Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 235: Nhà Trẻ Thôn

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:11:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Kiến Quốc em với bao nhiêu năm, thể đang nghĩ gì, lập tức về phía Lâm Lệ Thanh: "Vợ , em nhiều chủ ý, giúp cả chị dâu nghĩ xem thể gì, để nghĩ thì đất lớn như xây nhà thì là trồng hoa màu, thì là nuôi con lợn gì đó, nhiều hơn nữa thì chịu."

 

Lâm Lệ Thanh trợn trắng mắt ngay mặt : "Anh đều em còn gì nữa, thì nuôi đồ thôi, nuôi gà vịt gì đó, chọn giống địa phương chúng , đến lúc đó bên chỗ chị dâu hai chắc chắn sẽ cần. Còn bên tiệm cơm, chú Tư việc ở tiệm cơm , chỉ cần đồ , thì sợ tiệm cơm thu."

 

Nhan Kiến Quân mà cả đều kích động, lập tức rót cho Lâm Lệ Thanh ly rượu: "Vẫn là em dâu ba thông minh, ! Anh em, nuôi gà!"

 

Một đám chuyện vui vẻ, vặn trưởng thôn ngang qua cửa, Nhan Kiến Quân lập tức qua kéo ăn cỗ, chuyện mở nhà trẻ.

 

Trưởng thôn lập tức để tâm, túm lấy Văn Kiến Quốc và Lâm Lệ Thanh kích động : "Cái nhà trẻ các thật sự nghĩ tới, mở thì chắc chắn mở , chừng cấp còn sẽ biểu dương thôn chúng chứ!"

 

Đây mới là điểm trưởng thôn vui nhất.

 

Nhìn ý tứ của ông là định , Lâm Lệ Thanh và Chu Hiểu Nga , Chu Hiểu Nga ăn ý lên lầu, tình hình với Trần Tố Linh một chút.

 

Đến tối, Nhan Kiến Thiết tiễn hết khách khứa đóng cửa , thu dọn ở tầng một một chút lập tức về phòng xem vợ con.

 

Trần Tố Linh chuyện nhà trẻ .

 

Nhan Kiến Thiết ảo não ôm con đặt m.ô.n.g xuống: "Sớm cách cầu xin !"

 

"Anh gì với bà ?" Trần Tố Linh giật , điểm tâm cũng bỏ xuống ăn nữa.

 

Nhan Kiến Thiết gượng hai tiếng, yếu ớt : "Anh giúp trông con, điều tự , bà cao, còn đồng ý ! đoán qua bà chắc chắn sẽ đồng ý. Bà cụ vẫn luôn mong ngóng bế cháu trai mà!"

 

"Thôi ! Hôm nay em đều chị hai chị ba , vốn trông trẻ con, em thà khổ một chút cũng con theo bà cụ chịu tội!" Trần Tố Linh sợ Nhan Kiến Thiết vui, còn kể chuyện Lưu Thúy Phượng lúc đầu trông cháu trai cháu gái thế nào .

 

Nhan Kiến Thiết chính là một tên khốn, chỉ lo bản sung sướng, để ý những thứ , mà trợn mắt há hốc mồm: "Không... đến mức đó chứ! Mẹ đáng tin cậy thế nào cũng thể đối xử với trẻ con như a!"

 

"Con gái ruột của sống qua ngày thế nào ?" Trần Tố Linh tức giận đốp một câu.

 

Sắc mặt Nhan Kiến Thiết lập tức xụ xuống, nghĩ đến Văn Hoan Hoan thấy hôm nay, con bé xinh hào phóng, tuổi còn nhỏ đặc biệt cư xử, cũng mắt , dáng dấp kết hợp ưu điểm của và Lý Mỹ Hoa, thể là vợ chồng chú Ba nuôi lâu , còn chút giống bọn họ, tóm , là một mỹ nhân.

 

Anh quên con bé lúc nhỏ trông như thế nào, chỉ thể nhớ vài hình ảnh bẩn thỉu, lóc tỉ tê.

 

Trần Tố Linh thấy phản ứng của càng giận chỗ phát tiết: "Biết gì, ngờ gì đến thế! Con sống những ngày thế nào cũng ! Em , con bé cơm ăn, cũng mặc kệ, đều là chị dâu hai nuôi, ba đặng mới nhận nuôi.

 

Lúc đầu ba chị ba chắc khá chướng mắt , tình huống còn thể nhận nuôi con gái , tự nghĩ xem đứa bé lúc đó đáng thương bao! Mẹ thích em, khó bảo đảm lúc nào bà em thuận mắt sẽ cấu con trai em trút giận, em nỡ đưa cho bà trông ."

 

Nhan Kiến Thiết thở dài thườn thượt: "Em lý, thì để trông nữa, chúng cứ tự vất vả một chút , đợi nhà trẻ mở thì gửi , yên tâm, gửi nửa ngày, buổi trưa rảnh, buổi chiều em về ."

 

"Ừm." Trần Tố Linh hài lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-235-nha-tre-thon.html.]

Lưu Thúy Phượng đợi hai ngày đều đợi Nhan Kiến Thiết, theo lý mà bọn họ nên tiếp tục việc , cháu trai bảo bối của bà ?

 

Nghĩ thông, Lưu Thúy Phượng bắt đầu lải nhải với Nhan Vĩnh Phúc.

 

Bây giờ Nhan Vĩnh Phúc chuyện đều tốn sức, dễ mở miệng, cho dù cũng hết cách.

 

Lại qua hai ngày, trong thôn truyền chuyện mở nhà trẻ, Trần Tố Linh còn thành công tuyển cô giáo, Lưu Thúy Phượng đồng ý, chạy ruộng tìm Nhan Kiến Thiết giận dữ: "Mày đó để tao trông con cho mày còn tính ?"

 

Người đang việc thấy, nhao nhao thẳng lưng sang.

 

Nhan Kiến Thiết nhíu mày leo lên bờ ruộng: "Mẹ, đồng ý ? Tố Linh nhà trẻ việc , con cô thể trông, cần phiền nữa."

 

"Dựa cái gì! Ồ, mày để tao trông thì để tao trông, để tao trông thì để tao trông ? Tao cứ nhất quyết trông đấy, ! Bế đứa bé qua đây cho tao!" Lưu Thúy Phượng chịu buông tha.

 

Nhan Kiến Thiết cũng nổi nóng: "Mẹ! Mẹ bệnh ! Là tự trông, bọn con tự nghĩ cách trông đổi ý, thế? Nhìn quen bọn con sống những ngày yên ?"

 

Lưu Thúy Phượng dọa giật , khí thế cũng yếu , bắt đầu tại chỗ lăn ăn vạ lóc kể khổ: "Sao khổ thế , con trai vất vả nuôi lớn hướng về đều hướng về con dâu, một lũ sói mắt trắng a..."

 

Nhan Kiến Thiết buồn bực tiếp tục về việc, trầm mặt : "Mẹ, nếu náo đủ thì về , trời lạnh, đứa bé bây giờ còn nhỏ, b.ú sữa, Tố Linh tự thể trông đều đỡ việc. Chính là ngoài cũng chỉ khuyên đừng giày vò, qua mấy ngày nữa là tết , nếu rảnh quá thì dọn dẹp nhà cửa cho , ít nhất cái dáng vẻ của cái nhà."

 

Lưu Thúy Phượng lập tức lên, chống nạnh chất vấn: "Sao thế! Mày dọn phòng cho tao ? Còn để tao tự quét dọn!"

 

"Mẹ rảnh rỗi đến phát hoảng ?" Nhan Kiến Thiết hỏi ngược một câu, cũng đợi Lưu Thúy Phượng trả lời liền tiếp tục cắm đầu việc.

 

Hai ngày nay xới đất bón phân xong là nữa, đợi đầu xuân thể lập tức gieo hạt.

 

Lưu Thúy Phượng tức đến hỏng , chỉ Nhan Kiến Thiết một câu cũng nên lời, bên cạnh việc ồn ào : "Thím , thím nếu trông trẻ con thể tìm trưởng thôn chuyện, đến nhà trẻ giặt tã cho trẻ con chắc chắn thành vấn đề, ha ha ha..."

 

"Nói láo! Mày mới giặt tã! Muốn để bà đây giặt tã cho đám ranh con , mơ!" Lưu Thúy Phượng trung khí mười phần cãi với .

 

Nhan Kiến Thiết cũng mặc kệ, vội vàng tăng tốc độ, sớm xong việc rời khỏi chốn thị phi .

 

Chưa đến nửa ngày, chuyện Lưu Thúy Phượng gây sự truyền đến mức ai ai cũng , trưởng thôn đặc biệt tìm Nhan Kiến Quân, bảo quản lý bà nhà .

 

Hoàng Ngọc Liên trực tiếp đốp : "Trưởng thôn, ông để Kiến Quân nhà chia tiền thế? Ồ, chuyện phần chúng , chuyện đều tìm chúng ? Sau chuyện rách việc của bà chúng quản nữa!"

 

Trưởng thôn nghẹn lời, ngượng ngùng mất.

 

Nhan Kiến Quân lẩm bẩm: "Em đây là gì? Còn nghĩ thông ?"

 

"Nghĩ thông!" Hoàng Ngọc Liên tức giận gầm một tiếng, : "Tết năm nay thời gian đưa Cường T.ử chúc tết bên nhà chú Ba, thuận tiện ngóng chuyện thi cấp hai một chút."

 

 

Loading...