Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 701: Ngàn dặm xa xôi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:26:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công việc thật sự nhiều, cho nên Triệu Tiểu Lan quyết định dọn dẹp sớm một chút để trở về.

Tiểu Lan Nương cũng khuyên cô ở lâu, dù chồng cô tuổi cao, cần vạn sự cẩn thận.

Triệu Chí Quyền và họ cũng rời , họ tàu hỏa trở về, một đám gần như xuất phát cùng một ngày.

Lần về quê, Triệu Tiểu Lan cảm thấy , vì chuyện gì phiền lòng, trong nhà đều hạnh phúc, những vô dụng cũng nên gì thì , ngoài gây rối thật sự yên tĩnh.

Lúc trở về họ vội vã như , ở bên ngoài một ngày mới đến thành phố X.

Đến nơi, Diệp Quốc Hào liền chuẩn trở về, Triệu Tiểu Lan định cùng , nhưng Diệp Lão Thái Thái kế hoạch cô đến Thành phố A liền : “Tiểu Phong cần theo , dù các con cũng bao lâu là về, nhà trẻ ở nhà cũng thể , dù các dì đưa.”

sức khỏe của …” Triệu Tiểu Lan sợ chồng nhiều việc sẽ mệt.

“Sức khỏe của khá , dạo cũng nhớ Tiểu Phong, đứa trẻ quậy thật sự quen.”

“…” Triệu Tiểu Lan còn cách nào khác đành để con , cô cùng Diệp Quốc Hào trở về Thành phố A.

Đến Thành phố A, cô dành nhiều công sức để lo công việc của , dù lâu như , một việc vẫn cần xử lý.

May mà việc nhập hàng sắp xếp, hoạt động thường ngày thành vấn đề, hơn nữa thời đại công nhân việc nghiêm túc, thật sự gây chuyện tham ô công quỹ.

Hơn nữa Thành phố A phát triển cực nhanh, việc kinh doanh của cô cũng ngày càng , vì tiền nhiều, cũng để ý đến chút tiền ăn mặc, dù cũng phát triển nhanh hơn khu vực huyện.

Triệu Tiểu Lan tầm xa, cho nên luôn đầu thời đại, vì trung tâm thương mại của cô hấp dẫn hơn những nơi khác.

Lần cô trở về chẳng qua là họp vài , đưa một chiến lược đối phó với tình hình tiêu thụ chững Tết. Mọi tuy tiếp thu ý kiến quần chúng, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy biện pháp của Triệu Tiểu Lan tồi, mời một ngôi đến hát, show gì đó. Giới trẻ bây giờ vẫn thích đuổi theo thần tượng, tuy lợi hại như mấy năm nhưng Tết thời gian rảnh ai cũng đến xem náo nhiệt, hơn nữa xây dựng thêm khu trẻ em, nhập một đồ chơi trong nhà cỡ lớn tiên tiến của nước ngoài, như thể thu hút ít phụ mang con đến trong kỳ nghỉ.

Quyết định xong, Triệu Tiểu Lan bận rộn ký một đống văn kiện, nhưng cô phát hiện những trẻ tuổi trong công ty thật sự quá năng nổ, thậm chí thường xuyên dùng ánh mắt sùng bái cô, khiến cô vô cùng cạn lời.

Có cần như , chẳng qua là mấy vấn đề mấu chốt chú ý như , cô đều chút ngại ngùng.

Buổi tối tan về nhà, phát hiện sắc mặt Diệp Quốc Hào chút khó coi, khỏi kỳ quái hỏi xảy chuyện gì . Người nào đó ném cái chén trong tay : “Năm nay nghiệp xong, thể sẽ giữ ở bộ đội Thành phố A.”

“Cái gì?” Chuyện mà, thủ trưởng ở thủ đô, thật đó chính là còn thể thăng tiến, cho nên đây là buff ? May mắn đến mức nào mới cơ hội , rốt cuộc còn rối rắm cái gì, đây là khác cầu cũng .

đối với những thứ căn bản quen thuộc, còn bằng xuống bộ đội cơ sở cho thoải mái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-701-ngan-dam-xa-xoi.html.]

“Diệp Quốc Hào, cảm thấy chút bay bổng.”

Diệp Quốc Hào liếc Triệu Tiểu Lan, dường như hiểu cô bay bổng là ý gì, công việc của nay luôn nghiêm túc, thể bay bổng ?

Triệu Tiểu Lan nghiêm túc : “Trước đây quân nhân thiên chức phục tùng mệnh lệnh ? Không cho xuống cơ sở thể là vì nơi đó căn bản cần , thể vì sự thoải mái nhất thời của cướp công việc của khác. Hơn nữa Thành phố A cũng là một nơi vô cùng quan trọng, nơi cần bảo vệ quá nhiều , nếu thêm mấy hữu dụng như , thì an ở đây cũng thành vấn đề.”

“Đột nhiên cảm thấy vợ lý.” Anh thế mà còn lời nào để .

Đương nhiên là lý, Diệp Quốc Hào chính là thích những đạo lý lớn nhất. Tuy con chút phúc hắc, nhưng đó là tật do thời chiến tranh để , đó chính là quân nhân tuyệt đối trung thành, thể vì bảo bối mà từ bỏ việc lính, nhưng cũng tuyệt đối sẽ phản bội quốc gia .

Đây là vấn đề tam quan của một , ít nhất Triệu Tiểu Lan cảm thấy tam quan như của sai.

Đồng thời cũng cách đối phó với , nếu cả đời trong quân đội thì cứ ở cơ sở mãi là . Anh bây giờ còn trẻ còn thể phấn đấu, nhưng qua mấy năm nữa chắc phấn đấu lên .

Diệp Quốc Hào cũng rối rắm, nếu nghĩ thông suốt lời của vợ thì cũng còn để tâm đến chuyện vặt vãnh. Chỉ là đối với công việc tương lai chút bực bội, vì triển khai công việc như thế nào. May mà còn học ở trường một năm, mà lệnh bổ nhiệm chính thức vẫn ban hành.

Có điều Triệu Tiểu Lan cảm thấy thành tựu của Diệp Quốc Hào lẽ thể lường , chỉ là kiếp đến chức vụ gì. Thẩm Ngạo chắc là , chỉ là quên hỏi. Thật cô cảm thấy chuyện hỏi cũng gì quan trọng, dù đối với Diệp Quốc Hào, dù là một binh nhì một vị thủ trưởng đều quan trọng, quan trọng là đối với cô cả đời.

Lần hai mang con theo, quả thật để Diệp Quốc Hào phóng túng một phen, hơn nữa hai sống một trong một sân nhà, sợ khác thấy, cho nên Diệp Quốc Hào coi việc hành hạ Triệu Tiểu Lan như một sở thích.

Triệu Tiểu Lan cũng kỳ quái, khỏi hỏi tại thích chuyện , rõ ràng kết hôn nhiều năm như .

Diệp Quốc Hào cho cô một lý do thể phản bác: “Trước đây ở bộ đội cả ngày huấn luyện, bây giờ càng ngày càng lười. Như , cho nên tăng cường vận động.”

Ha ha, Triệu Tiểu Lan đột nhiên đ.á.n.h . Mình bỗng dưng thành bao cát là chuyện gì, ít nhất cũng công hiệu giống như thứ đó.

Diệp Quốc Hào hề cảm thấy đúng, lau mồ hôi : “Rất thực dụng, xem, một mồ hôi, chạy 1000 mét cũng sảng khoái như .”

Triệu Tiểu Lan thế mà chút mê mẩn, quả thật, Diệp Quốc Hào thật sự quá trai. Tuy dạo huấn luyện nhiều như nhưng vẫn kiên trì rèn luyện, cho nên hình cơ bắp hề biến mất mà còn ngày càng hơn. Là loại, thấy là sờ, cứ cảm thấy lâu sẽ chảy nước miếng.

Có lẽ chú ý đến ánh mắt của vợ , qua, dùng tay chống lên mép giường, nhỏ giọng : “Nhìn ngây ? Có thêm một nữa ?”

Triệu Tiểu Lan khẽ xì một tiếng : “Cho dù em thì còn ?” Đã hai , tin còn thể lên .

loại thể kích thích, ví dụ như Diệp Quốc Hào, một khi kích thích liền dễ dàng kích động, nhanh Triệu Tiểu Lan liền cảm thấy sai . Có những lúc ép một chút sẽ , ví dụ như Diệp Quốc Hào!

 

 

Loading...