Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 623: Người mẹ vô trách nhiệm
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
phụ nữ vỗ đùi lóc : “Anh tàn nhẫn như , vì một phụ nữ trẻ tuổi mà ngay cả con cũng nuôi. Tiểu Lợi , ba ba như con cũng đừng cần nữa, theo .”
Đẳng Cảnh Thắng thật sự thể chịu đựng nổi cô nữa, ngón tay siết kêu răng rắc, gằn từng chữ: “ tàn nhẫn? Lúc là ai bỏ con một ở nhà để hẹn hò với khác, kết quả đứa bé ngã xuống đất, trán bây giờ vẫn còn vết sẹo lớn như .”
“Anh bậy gì đó… Chẳng cũng thế , cả ngày chỉ nghĩ đến công việc, công việc, cũng về nhà, nếu thể …” Nói xong liền che miệng , vẻ tủi .
Thấy vây xem ngày càng đông, Đẳng Cảnh Thắng sợ chuyện ảnh hưởng đến danh tiếng của Trần Hồng liền : “Trần Hồng, cô đưa Tiểu Lợi .” Đây là biện pháp an nhất, thể ở tiếp tục dây dưa với phụ nữ .
Triệu Tiểu Lan cũng cảm thấy nên kéo Tiểu Lợi định , đây là thứ mấy cô rời , nếu phụ nữ còn đến gây rối thì đừng trách cô khách khí.
phụ nữ thật sự để cô , : “Cô đừng chạm con trai , đó là con trai , đưa nó .” Đương nhiên cô thật sự đưa đứa bé , chỉ là dùng đứa bé để trói c.h.ặ.t Đẳng Cảnh Thắng, cái cây rụng tiền mà thôi.
Triệu Tiểu Lan từng gặp nào vô liêm sỉ như , rõ ràng đứa bé tòa án xử cho Đẳng Cảnh Thắng, mà cô còn cướp , chẳng qua là mượn cớ đứa bé để với đàn ông mà vứt bỏ, điều thể từ trong ánh mắt của cô .
Cho dù hối hận thì cũng nên lòng tự trọng của chứ? Phụ nữ thể quá hèn hạ, nếu khác cũng sẽ đồng tình và ủng hộ bạn. Triệu Tiểu Lan cảm thấy thật sự xem thường , vì thế liền hỏi Tiểu Lợi: “Tiểu Lợi, con về bên cạnh của ?”
Tiểu Lợi chớp chớp mắt, Triệu Tiểu Lan ngây thơ : “Mẹ là ai ạ? Con .”
Triệu Tiểu Lan xong trong lòng đau nhói, Tiểu Lợi thế mà ngay cả là ai cũng , xem quả thật là tiếp xúc nhiều với cô . trẻ con ít nhiều cũng sẽ chút ấn tượng về , tình trạng của bé như về cơ bản là cố tình quên , hoặc là vì nguyên nhân tâm lý khác.
Câu khiến đều sững sờ, ngờ đứa bé như . Ngay cả Đẳng Cảnh Thắng cũng thế, thật lúc phụ nữ rời khỏi , đứa bé còn nhỏ, về cơ bản còn ký ức gì, hơn nữa ngày thường bận rộn cũng nhắc đến cô với con, chỉ là ngờ trong ký ức của con, là một đứa trẻ .
phụ nữ vẫn cho rằng sai, cô sinh đứa bé chính là công lao lớn nhất, ai cũng sắc mặt cô mà sống. Giống như nhà chồng cũ của cô , chỉ cần cô đến thăm con là họ sợ c.h.ế.t khiếp, cho nên cô cảm thấy chỉ cần dùng điều để uy h.i.ế.p, Đẳng Cảnh Thắng nhất định sẽ mời cô trở về. Bây giờ đối xử lạnh nhạt với cô như nhất định là do phụ nữ trẻ tuổi mắt gây chuyện, bọn họ ỷ trẻ tuổi là thể quyến rũ những đàn ông thành đạt, đến lúc đó chẳng sẽ vứt bỏ ?
Vì thế, cô lạnh lùng chỉ Triệu Tiểu Lan : “Đều là cô, nhất định là cô dạy thằng bé như , nếu nó thể quên .”
“Làm ơn , quen Chủ nhiệm Đẳng đến một tháng, thể dạy thằng bé nhận của cô chứ. Chắc chắn là cô chuyện gì đó hoặc là từ nhỏ vứt bỏ nó, cho nên mới khiến nó căn bản bất kỳ ấn tượng nào về của cô ?” Có thể , câu của Triệu Tiểu Lan vô cùng sắc bén, tổng kết sâu sắc những việc mà phụ nữ trong quá khứ.
Đẳng Cảnh Thắng để ý đến cô nữa, thật sự là càng ngày càng rõ ràng. Anh đưa tay bế Tiểu Lợi lên : “Đi thôi.”
Triệu Tiểu Lan ngờ một đàn ông như cứ thế bỏ chạy, nhưng đối mặt với phụ nữ như , trốn thì thể gì?
Chỉ là bắt cô chạy theo, thật sự chút khó khác. Cô cảm thấy chắc chắn sẽ chơi cùng Đẳng Cảnh Thắng nữa, chạy thật là kinh tâm động phách. May mà cô vẫn luôn rèn luyện, nếu chắc chắn hại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-623-nguoi-me-vo-trach-nhiem.html.]
Đến một quán cơm, Đẳng Cảnh Thắng mới dừng , tiên gọi một bình nước lạnh cho hai uống, đó gọi vài món ăn, hôm nay thật sự quá khó Trần Hồng, nên xin mới . Mà Triệu Tiểu Lan nhà vệ sinh dặm lớp trang điểm, cảm thấy vấn đề gì mới , đẩy kính xuống thì xin .
“Không .” Triệu Tiểu Lan khẽ mỉm , đối mặt với những kẻ cực phẩm cô cũng quen . Chỉ là ngờ tới: “Chủ nhiệm Đẳng, ngờ chạy cũng nhanh thật.”
Đẳng Cảnh Thắng sờ đầu Tiểu Lợi : “Người đó chút điều, nếu thật sự gây rối lên sợ hai sẽ thương.”
“Ồ, xem là . đây cô thật sự đối xử với Tiểu Lợi như ?” Đi hẹn hò với đàn ông khác bỏ con ở nhà ai chăm sóc?
“Con cả của nhà họ sinh khi chúng ly hôn năm tháng.” Lúc đó trở thành trò của bệnh viện, đó liền rời khỏi bệnh viện chuyển đến đây.
Triệu Tiểu Lan lập tức gật đầu, mà Đẳng Cảnh Thắng : “Cô còn nhỏ, cần những chuyện .”
“Ách, nhỏ.” Con cũng sinh ba đứa còn nhỏ , chẳng qua cô cảm thấy đây hẳn là nỗi đau của đàn ông mắt nên cũng hỏi kỹ.
Ba họ ăn cơm, về phần phụ nữ , hai lớn đều nhắc , nhưng Tiểu Lợi vẫn luôn im lặng đột nhiên hỏi: “Người đó thật sự là của con ?”
Bàn tay gắp thức ăn của Đẳng Cảnh Thắng dừng một chút, đó gật đầu : “ , bà là của con.”
“Con thể lựa chọn của ?” Tiểu Lợi chút , mắt đỏ hoe. Cậu bé thích đó, bà đột nhiên xuất hiện suýt nữa sợ c.h.ế.t khiếp. Không vì bà ăn mặc , mà là ánh mắt của bà , giống như đang bé như một miếng thịt mỡ.
Tiểu Lợi là một đứa trẻ, tâm tư của trẻ con thật cực kỳ nhạy cảm. Ai với , ai , dễ dàng cảm nhận , cho nên thật sự thích gọi là đó lắm.
“Cái …” Đẳng Cảnh Thắng lắc đầu, ý đương nhiên là thể. Tiểu Lợi kêu lên: “Con đó, con chị của con.”
“Ách, thể nuôi của Tiểu Lợi.” Triệu Tiểu Lan suy nghĩ một chút thêm một câu: “Đó cũng là .”
Tiểu Lợi vẫn dễ dỗ, liền nhào lòng Triệu Tiểu Lan kêu một tiếng “”, rõ ràng rành mạch chút do dự.
Triệu Tiểu Lan chút ngượng ngùng, tự dưng nhặt một đứa con trai lớn tuy là , nhưng tình hình hiện tại vẻ đúng lắm. Nếu ngoài mà gọi một tiếng thì hỏng bét, quả thực là đội cho Chủ nhiệm Đẳng cái mũ tác phong đắn.