Triệu Tiểu Lan thấy cũng khỏi theo, đó lấy chuyện lúc hai còn trẻ trò chuyện. Nói một hồi, Thủy Tuấn Thần : “ cuối cùng cũng tại , bởi vì khi ở bên cô, nhiều kỷ niệm, , , nhưng đều là kỷ niệm giữa hai chúng , đó là lý do yêu cô.”
“Chỉ đơn giản là cho kỷ niệm nhiều hơn những phụ nữ khác thôi ?”
“Không, ngọt ngào, là cảm giác từng , cô cảm thấy cuộc sống ý nghĩa. Cô cảm thấy, thì tình yêu của phụ nữ là thể tin tưởng.” Thủy Tuấn Thần nắm lấy tay cô, : “Giống như bây giờ nắm nó vẫn sẽ tim đập nhanh, cảm giác dù mười năm, hai mươi năm lâu hơn nữa cũng thể đổi, cho nên yêu cô.”
Triệu Tiểu Lan tay cũng gì, rõ ràng tuổi nhỏ nhưng dường như vẫn gì già . Tay vẫn trắng, gầy, mịn.
, cô cảm giác tim đập.
Hai kiếp, ngoài tên tra nam họ Bạch, chỉ Diệp Quốc Hào cho cô cảm giác yêu đó, ở bên khác đều phản ứng .
“Anh cả, em mua cho …” Một phụ nữ bước , mặt mang theo nụ nịnh nọt.
Triệu Tiểu Lan đầu thì thấy đó là một phụ nữ nhiều năm gặp, Thủy Nguyệt Hàm.
Sao cô ở đây, mất tích nhiều năm gặp.
“Là cô?” Thủy Nguyệt Hàm cứng đờ, đó thèm để ý đến Triệu Tiểu Lan mà đặt đồ ăn lên bàn, nụ nên lời cổ quái.
Triệu Tiểu Lan cảm thấy vô cùng kinh ngạc, vì Thủy Nguyệt Hàm là một mỹ nhân, nhưng bây giờ trông già nua nhiều. Người tướng do tâm sinh, lúc trẻ cô , nhưng tuổi lớn mặt xuất hiện vẻ dữ tợn, cả trông cũng đầy lệ khí, chút dịu dàng của phụ nữ.
Nếu dung mạo đổi, cô gần như nhận .
Thủy Tuấn Thần vẫn nắm tay Triệu Tiểu Lan động, nụ cũng đổi, đó với Thủy Nguyệt Hàm: “ bảo cô đừng đến nữa.”
“Em đây là việc gì , hơn nữa con còn nhỏ chắc thể chăm sóc .” Nói xong Thủy Nguyệt Hàm liền tiếp tục bày đồ vật sang một bên. Thủy Tuấn Thần chút nể tình với Triệu Tiểu Lan: “Cô cần để ý, cứ coi như cô tồn tại là , vì chồng tái giá là một kẻ vô dụng, cô gặp chồng đầu tiên, sống tồi liền thông đồng với . Không ngờ chuyện vợ của Lưu Thủy Sinh , thế là liền tìm giúp bắt gian tại giường. Chồng cô cũng và ly hôn với cô , bây giờ cô nơi nương tựa, đó tin sắp xong liền đến đây nhân cơ hội kiếm chút di sản, như thể cơm áo lo.”
“…” Có cần trực tiếp như , cũng chút nể nang.
Điểm thật giống lúc trẻ, chỉ cần là thích thì tuyệt đối sẽ cho đối phương sắc mặt , cách khác là sẽ độc miệng đến mức bạn sống dở c.h.ế.t dở, lúc đầu gặp dường như cũng thích.
Thủy Nguyệt Hàm nhịn , vẻ mặt dữ tợn tiếp tục giả bạch liên hoa : “Anh cả, em ý đó, chỉ là đến chăm sóc .”
“ cần, cô cút . Nể tình mấy năm cũng ở nhà cô, sẽ cho đưa cô mấy vạn đồng, cũng đủ cho cô sinh sống.”
“Anh cả.”
“Cút, nếu cô sẽ gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-792-ket-hon-hinh-thuc.html.]
Đối với liên quan, Thủy Tuấn Thần thật sự lười biếng sinh khí với cô , nhiều năm như vẫn luôn giữ tâm thái bình thản, ngoài Triệu Tiểu Lan , lẽ ít thể cảm xúc đặc biệt.
Thủy Nguyệt Hàm cũng thật sự sợ , cũng mất tiền đó, thế là liền thu dọn đồ đạc ngoài. Mấy thứ là tiền của mua, cô lãng phí, nếu ăn, mang về ăn.
Triệu Tiểu Lan : “ cũng nên về .”
“Tiểu Lan, mau ch.óng lo liệu hôn sự cho chúng nó .” Thủy Tuấn Thần dặn dò một câu, đó : “Cô thể mỗi ngày đều đến thăm ?”
Triệu Tiểu Lan thể từ chối, vì cô những ngày còn của nhiều.
“Ừm.”
Thủy Tuấn Thần nắm tay cô mỉm , đó cô rời . Mọi , liền như liệt ngã xuống giường, ngoài thở dốc dường như thể bất kỳ động tác nào.
Thủy Lan Nhi trở về liền thấy như , khỏi vô cùng đau lòng : “Ba, ba…”
“Đi chuẩn hôn lễ của con , tuy con còn nhỏ nhưng gả một cách vẻ vang.”
Thủy Tuấn Thần vẫy tay, mà Diệp Chiến Phong : “Cha hà tất mệt như , chẳng lẽ thể nghỉ ngơi cho ?”
“Ta sợ một khi nghỉ ngơi sẽ thấy cô nữa, ít nhất trong thời gian cuối cùng thể tùy tâm sở d.ụ.c gặp cô .” Thủy Tuấn Thần Diệp Chiến Phong : “Chuẩn hôn lễ cho , chắc thể tin tưởng con chứ?”
“Có thể, nếu đây là điều cha , con sẽ cố gắng nhất.” Thật cũng , mục đích của Thủy Tuấn Thần là xem kết hôn mà là thông qua hôn lễ của họ để thực hiện một ý nguyện của . Hơn nữa, cơ thể thật sự trụ bao lâu, cho nên hôn lễ nếu thì cứ .
Lại , Triệu Tiểu Lan khỏi bệnh viện liền thấy Thủy Nguyệt Hàm đang chờ ở một bên, cô ngậm một điếu t.h.u.ố.c, thấy cô liền : “Không ngờ cô lợi hại như , bao nhiêu năm mà vẫn buông bỏ cô, thật học hỏi bản lĩnh dụ dỗ đàn ông của cô, như bây giờ nhất định sống .”
“Đầu tiên, suy nghĩ của cô đúng, đàn ông dụ dỗ sẽ bao giờ thật lòng với cô, lúc trẻ họ chẳng qua là thể của cô, đến tuổi lớn còn hứng thú thì còn coi cô gì? Nói với cô cũng hiểu, cô đời chỉ sợ vĩnh viễn cũng cái gì là tình yêu đích thực.” Nói xong, Triệu Tiểu Lan xoay chút nể tình rời , đối với phụ nữ , cô thật sự nhiều.
Theo cô thấy, nửa đời của cô lẽ khổ, nhưng điều cũng liên quan đến tính cách của chính cô . Bây giờ cô biến thành như cũng thể là do phận trêu ngươi, nhưng điều quan hệ gì với cô, quan hệ gì với việc dụ dỗ đàn ông, là cô trở nên cực đoan.
Trong đủ loại suy nghĩ, cô trở về nhà, con trai Diệp Chiến Phong là đầu tiên đến : “Mẹ về , ăn cơm ạ?”
“Chưa.” Triệu Tiểu Lan đặt chìa khóa xuống, đó : “Bảo dì giúp hâm , chuyện với ba con, ông ở trong phòng ?”
“Vâng.” Diệp Chiến Phong cảm thấy tâm trạng của cũng lắm, nên liền bảo hâm đồ ăn cho cô.
Triệu Tiểu Lan thì phòng, Diệp Quốc Hào đang cầm một quyển sách nhưng rõ ràng là đang thất thần, : “Bệnh của chỉ sợ kéo dài bao lâu, cho nên…”