Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 615: Cha đơn thân
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tiểu Lan ngay lập tức đứa trẻ cho mê mẩn, lập tức : “Không , , dì sẽ tiêm cho Tiểu Lợi. À, cần gọi là dì, gọi là chị.”
“Vậy chị tiêm cho em ?”
“Tiểu Lợi đáng yêu như , chị nỡ tay , em xem chị buông kim tiêm xuống .” Triệu Tiểu Lan dù cũng dỗ ba đứa trẻ, cho nên nhanh thể nhập vai dỗ trẻ con, dễ dàng thiết với trẻ nhỏ.
Hơn nữa cảm giác của trẻ con nhạy bén, chúng thậm chí thể đoán nào sẽ với chúng, nào sẽ , cho nên Tiểu Lợi liền từ lưng ba , : “Thật ạ?”
“Thật mà, chị kẹo cho em một viên .” Nói xong cô lấy một viên kẹo, ngày thường vì dỗ trẻ con nên trong túi cô luôn mấy viên kẹo, nhưng vì nghĩ cho răng của trẻ con nên thường dễ dàng lấy .
Tiểu Lợi ngoan ngoãn ba một cái, cho đến khi ông gật đầu đồng ý mới chạy đến bên cạnh Triệu Tiểu Lan nhận kẹo, đó . Triệu Tiểu Lan cũng xoa đầu bé, theo thói quen giáo d.ụ.c : “Nhận đồ chị tặng, nên cảm ơn ?”
“Cảm… ơn.” Giọng Tiểu Lợi nhỏ, trông vẻ hướng nội.
Triệu Tiểu Lan liền “a” một tiếng : “Ơ, tai chị điếc thấy, to lên chút nào.”
“Cảm ơn ạ.” Tiểu Lợi cao giọng hơn.
“Thế mới đúng chứ.” Cô khích lệ xoa đầu một chút, đó đầu thấy hai đàn ông phía đang kinh ngạc, khỏi kỳ quái : “Sao , chuyện gì ?”
Chẳng lẽ là trách cô quá nghiêm khắc, nhưng đây cũng là vì cho Tiểu Lợi mà.
ngờ đàn ông Đông Bắc : “Không , chỉ là gần đây đây là đầu tiên thấy Tiểu Lợi chuyện to như .”
“Ừm.” Đẳng Cảnh Thắng gật đầu, bởi vì bận rộn nên luôn giao con cho bảo mẫu chăm sóc, nếu bảo mẫu việc thì giao cho bạn bè, cho nên tính cách của đứa trẻ cũng ngày càng hướng nội, chuyện lúc nào cũng như một cô bé, đây là đầu tiên phát hiện rằng thực gan của bé cũng lớn, chỉ là từ đến nay kìm nén mà thôi. Mình thật sự là một cha đủ tư cách, ngay cả một cô gái đầu gặp mặt cũng chăm sóc trẻ con bằng.
Triệu Tiểu Lan : “Đó là do các chăm sóc trẻ con, trẻ con khuyến khích nhiều mới , nếu nó sẽ tự tin.” Đứa trẻ Tiểu Lợi xem cũng quá tự kỷ, ngoan ngoãn như chắc là do cảnh tạo nên.
Hai đàn ông giáo huấn: “…”
Người đàn ông Đông Bắc thẳng kiêng dè: “Nhìn cô nương cũng chỉ mười mấy tuổi, nhiều như .”
Triệu Tiểu Lan trong lòng thầm trợn mắt, bề ngoài vẫn : “Bởi vì cháu cháu trai nhỏ, ngày thường còn sách nên tự nhiên thôi.”
“Được , cô bây giờ về lấy gối đầu hoặc mua một miếng thịt heo về luyện .”
“Có thể dùng thịt heo luyện tại còn tiêm cho ?” Triệu Tiểu Lan vô cùng khó hiểu.
“Trên thịt heo cơ bắp ?”
“Không… …” Hu hu hu, thẩm vấn giống như Diệp Quốc Hào thẩm vấn chiến sĩ nhỏ , rõ ràng tuổi tác cũng kém bao nhiêu, tự dưng nhỏ nhiều như thật thiệt thòi.
“Đi luyện .”
“Vâng ạ.” Triệu Tiểu Lan nghĩ nghĩ : “Mạo hỏi một câu, chủ nhiệm, đây từng lính ạ?”
“ , cô thấy ?” Người đàn ông Đông Bắc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-615-cha-don-than.html.]
“Ha ha, trai em là quân nhân.” Quả nhiên là , chắc là quân y.
“Vậy thì thật trùng hợp, trai cô…”
“Lão Thiết, để cô về luyện tập.”
“Ồ.”
Triệu Tiểu Lan cạn lời trợn mắt, đó với Tiểu Lợi: “Tiểu Lợi, chị về đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
“Gì, thấy.”
“Tạm biệt.”
“Thế mới ngoan chứ.” Triệu Tiểu Lan dù cũng là của ba đứa trẻ nên những việc tốn chút sức lực nào, dễ dàng chiếm cảm tình của Tiểu Lợi. Chờ cô ngoài, cô thật sự mua một miếng thịt heo về luyện, đến hơn 9 giờ phát hiện trong ký túc xá đều về, lên mới ở chung ký túc xá với y tá trưởng, cô kết hôn ?
Hỏi mới , tối nay cô vì trực ca đêm nên ở đây ngủ, y tá nào cũng như .
Triệu Tiểu Lan dùng giọng điệu ngây thơ : “Trước đây em thật sự y tá mệt như .” Vừa tiêm da heo, lâu cảm thấy còn sợ hãi như nữa.
Y tá trưởng Chu Thiên Thiên thấy cô vụng về liền nhíu mày : “Cô đến đây đó ở trường học học những gì ?”
Triệu Tiểu Lan mặt quỷ : “Lúc đó chỉ lo xem phim truyền hình, theo đuổi thần tượng, ha ha…”
Chu Thiên Thiên trợn mắt, trong lòng nghĩ quả nhiên vẫn còn quá trẻ, bất quá dù cũng chút hậu thuẫn, chăm sóc một chút, thế là đành đây dạy cô thủ pháp. Thực Triệu Tiểu Lan chỉ giả vờ thông minh, ham chơi, chứ cô vẫn thông minh, cho nên nhanh học . Chu Thiên Thiên bắt cô tiêm cho một mũi, như mới tiêm khác đau .
Không còn cách nào, Triệu Tiểu Lan cũng chỉ thể tự luyện tập, tiêm hai ba cuối cùng cảm thấy đau như nữa liền tiêm nữa. Chỉ là ngờ, ngày hôm liền đến lượt cô tiêm. Hôm đó là tiêm vắc-xin, gần một nửa y tá đều đại sảnh, trông đều bận rộn. Sau đó cô điều đến chỗ Đẳng Cảnh Thắng, ngay mặt tiêm cho bệnh nhân, đối tượng vẫn là bà cô gặp tàu hỏa.
Hôm nay bà trông khá hơn nhiều, thấy Triệu Tiểu Lan còn : “Hôm nay cháu đến tiêm ?”
“Vâng, cháu tiêm đau, bà cô chịu khó một chút nhé.” Cô xong thấy khóe miệng Đẳng Cảnh Thắng giật giật một cái, còn tiêm đau ? Hôm qua, thật sự đau.
“Được , nhanh việc của cô .” Đẳng Cảnh Thắng xong , định chằm chằm cô gái trông vẻ yên tâm thành công việc mới .
Triệu Tiểu Lan cũng đang lo lắng cho , cho nên nhanh nhẹn vỗ vỗ n.g.ự.c để căng thẳng, đó tiêm bắp m.ô.n.g cho bà cô , tốc độ nhanh, nhưng may mà sai sót gì. Bà cô đau đến nhảy dựng lên cũng mắng c.h.ử.i, chỉ nhíu mày một cái là xong. Triệu Tiểu Lan thở phào nhẹ nhõm, mà bà cô cũng : “Cô nương tiêm đau lắm.”
“Cảm ơn bà cô.” Triệu Tiểu Lan khử trùng cho bà, đó còn giúp bà kéo quần lên bưng khay theo Đẳng Cảnh Thắng ngoài, thở phào nhỏ giọng : “Em thành công , cảm ơn thầy.”
“…” Đẳng Cảnh Thắng lên tiếng, nhưng trong lòng vẫn hưởng thụ.
Từ khi Triệu Tiểu Lan học cách tiêm, cô liền bắt đầu chạy khắp các phòng bệnh, may mà việc pha t.h.u.ố.c đều do các y tá cũ pha sẵn, các cô chỉ theo quy trình mà thôi. Giữa trưa nghỉ ngơi, cô cố ý mang cơm hộp đến mặt Đẳng Cảnh Thắng, một là để cảm ơn giúp , hai là là một kẻ cuồng công việc, chỉ cần bệnh nhân là rời .