Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa - Chương 183: Hổ Tử Và Con Rắn Chết
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:09:33
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô bước tới, ôm lấy con ch.ó...
con ch.ó lùi về một bước, Vũ Viện với ánh mắt hung dữ, "Gâu gâu gâu ẳng ẳng ẳng" sủa lên đầy phẫn nộ.
Chỉ điều, nó sủa một hồi, khí thế đột nhiên yếu .
Con ch.ó bắt đầu thút thít, và run rẩy. Lại qua một lúc, nó thế mà Vũ Viện, trong mắt chảy nước mắt!
Vũ Viện tự trách cảm động, nhiều hơn là đau lòng.
Cô bước tới ôm chầm lấy con ch.ó, nhẹ nhàng vuốt ve nó, : "Hổ Tử, mày đừng giận tao ? Sau tao bao giờ bỏ mày một nữa! Hổ Tử, mày sống một ở đây ? Làm tìm đến đây? Trời lạnh thế ... ở đây chẳng ai, mày mà sống sót hả!"
Vũ Hướng Đông đặt hành lý xuống, dẫn già và A Kiều dạo quanh nhà mới.
"Mẹ, con và A Viện ở gian , con ngủ gian ngoài nó ngủ gian trong. Bây giờ gian cho và chị em nó ngủ, ngủ gian ngoài bảo hai đứa nó ngủ gian trong, con và A Kiều ở gian bên cạnh..."
Nói , Vũ Hướng Đông kéo A Kiều sang gian nhà mới bên cạnh: "Kiều , hai vợ chồng ngủ gian ... Nhìn xem, cửa đấy! Lần sợ ồn đến mấy bà cháu nữa nhé? Tối nay em tìm lý do với nữa đấy..."
A Kiều chọc cho đỏ bừng mặt, nhưng nghi hoặc hỏi: "Đông ca, đây, đây là mùi gì thế?"
Vũ Hướng Đông cũng ngửi thấy mùi thối, khỏi đầu quanh, cuối cùng phát hiện mùi thối thế mà bốc từ gian nhà mới của ông và A Kiều?
Ông trong nhà...
Chưa một lúc Vũ Hướng Đông bịt mũi từ trong nhà lao , tay còn xách theo một cái gì đó!
Ông ném cái thứ đó xuống đất, mắng con ch.ó xối xả: "Con ch.ó c.h.ế.t tiệt đáng c.h.ặ.t đ.ầ.u ! Mày mả cha nó ăn rắn c.h.ế.t trong nhà mới của ông! Sau cấm mày nhà ông, thì ông hầm mày!"
Vũ Viện và Hổ T.ử cùng đầu ...
Quả nhiên là nửa con rắn c.h.ế.t!
—— Cái đuôi rắn cách rắn hơn một nửa, đại khái Hổ T.ử ăn mất , chỉ để cái đầu rắn dữ tợn cứng đờ, cùng với răng nanh sắc nhọn trong đầu rắn, còn chỗ bụng rắn đứt m.á.u thịt be bét khô ...
Gia súc nông thôn thả rông, cơ bản chủ nhà cũng chỉ cho ăn lưng lửng bụng, đa đều dựa tự kiếm ăn.
Vũ Viện từ nhỏ thấy nhiều ch.ó bắt rắn, bắt chuột, lúc còn bắt cá ăn, cô cũng để ý lắm, chỉ càng thêm đau lòng —— xem con ch.ó chính là dựa tự săn mồi mới sống sót nhỉ?
Vũ Tư dọa sợ, đột nhiên hét toáng lên!
Lúc , Hổ T.ử ngoan ngoãn rúc lòng Vũ Viện, lúc mới bắt đầu đ.á.n.h giá Vũ Tư, đó bà nội và A Kiều.
Vũ Viện vuốt ve con ch.ó, : "Họ đều là nhà."
Hổ T.ử nghiêng đầu , cũng hiểu .
Mà bên , bà nội, A Kiều và Vũ Tư đầu tiên đến ngọn núi thì ngừng thám thính từng ngóc ngách trong nhà...
Bà nội: "Cái nhà nhỏ thế ... cũng thú vị phết đấy! Được ! Sau bà già đến đây dưỡng già, khai khẩn thêm mấy mảnh vườn rau, nuôi thêm ít gà vịt..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-my-mao-nhu-hoa/chuong-183-ho-tu-va-con-ran-chet.html.]
A Kiều: "Nhà ! Không khí , còn yên tĩnh! Sau đợi và ba các con già chúng về đây dưỡng già, mùa xuân sang năm bảo ba các con về, sửa cái hàng rào, trồng thêm mấy cây ăn quả trong sân..."
Vũ Tư: "Bà nội ơi chỗ thích quá! Mẹ ơi chỗ thích quá! Chị ơi em thích chỗ ! Sau mỗi năm nghỉ hè chúng đều về đây ? Chị, ở đây suối ? Giống cái suối trong thôn ! Chúng thể suối bắt cá nhỏ cua nhỏ ?"...
Mọi ăn cơm trưa trong thôn xong bộ hai tiếng đồng hồ mới về đến nhà, cách lúc trời tối cũng chỉ còn đến hai tiếng.
Đợi đến khi nhà quen với nhà xong, Vũ Hướng Đông giao việc cho : "Nhà giếng, nước ăn giặt giũ tắm rửa đều sợ, chỉ là điện thôi, tuy thể thắp đèn dầu, nhưng sáng sủa bằng dùng đèn điện trấn! Cho nên gì thì bây giờ tranh thủ lúc trời tối, nhanh lên!"
Tiếp theo, vội vàng bắt đầu ai việc nấy.
Vũ Hướng Đông lên núi nhặt củi, bà nội và A Kiều dọn dẹp nhà cửa, Vũ Viện xuống bếp cọ rửa và chuẩn cơm tối, Vũ Tư phụ giúp ...
Con ch.ó cũng bận tối mắt tối mũi!
Chỉ điều, nó sợ Vũ Viện rời , cho nên cứ theo sát gót chân Vũ Viện, bất kể cô , nó nhất định lẽo đẽo theo ...
Vũ Viện và con ch.ó còn phối hợp ăn ý, cứ thỉnh thoảng giẫm nó.
Chẳng bao lâu , Vũ Hướng Đông nhặt một đống củi lớn về, đó cởi áo, vác cuốc nhà cuốc đất.
A Kiều thấy cái điệu bộ đó của ông, cứ như chuyện lớn gì đó, vội vàng hỏi nguyên do.
Vũ Hướng Đông : "Trong nhà thịt hun khói, nhưng rau! Tuy , A Viện chúng nó lên núi hái rau dại về ăn cũng , nhưng rau dại thể ăn nhiều, cái đó càng ăn càng đói! đào cái hầm đất, ngày mai với một chuyến xã, chúng mua ít rau về, gà vịt cá cũng ... Tết mà, đều ăn ngon một chút!"
Bà nội ngang qua thấy, lầm bầm : "Vội vàng cái gì! Có ở đây lâu dài ! Tạm bợ một chút là !"
Vũ Hướng Đông : "Dù cũng vì nhà , vẫn thể tạm bợ ! Ít nhất cũng ở mười mấy ngày! Mẹ ngày mai con mua thịt ba chỉ về, bảo A Kiều kho thịt ba chỉ cho ăn nhé!"
Bà nội lên tiếng nữa.
A Kiều thì cũng cởi áo bông, cầm một cái cuốc khác, cùng Vũ Hướng Đông việc.
Vũ Viện bắt đầu nhóm lửa, nấu cơm.
Mùa hè Vũ Viện từng khai khẩn mấy mảnh vườn rau lớn ở đây.
Tuy lâu chăm sóc, hoang phế ít, nhưng núi Tây Loan quả thực đất đai màu mỡ, cho dù ai chăm sóc, nhưng trong vườn rau vẫn một đám củ cải trắng cực kỳ mập mạp, cùng với tỏi tây trổ ngồng!
Vũ Viện bảo em gái nhổ mấy củ cải to về, một củ thái thành lát mỏng tang, ngâm trong giấm thơm, ngày là thể ăn món nộm chua ngọt thanh mát; một củ khác thái thành miếng vát...
Chỗ thịt hun khói bà nội phơi đó, cơ bản mang hơn một nửa về, cho nên món chính tối nay đương nhiên là thịt hun khói hầm củ cải.
Chỗ xương lớn trong thịt hun khói, Vũ Viện lọc thịt nạc, dùng xương hầm một nồi canh lớn, còn thả thêm ít nấm đông và rau chân vịt hái đường về...
Ngoài còn một đĩa tỏi tây xào!
Cả nhà cuối cùng cũng kịp khi trời tối, kê một cái bàn ở đất trống cửa nhà, náo nhiệt ăn cơm.