Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 753: Có thể làm

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:28:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cháu thật lòng cháu gái của bà, cháu cũng xem bà như bà nội ruột của .” Cô bé lóc chân thành, khiến Diệp Lão Thái Thái đang cũng dậy, đẩy Vương thư ký một cái : “Ông đừng nữa.”

Vương thư ký chuyện với cô bé , mà với Diệp Lão Thái Thái: “Chị Hoa Quế, chị còn nhớ lúc con bé chị là bà nội ruột của nó, nó cố tình những lời chọc tức khiến chị tức đến thở nổi . Bây giờ chị bà nội ruột của nó, nó ngược xem chị như bà nội ruột mà hầu hạ, chị thấy lời đáng tin ?”

Diệp Lão Thái Thái xong lời liền liếc cô bé , bà cảm thấy tuổi còn nhỏ như chắc sẽ nhiều tâm cơ đến thế. nghĩ phản ứng của cô bé, quả thật chút giống .

Vương thư ký lúc lập tức với cô bé : “Cháu ngoài , nhà chúng sẽ giữ cháu , cầu xin cũng vô dụng.”

“Nhà các giữ cháu thì cháu còn nơi nào để nữa, chẳng thà… bằng nhảy từ lầu nhà các xuống.” Đôi mắt cô bé lộ một tia lạnh lẽo, đó chạy đến bên cửa sổ cạnh Diệp Lão Thái Thái định nhảy xuống.

Diệp Lão Thái Thái dọa sợ, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

Vương thư ký một tay ôm lấy Diệp Lão Thái Thái, cũng quan tâm trong mắt khác hành vi đáng hổ . Đồng thời an ủi bà: “Nhà chúng là lầu hai, lầu là giàn hoa bìm bìm, nhảy xuống cũng . Con bé chỉ dọa thôi, lát nữa sẽ gọi điện cho quen, bảo họ lập tức tìm đến đưa con bé .”

Cô bé ngược nhảy nữa, bởi vì cũng ai ngăn cản, nhảy cũng chẳng tác dụng gì.

cô bé xoay ngoài, : “Cháu sẽ đến sân nhà các đó xem các m.á.u lạnh đến mức nào, cháu sẽ đến truyền thông để phơi bày các . Cháu tin, họ đều sẽ quan tâm đến một cô bé bất kỳ năng lực sinh tồn nào như cháu.”

“Người khác quan tâm là chuyện của khác, nhưng nhà chúng thật sự giữ cháu , mời cháu ngoài đừng phiền vợ nghỉ ngơi.”

“Một bà già mà cũng coi như bảo bối.” Cô bé liếc xéo Vương thư ký một cái, tức giận ngoài.

cô bé ngờ Vương thư ký thật sự trực tiếp ngoài gọi điện thoại, vốn tưởng rằng ông chỉ là một ông lão bình thường, ngờ Vương thư ký thể trực tiếp gọi của viện phúc lợi đến.

Theo lời Triệu Tiểu Lan thì cô còn đợi những đó thời gian, ngờ một ông lão quyền thế hơn cả cô.

Hơn nữa, khi họ đến, họ đối xử với Vương thư ký vô cùng khách sáo, luôn miệng gọi là lão lãnh đạo.

Vương thư ký cũng khách sáo, chỉ cô bé đang chuẩn ngoài gây chuyện : “Đây là cô bé , con bé ở nước ngoài. Cha ruột của nó cũng nó tồn tại, mà con trai và con dâu chẳng qua chỉ duyên gặp mặt nó một , thế mà nó đến nhà chúng chịu . Dù cũng là một cô bé, nơi khác dù cũng bằng trở về bên cạnh của , cho nên các vị vẫn nên gọi đưa con bé về , chi phí đều do chúng chi trả.”

Những đó gật gật đầu, tỏ vẻ chuyện là như thế nào. Sau đó liền thật sự kéo cô bé ngoài, cô bé đồng ý, nhưng đây nước ngoài, nhanh cô bé hai vị dì bụng đưa lên xe.

Vương thư ký bỏ tiền tiêu tai, đưa tiền vé máy bay và tiền chi tiêu đường cho của viện phúc lợi. Sau đó liền nhà an ủi Diệp Lão Thái Thái, ông lo lắng cho bà.

Diệp Lão Thái Thái ngờ cô bé

loại như , lúc còn những lời đó, điều cho thấy tất cả những gì cô bé đây đều là giả vờ, chẳng qua chỉ là hạ thôi.

“Con bé mới nhỏ như nhiều tâm cơ thế? Nếu ông ở đây, chắc chắn nó lừa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-753-co-the-lam.html.]

“Đây lẽ là vấn đề về môi trường sống, bây giờ chúng quan tâm đến nó nữa, nên quan tâm đến chuyện thi đại học của Kiều Kiều thì hơn.”

“Ông đúng.”

Diệp Lão Thái Thái lúc mới nhớ chuyện , vội vàng từ giường xuống : “ nên chuẩn đồ ăn cho hai đứa nhỏ, con bé loạn mấy ngày nay cũng tâm tư chuẩn đồ ăn ngon cho chúng, cũng chúng thi thế nào.” Nói đến đây thì bệnh khỏi một nửa.

Vương thư ký quả thực gì bà cho , còn ủ rũ, bây giờ chạy nấu cơm.

thấy bà như , ông cũng yên tâm, xem vẫn là cả nhà ở cùng thì , đột nhiên xuất hiện một ngoài, lúc nào cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ở nơi xa, Triệu Tiểu Lan cũng trong nhà xảy những chuyện , lúc cô đang ở bên ngoài trường cấp ba chờ đón hai đứa nhỏ tan học buổi trưa!

Vốn dĩ cô định đến, nhưng đó tin tức một đứa trẻ buổi trưa tự ngoài ăn cơm thì xe đụng, vết thương tuy nhỏ nhưng lỡ mất kỳ thi.

Cô cũng sợ hai đứa nhỏ ngoài chuyện gì, cho nên quyết định vẫn là ở bên cạnh trông chừng thì hơn. Vì thế liền để cô bé ở nhà, nghĩ buổi chiều sẽ xử lý chuyện của cô bé, nào ngờ cô bé chuyện như .

Khó khăn lắm mới chờ hai đứa ngoài, Triệu Tiểu Lan liền đưa hai đứa nhỏ đến căn phòng đặt .

Ở đó hai hàng ghế dọn sẵn, đó cô trải hai chiếc chăn mới mua, chính là để chờ chúng ăn cơm xong còn thể ở đây một lát, ngủ nửa tiếng.

Thẩm Ngạo thấy sự sắp xếp , trong lòng co rút, với Triệu Tiểu Lan: “Lúc thể ngủ bao lâu chứ, chẳng bằng thêm một lúc sách.”

“Nước đến chân mới nhảy thì ích gì, nghỉ ngơi một lát, lỡ buổi chiều mệt quá ngủ gật thì , chẳng là thi cũng xong .”

Thẩm Ngạo khổ, luôn cảm thấy Triệu Tiểu Lan nghĩ quá nhiều. đầu liếc Diệp Kiều Kiều đó, khỏi giật giật khóe miệng, quả nhiên tinh thần căng thẳng chỉ thôi ?

nghĩ đến tương lai của , chờ đến khi con của thể thi đại học, Diệp Kiều Kiều cũng sẽ căng thẳng như ?

Nhất định sẽ, bởi vì Diệp Kiều Kiều cũng là tính cách ngừng lo lắng cho nhà.

Các cô đều sẽ là những , điểm thể nghi ngờ.

Trong lòng mềm nhũn, liền chấp nhận sự sắp xếp của Triệu Tiểu Lan, ở đó vội vàng ăn cơm, đó mỗi chiếc ghế dài bên cạnh nghỉ ngơi. Vốn còn cho rằng nhắm mắt nghỉ ngơi một lát là , ngờ ngủ ngay lập tức.

Triệu Tiểu Lan thấy chúng đều ngủ liền lặng lẽ , đồng hồ, tạp chí bên cạnh. Chờ lát nữa đến giờ trường, cô sẽ gọi chúng dậy thi.

Đây là một nhà hàng sang trọng, học sinh thi đại học buổi trưa ít ai ở đây ăn cơm nghỉ ngơi. Cho nên tương đối yên tĩnh, cũng âm thanh đặc biệt gì, vì thế Triệu Tiểu Lan mới chọn nơi để cho hai đứa tạm thời nghỉ ngơi.

 

 

Loading...