Bữa tiệc mừng Dương Duệ đậu đại học tổ chức ngay tại tư gia.
Tổ ấm nhà họ Dương tọa lạc trong khu biệt thự sang trọng, tòa nhà ba tầng thiết kế theo phong cách Châu Âu bề thế, bao quanh là khu vườn rộng hàng trăm mét vuông, hoa cỏ đua khoe sắc, t.h.ả.m cỏ xanh mướt trải dài.
Quan khách dạo bước trong khuôn viên, kẻ , tay nâng ly rượu vang, trò chuyện rôm rả.
Lâm Vi buồn thiu chiếc ghế bành, mặt là đĩa bánh ngọt nhỏ xíu, thỉnh thoảng mới nhón lấy một miếng nhấm nháp cho đỡ buồn miệng.
Ba cô đang mải mê tiếp khách, trông bộ dạng chắc hẳn là đang đàm đạo chuyện ăn.
Hai đứa em thì xúm xít quầy bánh ngọt dài sọc, vẻ như mắc chứng khó lựa chọn, chần chừ mãi nhón cái nào.
Thu hồi tầm mắt, Lâm Vi lơ đãng về phía Dương Duệ đang chuyện trò rôm rả cùng nhóm bạn cách đó xa.
Ba cô còn dặn dò xán gần học hỏi kinh nghiệm từ , nhưng từ lúc đến dự tiệc, ngoài dăm ba câu chào hỏi xã giao ban đầu, cái miệng của cứ hoạt động hết công suất, hết tiếp chuyện bạn bè sang chào hỏi khách khứa, quả là bận rộn vô cùng!
Thành danh từ một trường đại học hàng đầu thế giới, oai phong lẫm liệt quá cơ!
Cúi xuống đĩa bánh ngọt vơi phân nửa, cô dùng nĩa xắn một miếng trái cây nhét miệng.
"Lâm Vi."
"Hửm?" Lâm Vi ngước lên, đôi mắt to tròn chớp chớp ngạc nhiên, miệng vẫn còn nhóp nhép miếng trái cây, rõ ràng lúc nãy còn mải miết buôn chuyện đằng mà? Sao thoắt cái lù lù ở đây , bộ tài độn thổ chắc?
Trông thấy bộ dạng ngây ngốc đáng yêu của cô, Dương Duệ phì : "Đang gì thế?"
Lâm Vi liếc đĩa bánh ngọt mặt, nhai nốt miếng trái cây trong miệng nuốt ực một cái, cố tình ngơ: "Đâu gì, đang nhâm nhi bánh trái thôi, chuyện gì ?"
Dương Duệ kéo ghế xuống đối diện: "Đâu gì, thấy em thui thủi một nên qua góp vui."
Lâm Vi cong khóe môi: "Cảm ơn ý của ." Nói xong, nụ lập tức tắt ngấm.
Có nhân viên phục vụ bê khay nước ngang, Dương Duệ vẫy tay gọi , lấy hai ly đồ uống, đặt một ly mặt Lâm Vi, cô khẽ gật đầu cảm ơn.
Lâm Vi nâng ly nước ép lên nhấp một ngụm, liếc mắt ly nước màu xanh dương sóng sánh tay Dương Duệ: "Anh uống gì thế?"
"Cocktail." Thấy Lâm Vi vẻ tò mò nếm thử, bảo: "Tuy nồng độ cồn thấp, nhưng trẻ vị thành niên uống nhé."
Lâm Vi bĩu môi, uống thì thôi, ai thèm!
"Anh thì đủ tuổi trưởng thành ." Dương Duệ bồi thêm.
Lâm Vi thầm nghĩ trong bụng, ai mượn khai báo? Một sinh viên sắp nhập học tròn mười tám tuổi, lớn sớm thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro/chuong-449-tiec-mung-do-dai-hoc-cua-duong-due.html.]
Dương Duệ dường như guốc trong bụng cô, lên tiếng hỏi: "Năm tới là em bước lớp 10 nhỉ? Em tính học tiếp trường cũ dự định nào khác?"
Lâm Vi hớp thêm ngụm nước ép: "Học trường cũ chứ , ba em còn nung nấu ý định cho em theo bước các , kiếm tấm vé trường đại học danh tiếng thế giới cơ đấy!"
Từ "các " mà cô dùng bao gồm cả những học sinh cuối cấp khóa , ví dụ như Hàn Dương.
Hàn Dương cũng nhận giấy báo trúng tuyển từ một trường đại học danh giá ở nước ngoài, nhưng vội vã khăn gói lên đường như Dương Duệ mà quyết định tham dự kỳ thi đại học trong nước năm nay, xem như trải nghiệm cảm giác sĩ t.ử.
Dương Duệ bật .
Lâm Vi lườm : "Anh cái gì? Nghĩ em thi đỗ nổi ?"
Dương Duệ vội xua tay: "Anh ý đó."
Lâm Vi hứ một tiếng.
"Nếu em thực sự thử sức với một ngôi trường đẳng cấp, ngay từ bây giờ khi bước lớp 10, em dốc sức cày cuốc mới , sẽ cực kỳ vất vả đấy."
Lâm Vi dĩ nhiên hiểu rõ điều đó, thầy cô dặn dò kỹ lưỡng , cứ nghĩ đến đống hồ sơ chuẩn , những kỳ thi cam go mắt là cô thấy ong đầu!
TOEFL, SAT, ngoài những điều kiện cứng nhắc còn thêm thành tích hoạt động ngoại khóa để cộng điểm, chẳng hạn như huy chương Olympic quốc gia.
Bản cô thiên tài bẩm sinh.
Lâm Vi cho rằng ba cô đang mộng du giữa ban ngày, với học lực hiện tại, phông nền trường lớp, cùng với sự hậu thuẫn tài chính từ gia đình, săn tấm vé du học ở một trường kha khá là phúc đức ba đời .
Còn mấy trường đại học danh giá top đầu thế giới thì thôi dẹp , để dành suất đó cho cái tên láu cá Lâm Nghiêu thì may .
"Đã bảo là ý định hão huyền mà, mấy cái giấc mơ đó dễ gì biến thành hiện thực."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dương Duệ phì .
Lâm Vi liếc một cái, quyền tự hào về bản thì cứ để họ tự đắc.
"Nếu em thực sự thử thách bản , xuất ngoại học cấp 3 ngay từ bây giờ sẽ dễ thở hơn nhiều so với việc cạnh tranh khốc liệt trong nước."
Lâm Vi vội vàng gạt : "Em từng nghĩ đến chuyện nước ngoài học cấp 3 . Ba em chắc chắn yên tâm cho em xa thế."
"Là ba em yên tâm, bản em ?"
Cả hai lý do đều đúng.
"Chuyện học đại học ở em còn tính tới, chi đến học cấp 3. Anh bớt vẽ đường cho hươu chạy ."