Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 616: Bị uy hiếp

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi cơm mang đến, quả nhiên thấy vẫn đang khám bệnh, mà bác sĩ thực tập bên cạnh cũng mệt lả, ăn cơm nhưng chủ nhiệm , cũng dám động.

Mà Triệu Tiểu Lan chạy liền đặt cơm lên bàn, lớn tiếng : “Mọi chờ một chút, ít nhất cho bác sĩ hai mươi phút ăn cơm, chờ ăn xong bác sĩ sẽ lập tức khám bệnh cho , xin chờ một lát.”

Đẳng Cảnh Thắng cau mày định chuyện, Triệu Tiểu Lan : “Anh ăn cũng để nhóc ăn chứ, bây giờ đang tuổi ăn tuổi lớn đấy.”

Bác sĩ thực tập Tiểu Vương đối diện: “…” Anh 23 tuổi còn lớn gì nữa, hơn nữa cái gì gọi là nhóc, rõ ràng còn lớn hơn cô mà.

Đẳng Cảnh Thắng nghĩ cũng , nhíu mày : “Đi nhanh về nhanh.”

Sau đó liếc hộp cơm Triệu Tiểu Lan đưa lên, cầm lấy cũng khách khí liền ăn, ăn xong : “Cảm ơn, cô thể , ngày mai cần phiền phức như .”

“Dạ , ngày mai chủ nhật nghỉ.” Không cần cô phiền phức như , đó thu dọn hộp cơm : “Hai mươi phút còn mười phút, vẫn nên chợp mắt nghỉ ngơi một chút, như buổi chiều mới dễ mắc . Nếu là quân nhân thì nên nghỉ ngơi và rèn luyện đối với cơ thể quan trọng…”

Còn xong liền thấy Đẳng Cảnh Thắng đột nhiên đến chiếc giường đối diện bắt đầu chống đẩy, thôi , rèn luyện cũng quan trọng.

thể chuyện: “Cô hình như hiểu nhiều, chăm sóc khác.”

“Ồ, thói quen… Ý em là trai em, cũng giống , là một cuồng công việc.” Triệu Tiểu Lan là Diệp Quốc Hào chứ Trần Cương, nhưng Đẳng Cảnh Thắng : “Anh trai cô thật may mắn khi một em gái như cô.”

Nói xong cô dậy, đó vỗ vỗ tay : “Được , thời gian còn sớm, cô cũng về việc .”

“Ồ.”

“Trần Hồng, bất kể cô là gián điệp gì, hy vọng cô những chuyện .”

“Em .” Cô đương nhiên sẽ chuyện , cô bây giờ chỉ đang bảo vệ gia đình nhỏ của khác xâm phạm.

Ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu trở về trạm y tá, đó tiếp tục chú ý c.h.ặ.t chẽ tình hình bên phía Bạch Tố Tố. Sau đó còn chủ động giúp Chu Thiên Thiên việc, mục đích là trộn xem.

Nào ngờ Chu Thiên Thiên đồng ý, cô chỉ thể nhân lúc phòng bệnh chăm sóc để bên trong.

Hôm nay cô cũng lượn lờ cửa phòng bệnh một lúc, đó ngờ gặp trợ lý của Bạch Tố Tố từ bên trong , hai suýt nữa thì đụng .

Triệu Tiểu Lan trong lòng run lên, bởi vì trợ lý nhận cô.

Đang lúc cô sợ đến tim đập nhanh, liền trợ lý : “Cô cẩn thận một chút.” Nói xong hừ một tiếng xoay bỏ .

Triệu Tiểu Lan đợi mới thở phào nhẹ nhõm, đó nhân lúc cửa tự đóng , cô liếc bên trong. Sau đó kinh ngạc phát hiện Bạch Tố Tố thế mà đang mặt đất, thương cột sống , khó dậy ?

Vậy mà bây giờ cô rõ ràng thể dậy, thật là quá thể tưởng tượng nổi, rằng ban đầu Triệu Tiểu Lan chỉ nghi ngờ cô giấu giếm bệnh tình, đó mượn cớ nhận sự thương hại của Diệp Quốc Hào. Dù thể khỏi, Diệp Quốc Hào hoặc công chúng sẽ thương hại, cho nên Triệu Tiểu Lan cảm thấy bệnh của cô thể nặng như . hôm nay thấy, cô đột nhiên một ý nghĩ thực tế, đó là thể nào bộ chuyện đều là một âm mưu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-616-bi-uy-hiep.html.]

âm mưu là vì cái gì?

Triệu Tiểu Lan chút chắc chắn, nhưng cảm thấy vô cùng kinh hãi. Bởi vì sự sắp xếp của đối phương rõ ràng, khi nào bắt đầu sắp xếp cũng rõ, quan trọng nhất là cảm giác quen thuộc Bạch Tố Tố , thể bỏ qua.

“Cô ngẩn ở đây gì?” Một giọng vang lên lưng cô, hóa là y tá trưởng Chu Thiên Thiên.

Triệu Tiểu Lan dùng một cách trực tiếp nhất, cô kéo đến một góc khuất, run rẩy : “Y tá trưởng, em đến đây thời gian ngắn nhưng cũng phòng bệnh bên cạnh là phòng chăm sóc đặc biệt, khác cũng đó là một minh tinh, liệt giường, nhưng em thế mà thấy… cô dậy.”

Cô còn xong Chu Thiên Thiên bịt miệng, đó : “Chuyện với ngoài, , cô cũng quên , nhắc .”

Triệu Tiểu Lan vẻ mặt của cô cho hoảng sợ, gật gật đầu : “Em với ngoài !” Đột nhiên, cô thấy lưng một bóng đen im nhúc nhích, chẳng lẽ đang giám sát hành động của trong bệnh viện ?

Đang suy nghĩ thì Chu Thiên Thiên : “Đi việc của .”

“Biết , y tá trưởng.” Triệu Tiểu Lan cảm thấy Chu Thiên Thiên chắc chắn là vì cho , cho nên mới chuyện hung dữ như .

Bất quá cô nhanh thực lo lắng của cũng thừa, đó là cô đường về ký túc xá cướp. Triệu Tiểu Lan ba tên côn đồ lưu manh sợ hãi, thế là lùi một chút : “Các … các gì?”

“Làm gì? Nghe hôm nay cô thấy chuyện nên thấy, thể quên hết , nếu khuôn mặt trẻ trung của cô sẽ thêm vài vết sẹo d.a.o, thể gặp nữa.”

Ba từ lấy d.a.o găm, rõ ràng là đang uy h.i.ế.p cô.

Triệu Tiểu Lan lập tức : “, thấy gì cả.” Bây giờ thật sự thể thấy, nếu cũng sẽ xảy chuyện gì. Mình sợ đ.á.n.h nhưng sợ bại lộ, dù còn đây.

xem tình hình, ba lẽ uy h.i.ế.p nhiều y tá, quen đường quen lối. Triệu Tiểu Lan vốn định chạy nhưng phát hiện và bao vây, cô sợ đến run rẩy, sắp .

“Phải ? Nhìn cô trẻ như , rạch mặt thật đáng tiếc, nhưng nếu cởi quần áo rạch lên thì càng . Mấy em đây thật sự kết hôn, cô gái nhỏ lồi vểnh cũng thật , nếu cô lời thì sẽ thêm một việc…”

“Việc gì?” Triệu Tiểu Lan ấn nút máy ghi âm, chuẩn khi bọn họ voi đòi tiên thì sẽ khách khí. cũng giữ chút chứng cứ, để lý mà rõ.

“Đương nhiên là chơi với mấy em chúng !” Bọn họ những lời bẩn thỉu càng tiến gần, đừng Triệu Tiểu Lan giả vờ thanh thuần nhưng vóc dáng thật sự quá , cho nên dễ chiêu dụ sói.

Cô cũng buồn bực, cảm giác ba đối với các y tá khác chắc chỉ là dọa dẫm một chút, đối với cô đây là nổi lên tà tâm?

Đang suy nghĩ moi chút thông tin hữu ích từ họ, đột nhiên một giọng âm trầm vang lên: “Các đây là giở trò lưu manh ?”

Họ đầu , thấy từ khi nào, Đẳng Cảnh Thắng xách đồ tan ở cách đó xa, vẻ mặt âm trầm họ, giống như đang mấy cái x.á.c c.h.ế.t.

 

 

Loading...