Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 788: Không được tự nhiên
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:28:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em thế là để chị giữ nguyên bản sắc, thậm chí còn lười hơn cả ở nhà. Như mới thử nhà trai thế nào, nếu hài lòng thì chúng từ hôn là , dù vẫn kết hôn, gì cũng còn kịp." Diệp Chiến Phong một thôi một hồi trôi chảy, để ý đến nào đó bên cạnh khóe miệng co giật liên hồi.
Diệp Kiều Kiều cũng hổ, nhưng tức giận, cô em trai là vì cho . Người ngoài thì nó còn chẳng thèm , cũng chỉ mấy trong nhà ngày thường mới rút gan rút ruột vài câu, nhưng đều độc miệng.
Triệu Tiểu Lan kéo Diệp Chiến Phong lên xe, Diệp Quốc Hào liếc con gái : "Kiều Kiều, con... luôn chú ý đến hình tượng của ." Sau đó, đó ông liền mất.
Diệp Kiều Kiều bản , cảm thấy hình tượng của vấn đề chỗ nào.
Thẩm Ngạo an ủi cô: "Ba em ý gì khác , lẽ ông cũng lo em ở nhà quen. em đừng lo, nhà ít , sẽ vì chuyện gì mà khó em, em chỉ cần là chính là ."
Diệp Kiều Kiều hiểu ý , : "Ba em thế nào đương nhiên em ." Chỉ là một ở nhà khác quả thực đáng sợ.
, bây giờ cô vẫn cảm thấy nhà họ Thẩm là nhà khác, nhà .
Thẩm Ngạo cũng suy nghĩ hiện tại của cô, chuyện cần thời gian để đổi tất cả.
Quả nhiên, khi nhà , Diệp Kiều Kiều dường như trầm lặng hơn nhiều, vì liền tìm cách đưa cô dạo khắp nơi, như cô sẽ ở nhà một cách gượng gạo. Diệp Kiều Kiều đương nhiên mục đích của Thẩm Ngạo, trong lòng cô vô cùng cảm kích.
Sau đó, họ thực sự chơi nhiều nơi, tình cảm của hai cũng lặng lẽ lớn dần. Ra khỏi nhà họ Thẩm, họ thể tay trong tay đường, mà Thẩm Ngạo cực kỳ thích để cô mặc chiếc sườn xám đó ngoài, mặc dù thực sự tốn sức.
Thẩm Ngạo vẫn luôn dìu cô tới lui, mãi đến trưa Diệp Kiều Kiều mới : "Chúng nên về , bây giờ sắp đến giờ cơm trưa , để chờ thì ngại."
"Nếu em thích về, chúng thể ăn ở ngoài. Gần đây bên mở nhiều cửa hàng, chúng thể ăn chút đặc sản."
"Không cần , về thôi, em để ấn tượng cho nhà ." Diệp Kiều Kiều như cầu xin, Thẩm Ngạo liền : "Thật em cần ."
"Không, em vợ nhà thì học quy củ một chút, xem bạn gái của em ba kìa, cô ngày thường ở nhà em cũng như đó." Diệp Kiều Kiều thật hề keo kiệt chuyện vợ nhà khác, chỉ là cần một ủng hộ cô mà thôi.
Thẩm Ngạo cũng hiểu rõ, nhưng vẫn theo ý kiến của cô.
Thế là hai trở về, đó Diệp Kiều Kiều còn giúp dì nấu cơm.
Thật cô cũng gì nhiều, chỉ là ở bên cạnh nhặt rau mà thôi, nhưng đối với nhà họ Thẩm mà , cô là tồi . Bọn họ cũng cần con dâu thể gì, chỉ cần cô lễ nghĩa là .
cũng may, chỉ ở vài ngày họ liền trở về ngôi nhà nhỏ của ở thành phố X. Về đến nhà, Diệp Kiều Kiều ném vali sang một bên vật giường ngủ. Thẩm Ngạo cô mệt, tự treo quần áo của cô lên, đó dọn dẹp phòng một chút xuống ngủ cùng cô.
Hai ôm ngủ một giấc thật dài mới tỉnh, Diệp Kiều Kiều cảm thấy eo còn là của nữa, bèn : "Sau em tàu hỏa nữa , thật sự quá mệt. Cái eo sắp gãy , khó chịu quá ."
"Hay là, chúng mua xe ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-788-khong-duoc-tu-nhien.html.]
"Hả?" Bây giờ mua xe là quá sớm , họ vẫn còn là sinh viên, như chút , quá phô trương.
"Chứ thì cứ tàu hỏa mãi cũng , hơn nữa ngày thường chúng cũng cần một phương tiện , thể cứ xe đạp mãi !" Thời đại xe đạp vẫn còn tương đối nhiều, cho nên đôi khi đường sẽ gặp nhiều xe đạp, lúc chờ đèn đỏ cũng là xe đạp nhiều nhất.
"Xe đắt lắm đó, mua ?" Diệp Kiều Kiều chút nghi ngờ năng lực của đàn ông nhà , xe cộ chỉ mấy vạn là .
Thẩm Ngạo : "Đừng lo, sẽ cho em đàn ông của em năng lực đến mức nào." Anh véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của cô, mấy ngày nay vất vả khiến cô gầy cả một vòng.
"Dù bây giờ chúng cũng rảnh, nên cùng xem thế nào?" Thẩm Ngạo cảm thấy Diệp Kiều Kiều hẳn là thích sắm sửa đồ đạc cho nhà cửa, thế là hai liền xem xe. Vừa xem Diệp Kiều Kiều băn khoăn, cô cứ sợ khác cho rằng họ đang phá của.
Cuối cùng còn cách nào, Thẩm Ngạo đưa sổ tiết kiệm của cho cô xem, còn đưa một cuốn trong đó cho cô giữ, : "Trong mỗi tháng đều sẽ tiền gửi , em cứ việc tiêu là ."
Diệp Kiều Kiều ngây cả , : "Sao tiết kiệm nhiều tiền thế?"
"Tiền đầu tư tích cóp, còn tiền hoa hồng từ công ty ở Bắc Kinh của em nữa."
"Thì là , lợi hại thật đó."
Được Diệp Kiều Kiều khen ngợi, đương nhiên vui mừng, thế là hai trẻ tuổi liền xem xe khắp nơi. Lúc ô tô phát triển nhanh ch.óng, cho nên mua một chiếc xe cũng là chuyện gì khó khăn. tuổi của họ thật sự quá nhỏ, nên lúc xem xe luôn khác nghi ngờ.
Tự nhiên là nghi ngờ họ thật sự mua xe chỉ đến xem cho vui, cho nên tiếp đón cũng chẳng mấy mặn mà.
Diệp Kiều Kiều lạnh nhạt liền kéo Thẩm Ngạo : "Chúng về , hãy tính, còn bằng lái mà."
"Có , thi xong ."
"..." Hai đang chuyện thì Thẩm Ngạo đột nhiên : "Em chờ một chút." Sau đó xoay ngoài, gọi hai lính ngang qua trong cửa hàng.
Diệp Kiều Kiều kinh ngạc chạy tới : "Anh cả."
Diệp Chiến Quốc gật đầu, hôm nay cùng đồng đội ngoài giải quyết chút việc, vốn định bưu điện ngờ gặp em gái và em rể tương lai.
Chỉ là họ ở đây gì, bây giờ đang sa sầm mặt họ.
"Ông chủ, cả xem xe cùng chúng , chắc là vấn đề gì chứ?" Thẩm Ngạo một câu, ông chủ cửa hàng xe tự nhiên ý kiến. Ông tuổi thật của Diệp Chiến Quốc, bởi vì trông vẻ già dặn hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Không là mặt mũi già nua, mà là tính cách quá trầm , liền giống kiểu trẻ tuổi gây chuyện. Hơn nữa còn là quân nhân, càng dễ khiến tin tưởng.
Vốn dĩ còn nghi ngờ hai họ, nhưng nếu cả là quân nhân ở đây thì cũng sợ nữa, ông : "Các vị cứ tự nhiên chọn, vốn dĩ cũng định gì." Nói đùa chứ, vốn dĩ ông định bảo hai cô ngoài đừng quậy phá, bây giờ mua xe thường chỉ các ông chủ lớn, trẻ tuổi như họ thật sự hiếm thấy. Cho dù đến mua thì thường cũng là cha dắt đến, tự đến thì càng hiếm khó tìm.