Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 800: Thời gian trôi qua

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:29:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng vì xót vợ, đành buông xuôi, xua tay : “Được , , em thì đó .”

 

Triệu Tiểu Lan mỉm nhẹ, : “Chúng phương Nam , em còn từng qua đó bao giờ.”

 

“Em chẳng đến quê của đàn ông đấy chứ? Không .”

 

“Hả? Anh đang nghĩ cái gì , như thế .” Triệu Tiểu Lan trừng mắt một cái, đó rõ lịch trình của .

 

Thấy quả thật liên quan gì đến quê quán của đàn ông , Diệp Quốc Hào mới loạn nữa. Hai sớm cửa nên thu dọn nhiều đồ đạc, đó lên đường.

 

Lần bọn họ bằng máy bay. Triệu Tiểu Lan thậm chí thể thông qua điện thoại để điều hành công ty của và công ty của Thủy Tuấn Thần.

 

Thời đại phát triển thật nhanh, hiện tại điện thoại di động và máy tính, thứ xem đều thuận tiện.

 

Sau , Triệu Tiểu Lan cũng còn cảm giác ưu việt của tương lai nữa. Thế giới về sẽ phát triển thành bộ dáng gì nàng cũng , chỉ là nhà của hiện tại đều bình an, điều đó nàng vô cùng vui mừng.

 

“Quốc Hào ca, xem xã hội hiện tại phát triển chút tiếp thu kịp, thật sự là quá nhanh ch.óng. Cũng về sẽ , bọn nhỏ nhà chúng sẽ thế nào?”

 

Triệu Tiểu Lan ngoài cửa sổ máy bay, với Diệp Quốc Hào.

 

Diệp Quốc Hào cũng đầu tiên máy bay, thậm chí còn từng lái máy bay , đương nhiên là vì để trải nghiệm. Cho nên bình tĩnh vuốt tóc vợ, : “Bọn chúng sẽ sống , như em thì ?”

 

Mọi thứ đều vì con cái, tương lai của chúng sắp xếp thỏa, hiện tại bọn họ ngay cả chuyện hôn nhân của con cái cũng cần lo lắng, thật sự là thành mục tiêu cuộc đời thời hạn nhiều năm.

 

Triệu Tiểu Lan : “Em cảm thấy, ít nhất em với , với hai đứa nhỏ và với .”

 

“Em nay từng với bố con , đừng nghĩ quá nhiều ?”

 

Diệp Quốc Hào cảm thấy mấy ngày nay vợ suy nghĩ chút nhiều, các loại cách kỳ lạ từ miệng nàng , nhưng chính rốt cuộc chọc giận nàng ở chỗ nào. Hoặc là, là bởi vì đàn ông c.h.ế.t ?

 

nhắc đến đàn ông , chỉ an ủi Triệu Tiểu Lan, hy vọng nàng thể an tâm cùng ngoài chơi, trong lòng đừng chứa chấp hình bóng ai khác.

 

Bọn họ đến vùng sông nước Giang Nam . Khí chất của Triệu Tiểu Lan hợp với nơi . Nàng mặc chiếc váy dài thanh lịch, che ô mưa đường phố, trông giống như hòa một với cảnh Giang Nam, vô cùng xinh .

 

Còn hình thể của Diệp Quốc Hào cực kỳ bắt mắt, đường cái nổi bật, ít nhất thật sự xem như cực kỳ uy vũ. Triệu Tiểu Lan giơ ô đầu với Diệp Quốc Hào: “Không trong ?”

 

“Em cứ tự trong là , mưa cũng lớn, chỉ là đưa tay cho , nếu đường sỏi đá khó , ngã thì ?”

 

Bọn họ đến những điểm du lịch lớn nào, cơ bản đều những trấn nhỏ cảnh sắc cực . Hai kỳ nghỉ dài cũng vội vã nơi khác, bọn họ đang hưởng thụ sự yên tĩnh của trấn nhỏ phương Nam cùng với phong cảnh khác biệt so với phương Bắc. Người ở đây đều tinh tế, cuộc sống cũng cầu kỳ.

 

Triệu Tiểu Lan thật càng bờ biển, nhưng cảnh sắc vùng sông nước cũng tồi. Bọn họ tính toán ở chỗ hai ngày , lúc thể trải nghiệm một chút cuộc sống của phương Nam.

 

Buổi sáng, đội mưa nhỏ bọn họ ngoài mua thức ăn. Rau dưa ở đây đều tươi non mọng nước, hơn nữa dù mua ít cũng bán, thậm chí còn giúp nhặt sạch lá úa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-800-thoi-gian-troi-qua.html.]

Bọn họ đều kinh ngạc cảm thán, bởi vì phương Bắc thực hành việc trữ rau củ, ít khi mua một ít như , càng chuyện giúp mua nhặt rau.

 

việc bọn họ mua nhiều như cũng bán kinh ngạc, rốt cuộc phương Nam sức ăn đều nhỏ, một Diệp Quốc Hào thể ăn bằng phần của hai đàn ông trưởng thành ở đây.

 

Mua thức ăn xong, bọn họ trở về căn nhà nhỏ để nấu nướng. Nơi là thuê riêng cho bọn họ ở, vài bước là đến cây cầu nhỏ, đó còn một dòng sông nhỏ róc rách chảy qua. Có đôi khi nếu xa còn thuyền nhỏ ngay cửa, đương nhiên là tự chèo.

 

Diệp Quốc Hào vẫn luôn học , coi như là một con vịt cạn bơi.

 

Triệu Tiểu Lan cũng chèo, cho nên buổi tối thể thấy hai bọn họ vụng về học cách chèo thuyền, đó gây đủ loại chuyện . Cuộc sống kiểu thật sự nhẹ nhàng tùy ý, chỉ mất hai ngày bọn họ cũng học cách chèo thuyền ngoài.

 

“Tiếp theo chúng ?”

 

“Cứ về phía , dù đồ đạc của chúng cũng nhiều lắm, thể xe khách.”

 

“Được, đều em.”

 

Diệp Quốc Hào cũng hiếm khi buông bỏ việc, chỉ là ngờ tới chính là khi bọn họ đang đường đến thị trấn tiếp theo thì Triệu Tiểu Lan ngã bệnh.

 

Sự việc đến đột ngột, nàng thoạt tâm sự nặng nề, ho khan sợ hãi, ngay cả việc Diệp Quốc Hào mua cơm cũng cho quá lâu. Thậm chí còn hỏi chính sắp c.h.ế.t , cho Diệp Quốc Hào cuối cùng còn quát nàng, nhưng cũng vô dụng.

 

Có lẽ là do tác dụng tâm lý, Triệu Tiểu Lan thế mà cứ sốt cao mãi, đó bệnh tình cũng thấy chuyển biến . Lần ngay cả Diệp Quốc Hào đều chút luống cuống, ngừng an ủi nàng, cho nàng đừng nghĩ nhiều nữa.

 

Cuối cùng còn cách nào khác, đành gọi điện thoại cho con gái Kiều Kiều. Theo thấy, trong nhà khả năng mà vợ quan tâm nhất chính là cô con gái .

 

Diệp Kiều Kiều khi xong cũng luống cuống, đó hỏi Thẩm Ngạo bây giờ!

 

Thẩm Ngạo khúc mắc của Diệp Quốc Hào, vì thế lập tức nghĩ một chủ ý bàn bạc với , kết quả Diệp Quốc Hào mắng cho một trận tơi bời ngay trong buồng điện thoại.

 

Thẩm Ngạo : “Hiện tại cũng chỉ biện pháp thể kích thích dì , từ trong tuyệt vọng tỉnh táo .”

 

“Tại tuyệt vọng? Chẳng lẽ là bởi vì đàn ông ?” Ngoại trừ , Diệp Quốc Hào cũng nghĩ lý do nào khác.

 

“Dì từng gặp một cơn ác mộng, mơ thấy chính sẽ c.h.ế.t thời kỳ . Đương nhiên, dì với bất kỳ ai, chỉ là cháu tình cờ một .” Thẩm Ngạo và Triệu Tiểu Lan đều là trọng sinh, cho nên đương nhiên nàng che giấu.

 

Diệp Quốc Hào ngờ biểu hiện của Triệu Tiểu Lan thế mà chỉ đến từ một giấc mộng. Hắn chút tin, nhưng nghĩ đến đủ loại hành động khả nghi của nàng thì tựa hồ cũng xác thật chút nguyên nhân, cách miễn cưỡng coi như lý do , cái khác cũng thể tưởng .

 

Mà Thẩm Ngạo : “Nhất định là nguyên nhân , cho nên loại thời điểm cho dì còn cần dì lo lắng, như sẽ suy nghĩ nhiều nữa.”

 

“Được, nếu cảm thấy thì dùng biện pháp . mà, nhất là sự thật, nếu coi chừng đ.á.n.h tìm thấy phương hướng .” Diệp Quốc Hào uy h.i.ế.p .

 

Thẩm Ngạo giật giật khóe miệng, : “Cháu , chú đem việc cho dì , nhất định uyển chuyển một chút. Sau đó, cháu sẽ gọi điện thoại cho dì .”

 

Hắn cũng kỳ quái Diệp Quốc Hào vì cái gì thích dùng điện thoại di động, rõ ràng bộ đội phát nhưng mang theo, thật là một kỳ quái, ngay cả gọi điện thoại cũng buồng điện thoại công cộng, xung quanh ồn c.h.ế.t.

 

**

Loading...