Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 768: Nhẫn
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:28:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chiếc nhẫn đeo lên, Diệp Kiều Kiều liền phát hiện vẻ mặt của Thẩm Ngạo đổi, trong ánh mắt cầu xin nàng còn lộ vẻ vô cùng căng thẳng, nhưng bây giờ đột nhiên đổi, xem nàng như của mà chằm chằm bằng ánh mắt đầy xâm chiếm.
Sự đổi nàng vô cùng lo lắng, cúi đầu né tránh, nhưng tài nào tránh .
“Anh em ăn cơm xong còn đói, nhưng đây là món cố ý mời đầu bếp từ nhà hàng Tây đến , tay nghề của ông tồi, hương vị chắc chắn sẽ ngon, em nếm thử . Hôm nay em thành niên , thể uống một chút rượu vang đỏ, ?”
Diệp Kiều Kiều đương nhiên uống một chút rượu vang đỏ để trấn tĩnh , thật sự dọa, cho nên hai ăn bít tết uống rượu vang đỏ, khí vô cùng .
Chờ ăn gần xong, Thẩm Ngạo kéo nàng lên khiêu vũ.
Chỉ là nhảy một hồi liền nhảy đến phòng của , Diệp Kiều Kiều vốn trốn, nàng cảm thấy chuyện tiếp theo chắc chắn nguy hiểm. Thẩm Ngạo nào dung nàng trốn, từng bước kế hoạch đến bây giờ, sẽ dễ dàng buông tha cô gái nhỏ .
Rốt cuộc đợi hai đời, vội là giả.
Cuối cùng hai ngã xuống giường, đó ôm Diệp Kiều Kiều an ủi hôn môi. Thật cũng căng thẳng, trai tân hai đời cuối cùng cũng sắp phá , thể bình tĩnh mới là lạ.
để Diệp Kiều Kiều ngoan ngoãn lời còn cần tốn chút công phu, ví dụ như đôi khi phụ nữ ép đến một mức độ nhất định sẽ giãy giụa nữa.
Nếu phá vỡ phòng tuyến trong lòng nàng thì hôm nay thể thành công, cho nên lúc cởi bỏ chướng ngại vật, động tác vẫn nhanh.
Chờ hai đều trần trụi , dùng sức nuốt một ngụm nước bọt.
Lúc Diệp Kiều Kiều ngay cả mắt cũng dám mở, dùng tay che mắt , dường như chút căng thẳng hít thở thông.
Thẩm Ngạo chỉ thể cho nàng sợ hãi, hết đến khác an ủi nàng.
Đang lúc hai đều rộng mở lòng thì tiếng điện thoại đột nhiên vang lên, Thẩm Ngạo bây giờ vô cùng ném cái điện thoại di động ngoài.
còn cách nào, điện thoại cứ reo mãi, chỉ thể dùng chăn che kín Diệp Kiều Kiều, cầm lấy điện thoại di động bấm nút, đó phát hiện gọi là Triệu Tiểu Lan, bà dường như quan tâm tình hình của Diệp Kiều Kiều nên mới gọi điện cho .
“Hôm nay con và Kiều Kiều cùng đến nhà út ăn cơm , tại ở đó?” Triệu Tiểu Lan gọi điện cho hai , hai đứa nhỏ tự về trường, cho nên lúc mới quan tâm gọi cho Thẩm Ngạo hỏi thăm tình hình.
Giọng Thẩm Ngạo chút khàn khàn, cố gắng cho bình tĩnh .
“Là bạn học của Kiều Kiều ạ, buổi tối cùng Kiều Kiều chúc mừng một chút, cho nên con liền cùng con bé trở về.” Cái cớ thật hảo, Triệu Tiểu Lan tự nhiên tin, bèn : “Vậy các con về ký túc xá ?”
“Dạ, con về ạ. Dì ơi, ngày mai con gọi cho dì nhé, bạn cùng phòng con sắp ngủ cả .”
“Vậy , ngày mai bảo Kiều Kiều gọi cho .”
“Được ạ, đương nhiên là ạ.” Nói xong “cạch” một tiếng liền cúp điện thoại, đó trực tiếp tắt máy.
Cúi đầu Diệp Kiều Kiều đang co ro trong chăn, nàng bây giờ co ro ở bên trong giống như một con thú nhỏ, vô cùng ngoan ngoãn, gần như nhúc nhích.
Thật trong lòng rõ ràng, Kiều Kiều ngày thường đối với ngoài tuy cũng ngoan ngoãn nhưng cũng là một trời sợ đất sợ, giờ phút thể ngoan ngoãn như trốn trong chăn chuyện điện thoại xong là dễ dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-768-nhan.html.]
Thẩm Ngạo cảm thấy đây là hiện tượng , nhưng vẫn tự khen một câu vì sự thông minh, bởi vì nếu để nàng mặc một bộ quần áo chạy trốn chắc chắn sẽ chút do dự, nhưng bây giờ nàng hết, tin rằng cũng còn tâm tư trốn chạy nữa.
Nếu như cũng cần khách sáo, tuy rằng cuộc điện thoại đột ngột gọi đến mất chút hứng thú nhưng bình tĩnh .
Lần đầu tiên thể chỉ lo sung sướng, cũng để Diệp Kiều Kiều trải nghiệm một chút lợi ích của chuyện , lỡ nàng chỉ nhớ đến đau mà chịu với thì ?
Sau khi Thẩm Ngạo bình tĩnh , cách liền khác với .
Rất nhanh, Diệp Kiều Kiều chinh phục, phụ nữ một khi đàn ông chinh phục liền trở nên khác hẳn.
Nàng hổ, vui vẻ, thoải mái, đau, tóm trong một đêm nàng trải nghiệm nhiều.
Bực là ngày hôm nàng thể đến trường học.
Thẩm Ngạo xin nghỉ cho nàng, các giáo viên cũng để ý. Rốt cuộc thời gian đang là mùa cúm, nhiều bạn học đột nhiên bệnh. Còn Thẩm Ngạo ngày hôm đó học cũng chuyên tâm cho lắm, luôn nhớ thương Diệp Kiều Kiều ở nhà. Buổi trưa liền mua một đống đồ ăn ngon, hơn phân nửa là những thứ bổ m.á.u, dưỡng âm dưỡng nhan, vội vã chạy về nhà.
Trong lòng nghĩ một buổi sáng nay nàng ở nhà sẽ gì, buồn chán ?
Chờ về đến nơi thì phát hiện Diệp Kiều Kiều thế mà đang nấu cơm, thấy trở về liền hổ đến mức mặt ửng hồng hai ráng mây, chui trong bếp nữa.
Bây giờ thật đúng là cảm giác tân hôn, Thẩm Ngạo đem đồ vật đặt bàn phòng khách. Chui bếp từ lưng ôm lấy Diệp Kiều Kiều, nhỏ giọng hỏi: “Có khó chịu ? Nếu em thoải mái thì nghỉ một lát , để cho.” Giọng cực kỳ dịu dàng, còn mang theo chút gợi cảm.
Mặt Diệp Kiều Kiều đỏ đến thể đỏ hơn, đẩy Thẩm Ngạo một cái : “Không khó chịu, em lâu quá nên chút gì đó ăn, để em tự là , ngoài , ngoài .”
Từ nhỏ đến lớn vì cha tất cả việc, Diệp Kiều Kiều cũng học một ít.
Cho nên nàng cảm thấy bây giờ và Thẩm Ngạo là vợ chồng, giữa vợ chồng nấu cơm cho chồng là chuyện bình thường, tuy rằng bây giờ vẫn là học sinh nhưng chờ nghiệp xong hai sẽ kết hôn, cũng quen mới .
Làm xong cơm, nàng rửa tay ngoài thấy đồ Thẩm Ngạo mua cho vẫn vui vẻ.
một chuyện lo lắng, bèn thấp thỏm Thẩm Ngạo nên thế nào mới .
Thẩm Ngạo nàng chuyện với , liền kéo tay nàng xuống : “Bây giờ chúng là vợ chồng, em còn chuyện gì thể với ?”
Diệp Kiều Kiều nghĩ nghĩ cũng đúng, bèn nhỏ giọng hỏi : “Vậy, cái , em còn học xong đại học, cho nên sinh con, chúng hôm qua như , là sẽ con ?”
Thẩm Ngạo chớp chớp mắt Diệp Kiều Kiều, : “Em con với ?” Trong lòng chút thoải mái.
“Không , chỉ là chúng bây giờ mà con sẽ trường học đuổi , còn ba và …” Một đống chuyện, Diệp Kiều Kiều sắp đến nơi.
Thẩm Ngạo chút cạn lời nàng, hôm qua rõ ràng dùng bao mà, nàng nhỉ?