bắt đầu lên lớp. Lâm Tiếu giống như một du khách tìm thấy cơn mưa rào trên sa mạc, háo hức tiếp thu những kiến thức ở đại học.
Trong phòng học ở đại học không có chỗ ngồi cố định, sinh viên nào đến sớm thì ngồi phía trước, sinh viên đến muộn chỉ có thể ngồi phía sau, điều này khiến Lâm Tiếu có chút không quen.
"Các cậu có muốn ngồi ở phía trước không?" Lâm Tiếu thảo luận với ba người bạn cùng phòng.
Lý Phương Khiết: "Ngồi ở phía trước hay phía sau đều được."
Châu Tinh: "Tớ muốn ngồi ở phía trước, ngồi ở phía sau tớ nhìn không rõ." Châu Tinh không cao, từ nhỏ đến lớn cô ấy luôn ngồi ở hàng ghế đầu trong lớp, buổi sáng mấy ngày trước họ đến lớp hơi muộn một chút, trong phòng học có một cậu nam sinh thân hình cao lớn ngồi ở hàng ghế đầu, nguyên cả hai tiết học Châu Tinh đều cảm thấy rất khó chịu, cả người cô ấy cứ nghiêng qua trái rồi nghiêng qua phải, chỉ có thể thông qua khe hở nhỏ nhìn lên trên bảng.
Tôn Nhã Bình: "Tớ cũng muốn ngồi ở phía trước."
Ba người đều muốn ngồi ở phía trước, Lâm Tiếu nói: "Vậy thì ba người chúng ta sẽ thay phiên nhau dậy sớm để chiếm chỗ nha."
Lý Phương Khiết vội nói: "Tớ cũng muốn ngồi chung với các cậu." Mặc dù cô ấy không quan tâm đến chỗ ngồi phía trước hay phía sau nhưng cô ấy cũng không muốn tách khỏi mấy người bạn cùng phòng.
Lâm Tiếu: "Vậy thì bốn người chúng ta thay phiên nhau dậy sớm."
"Vậy thì cứ dựa theo số giường nha, ngày mai tớ sẽ là người đầu tiên dậy sớm." Giường của Lâm Tiếu là số 1.
Từ khi thay phiên nhau chiếm chỗ, chỗ ngồi của Lâm Tiếu và ba người bạn cùng phòng của cô đã cố định ở hai hàng đầu tiên, bởi vì cũng có các bạn học của ký túc xá khác chiếm chỗ ngồi giống như họ, không có cách nào đảm bảo lần nào cũng là hàng đầu tiên, nhưng hai hàng đầu thì vẫn ổn.
Các giáo viên đại học lên lớp dạy rất nhanh đã nhận ra và nhớ mặt bốn cô sinh viên vừa nghiêm túc vừa chăm chỉ này. Trong đó Lâm Tiếu là người mà họ ấn tượng nhất bởi vì mỗi khi giáo viên gọi Lâm Tiếu trả lời câu hỏi thì Lâm Tiếu luôn trả lời đúng, chưa bao giờ cô trả lời sai hoặc không biết trả lời.
Khi các giáo viên gọi các sinh viên khác trả lời, những câu hỏi mà các sinh viên khác không trả lời được, nếu hỏi Lâm Tiếu thì Lâm Tiếu chắc chắn sẽ trả lời được.
Khi đến ngày Lâm Tiếu chiếm chỗ ngồi, cô đến lớp rất sớm, yên lặng ngồi ở hàng ghế đầu đọc sách luyện đề. Thầy Phương dạy môn Vi tích phân cũng quen đến sớm, sau hai lần liên tiếp đến lớp sớm, lần nào thầy Phương cũng thấy Lâm Tiếu đang đọc sách, ông ấy tò mò đi tới xem thử Lâm Tiếu đang xem cái gì, ông ấy vô cùng ngạc nhiên khi thấy cuốn sách mà Lâm Tiếu đang đọc là cuốn sách mà ông ấy giới thiệu cho các nghiên cứu sinh của mình.
"Em mượn nó ở thư viện à?" Thầy Phương nhìn thấy trên cuốn sách trong tay Lâm Tiếu có dán nhãn thư viện trên đó.
Lâm Tiếu gật đầu: "Vâng thưa thầy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tro-ve-anh-trai-ngoc-cung-em-gai-thien-tai-lam-lai-cuoc-doi/chuong-461.html.]
Thầy Phương tò mò hỏi: "Ai là người giới thiệu cuốn sách này cho em?" Cuốn sách mà ông ấy giới thiệu cho nghiên cứu sinh, không lẽ có giáo viên nào giới thiệu nó cho sinh viên năm nhất sao? Hình như có hơi nóng vội thì phải.
Lâm Tiếu lắc đầu: "Không ai giới thiệu cho em cả, là em tự mình tìm thấy nó trong thư viện ạ."
Lần đầu tiên khi Lâm Tiếu bước vào thư viện của Đại học Bắc Kinh, cô giống như một con chuột nhỏ rơi vào thùng gạo đầy ắp, gần như ngất đi vì hạnh phúc.
Trước đây Lâm Tiếu từng nghĩ rằng thư viện ở trường trung học số một là đã đủ lớn rồi nhưng bây giờ cô mới nhận ra rằng thư viện ở trường đại học còn lớn hơn lớn hơn rất nhiều.
Với lại những cuốn sách trong thư viện trường đại học toàn diện đến mức học sinh trung học không thể nào theo kịp được, rất nhiều sách thuộc các chuyên ngành khác nhau, chỉ nói riêng đến những cuốn sách có liên quan đến toán học, trong nháy mắt Lâm Tiếu không thể nào xem hết được chúng, cô thực sự không biết khi nào thì bản thân mình mới có thể xem hết chúng nữa.
Thầy Phương nghe Lâm Tiếu trả lời là cuốn sách này do tự cô tìm thấy, ông ấy càng tò mò hơn: "Vậy tại sao em lại chọn cuốn sách này? Lấy đại sao?"
Lâm Tiếu gật đầu: "Dạ thưa thầy, là em tùy ý lấy đại thôi ạ. Em mượn năm cuốn sách ở thư viện, sau khi mượn về em có lật ra xem một chút, thấy cuốn này là cuốn thú vị nhất nên em đọc cuốn này trước." Mượn năm cuốn sách một lần là giới hạn tối đa của thư viện.
Thầy Phương ngạc nhiên nói: "Em mượn năm cuốn sách một lần, vậy bốn cuốn còn lại là sách gì?"
Lâm Tiếu báo tên bốn cuốn sách còn lại, cô cảm thấy vẻ mặt của thầy Phương đột nhiên khiến cho cô có chút khó hiểu.
Đột nhiên Thầy Phương nhắc đến tên một cuốn sách trong số đó: "Em cũng đã từng đọc qua Giải đáp thắc mắc về Vi tích phân, vậy em nghĩ cuốn sách đó và cuốn sách em đang cầm có điểm gì khác nhau?"
Mặc dù Lâm Tiếu không hiểu tại sao thầy Phương lại hỏi câu hỏi này, nhưng câu hỏi này không hề khó để trả lời: "Giải đáp thắc mắc về Vi tích phân giống với tài liệu giảng dạy cho cấp ba hơn, còn cuốn này thì giống tài liệu giảng dạy cho đại học ạ."
Giải đáp thắc mắc về vi tích phân chỉ dạy cách làm đề, cách kiểm tra, còn cuốn sách giảng dạy trên tay cô chủ yếu truy tìm nguồn gốc ban đầu, dạy những kiến thức toán học từ ngọn nguồn, lần đầu tiên Lâm Tiếu đọc nó, cô cảm thấy mở đầu mỗi chương đều rất đơn giản, cô không hiểu tại sao những nội dung đơn giản như vậy vẫn còn xuất hiện trong những cuốn sách giảng dạy ở đại học nhưng cô vẫn tiếp tục đọc nó, sau đó cô phát hiện những nội dung trong cuốn sách này là một dãy mạch lạc, từ đơn giản đến phức tạp, những kiến thức ở phần mở đầu thực sự rất đơn giản nhưng những kiến thức ở phần sau đạt đến một chiều sâu mà Lâm Tiếu chưa từng nhìn thấy ở những cuốn sách khác.
Điều khó có được nhất đó là thời cơ chín mùi ắt sẽ thành công.
Khi Lâm Tiếu đọc cuốn sách này, bản thân cô giống như đang chèo thuyền dọc theo dòng sông tri thức, phía trước như có ai đó đang chỉ đường dẫn lối cho cô.
Mặc dù Lâm Tiếu không tiếp xúc quá nhiều sách đại học nhưng cô nghĩ sách đại học nên như thế này.
Sau khi nghe Lâm Tiếu miêu tả, thầy Phương nở một nụ cười hỏi: "Em chuẩn bị học lên nghiên cứu sinh à?"
"Cố mà nỗ lực học xong đại học, học xong thì đến thi nghiên cứu sinh của thầy nha." Thầy Phương nói.
Lâm Tiếu ngạc nhiên nhìn thầy Phương, không phải họ đang thảo luận sách Toán sao? Tại sao đột nhiên lại nhảy tới chủ đề này rồi?
Tuy nhiên, Lâm Tiếu đã nhanh chóng đưa ra một câu trả lời rất khéo léo: "Cảm ơn thầy Phương, em chưa nghĩ đến việc học cao nhưng em nhất định sẽ chăm chỉ nỗ lực học tập ở quãng đường đại học này ạ."
Thầy Phương lại nhìn về phía Lâm Tiếu mỉm cười một lát rồi quay trở lại bục giảng, các sinh viên cũng lần lượt vào lớp, chẳng mấy chốc đã lấp đầy gần hết lớp học.
Ba người Châu Tinh cùng nhau vào lớp, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Lâm Tiếu. Châu Tinh đưa cho Lâm Tiếu hai cái bánh bao thịt với một cốc sữa đậu nành, ai đi chiếm chỗ thì bạn cùng phòng sẽ mang bữa sáng cho người đó, đồng thời trả lại thẻ ăn của Lâm Tiếu cho cô: "Cậu cất đi."
Lâm Tiếu cắn hai ba miếng thì đã ăn xong bữa sáng, cô ném túi ni lông vào thùng rác, đúng lúc chuông vào lớp vang lên.
Trong giờ học, Châu Tinh lén lút hỏi Lâm Tiếu: "Sao hôm nay thầy Phương cứ gọi cậu trả lời vậy?"
Một tiết học bốn mươi lăm phút, vậy mà thầy Phương đã gọi Lâm Tiếu đến ba lần.
Bởi vì thầy Phương thường xuyên nhìn về hướng Lâm Tiếu, Châu Tinh ngồi bên cạnh cô luôn bị ánh mắt của thầy Phương quét qua, làm cho Châu Tinh cứ thấp thỏm không yên nguyên cả một tiết học, làm cô ấy cũng không dám lơ là.