Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 801: Có cháu ngoại**
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:29:10
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Quốc Hào xưa nay vốn vụng về khoản dối mặt Triệu Tiểu Lan, cho nên bên ngoài rít liền hai điếu t.h.u.ố.c, trong đầu sắp xếp câu từ đấy mới dám bước phòng bệnh.
Hắn vốn chẳng mặn mà gì với cái mùa mưa bụi dầm dề ở Giang Nam , cả ngày cứ rả rích, bước ngoài là quần áo dính nước, khiến bực cả . Mới hai điếu t.h.u.ố.c mà ngợm ướt nhẹp. lúc chẳng còn tâm trí mà lo mấy chuyện đó, phòng bệnh thấy Triệu Tiểu Lan tỉnh, mặt mũi cau , ngay là vợ đang sốt ruột chờ .
“Tiểu Lan, với em chuyện , nhưng em đừng cuống lên đấy nhé.”
“Cuống cái gì mà cuống, em qua cái tuổi cuống cuồng . Có chăm sóc em, chê em phiền phức nên mới trốn ngoài ?”
Cơn nóng giận của Triệu Tiểu Lan bốc lên ngùn ngụt, cứ như thể đến thời kỳ mãn kinh , kìm cũng kìm .
Thế nhưng Diệp Quốc Hào chẳng để tâm đến thái độ đó, : “Tiểu Lan, con bé Kiều Kiều thằng Thẩm Ngạo lừa .”
Triệu Tiểu Lan lúc mới cuống quýt cả lên, cô lập tức chống tay dậy hỏi: “Cái gì? Sao lừa? Kiều Kiều ?”
Diệp Quốc Hào giả bộ tức giận, đập tay xuống tủ đầu giường một cái rầm, : “Em thể... thể sắp cháu ngoại .”
“Hả?” Triệu Tiểu Lan bật dậy như lò xo, thốt lên: “Cái con bé , em dặn dặn là cẩn thận, để dính bầu chứ? Sắp nghiệp đến nơi .”
“Hả? Bọn nó thật sự ở với ?” Diệp Quốc Hào là tức giận thật sự, nhưng Triệu Tiểu Lan để ý đến cảm xúc của , chỉ vội vã : “Giờ bọn nó tính đây? Không , em dậy, em thành phố X xem thế nào.”
“Sức khỏe em thế thì kiểu gì? Dưỡng bệnh cho .”
“Không , Kiều Kiều còn nhỏ dại, chủ kiến, em sợ giờ con bé đang hoảng loạn lắm.”
“ thế, nếu qua đó, nhất định sẽ đ.á.n.h cho thằng nhãi Thẩm Ngạo một trận, đ.á.n.h cho bố nó nhận luôn.” Diệp Quốc Hào nghiến răng , cơn giận xem chân thật hơn lúc nãy nhiều.
Triệu Tiểu Lan sốt ruột lắm, nhưng cơ thể quả thực chịu nổi sự giày vò. Có lẽ vì nóng lòng về nhà, cô phối hợp điều trị vô cùng . Tuy rằng vì nóng trong mà miệng nổi rộp, nhưng bệnh tình thuyên giảm nhiều.
Diệp Quốc Hào tuy giận Thẩm Ngạo nhưng trong lòng cũng mừng thầm, vợ khỏi bệnh là quan trọng hơn tất cả.
Triệu Tiểu Lan giận lo, gọi điện thoại cho Kiều Kiều thì con bé cứ ấp a ấp úng, đó là Thẩm Ngạo máy. Thẩm Ngạo tỏ bình tĩnh, cái gì mà nếu thực sự thì xin bảo lưu kết quả học tập.
Bảo lưu cái rắm ! Kiếp con gái cô học xong đại học là một nỗi day dứt trong lòng Diệp Kiều Kiều, cô đời nào con bé vì chuyện mà bỏ dở việc học. Hơn nữa thời gian bây giờ cũng còn dài, chi bằng giấu một chút, đợi học xong tính tiếp?
dù cũng đám cưới . Hai đứa trẻ dường như để ý đến mấy chuyện đó, cô là mà lo nghĩ đủ đường.
Diệp Quốc Hào cũng sốt ruột, cũng sợ chuyện là thật, thằng nhãi Thẩm Ngạo thật sự gài bẫy con gái .
Có lẽ vì quá thành phố X, Triệu Tiểu Lan thế mà hồi phục nhanh, thể dậy , đó nằng nặc bắt Diệp Quốc Hào mua vé xe thành phố X ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-801-co-chau-ngoai.html.]
Diệp Quốc Hào cũng hết cách, chỉ đành chiều theo ý vợ. Quả nhiên mua vé, tinh thần cô phấn chấn lên hẳn. Cứ thế, hai vợ chồng cùng lên tàu hỏa. Đợi đến lúc lên tàu, Triệu Tiểu Lan vốn dĩ bệnh còn khá nặng, nay cơ bản như bình thường.
Vốn tưởng cô đang cố gượng ép bản , nhưng cảnh cô thể chen chúc trong dòng lấy nước, còn cãi tay đôi với tranh chỗ , xem là khỏe lên nhiều thật.
Cũng đừng , cách của thằng nhãi Thẩm Ngạo thế mà hiệu nghiệm, vợ quả thực khỏi bệnh. Diệp Quốc Hào thở phào nhẹ nhõm, dọc đường ân cần chăm sóc, cuối cùng hai cũng đến thành phố X.
Triệu Tiểu Lan thể vốn yếu ớt thế mà chẳng thèm nghỉ ngơi, chạy thẳng một mạch đến nhà Thẩm Ngạo. Diệp Quốc Hào ngờ Thẩm Ngạo ở thành phố X mua một căn nhà như thế , còn đang sống chung với con gái . Cho nên đến nơi, thấy Thẩm Ngạo, việc đầu tiên là đè thằng nhãi đó tường đ.ấ.m cho một cú rõ đau, chắc nịch.
Thẩm Ngạo đ.ấ.m ngã lăn đất, Diệp Kiều Kiều ở bên cạnh lập tức lao tới kêu lên: “Ba, ba đ.á.n.h ...” Sau đó dường như nhớ điều gì liền im bặt, tiếp đó chạy tới mặt Triệu Tiểu Lan : “Mẹ, con lo c.h.ế.t .”
“Mẹ chỉ bệnh vặt thôi, còn con chạy chạy thế ? Các con thật là... rốt cuộc là nghĩ cái gì hả?” Triệu Tiểu Lan thở dài .
Thẩm Ngạo thấy Triệu Tiểu Lan lộ vẻ hoạt bát, bèn ôm mặt từ đất dậy : “Dạ thưa dì, thực chuyện là bọn cháu lừa dì đấy ạ.”
Triệu Tiểu Lan nhất thời phản ứng kịp, kỳ quái hỏi: “Hả? Cái gì? Cậu thể lừa cái gì?”
Thẩm Ngạo xuýt xoa một tiếng vì đau, đó : “Là chuyện Kiều Kiều m.a.n.g t.h.a.i ạ, thực là cháu bịa thôi. Cô t.h.a.i , bọn cháu chỉ dùng kế sách để dì tỉnh từ trong cơn ác mộng thôi. Hiện tại xem sức khỏe dì hơn nhiều, chắc là nữa chứ ạ?”
Thực vợ chồng son bọn họ hy sinh cũng lớn lắm, Diệp Quốc Hào phát hiện chuyện sống thử .
Triệu Tiểu Lan trợn tròn mắt, ngờ thế mà trúng kế của bọn trẻ?
Cô sang trừng mắt Diệp Quốc Hào đang bên cạnh, đàn ông chắc chắn cũng tham gia, giờ ngẫm hành vi của quả thực kỳ quái.
Thẩm Ngạo ăn một đ.ấ.m đương nhiên trả đũa một chút, bèn : “Chú cũng chuyện mà, cháu bàn với chú . Chỉ ngờ kế sách thành công mà cháu vẫn ăn đòn.”
Thực tại đ.á.n.h. Căn phòng qua là ngay tổ ấm tình yêu của và Diệp Kiều Kiều. Nơi khác với , lúc Diệp Chiến Quốc đến thì nhiều đồ đạc, nhưng từ khi hai đính hôn, liền dọn đến đây ở, đồ đạc cũng chuyển sang hết. Hiện tại chẳng khác nào nhà tân hôn của vợ chồng son. Diệp Quốc Hào dù chút thô tâm đại ý, nhưng khả năng quan sát vẫn thừa đủ, bước phòng là nhận ngay sự khác biệt, cho nên đ.á.n.h mới là lạ.
Triệu Tiểu Lan sững một chút, cũng hiểu ý của Thẩm Ngạo về cái gọi là “ác mộng”.
Cô khỏi nhớ những chuyện xảy và khi bệnh, khổ một tiếng. Quả thật là một cơn ác mộng dài đằng đẵng. Giờ nghĩ , cô đúng là mắc bệnh nặng gì, nhưng vì áp lực tâm lý quá lớn nên mới dẫn đến bệnh tình ngày càng trầm trọng.
Thẩm Ngạo và Diệp Quốc Hào sắp xếp như , chẳng qua là cô vì lo lắng cho con gái mà còn tâm trí nghĩ đến chuyện cũ nữa, cởi bỏ khúc mắc trong lòng thì cũng sẽ hồi phục nhanh hơn.
Đối với cô mà , chuyện qua thật sự giống như trải qua một cơn ác mộng đáng sợ, giờ thì mộng tỉnh. Cô đột nhiên đưa tay ôm lấy con gái Kiều Kiều : “Hai đứa chúng mày thật là, gan to thế hả, dám mang chuyện đùa, sợ c.h.ế.t khiếp.”
“Đây mà là đùa ?” Diệp Quốc Hào bên cạnh hừ lạnh một tiếng.
Kết quả cả ba đồng thời run b.ắ.n lên. Triệu Tiểu Lan lúc mới nhớ vì nghĩ ngợi nhiều nên trực tiếp dẫn chồng đến tận tổ ấm nhỏ của bọn trẻ. Lúc chuyện Thẩm Ngạo và con gái sống chung chắc chắn Diệp Quốc Hào . Ngẫm thì cú đ.ấ.m Thẩm Ngạo chịu, hình như vẫn còn nhẹ chán!