Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 603: Lưỡi kiếm sắc bén
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với việc Diệp Quốc Hào trốn tránh trách nhiệm, Triệu Tiểu Lan cảm thấy hài lòng, nhưng cô vẫn cứ chút bi thương : “Vạn nhất những đó đến quấy rối thì bây giờ?”
Diệp Quốc Hào : “Thật sự thì chúng áp dụng con đường pháp luật, chỉ cần bọn họ đến loạn như em cứ báo công an.”
Triệu Tiểu Lan : “Em . Bất quá, xong ghi âm cảm thấy phụ nữ đối với thật sự ý tưởng, hy vọng minh bạch về cần gần cô quá.”
Diệp Quốc Hào nhíu mày, gật đầu một cái. Anh đích xác cảm giác , nhưng cảm thấy cô gái lẽ là bởi vì chỗ dựa cho nên mới nghĩ tới , nhưng mở miệng : “Em yên tâm, sẽ chuyện vi phạm nguyên tắc.” Chuyện của cô thật sự cùng một chút quan hệ cũng .
Triệu Tiểu Lan lúc mới lòng : “Nếu thật sự cái gì với em cùng nhà, em liền về nhà đẻ, tự sống .”
Diệp Quốc Hào : “Chuyện đó khẳng định sẽ xảy , em yên tâm.”
Vợ đều thành như , còn thể chuyện gì tới?
Diệp Quốc Hào vỗ vỗ mặt Triệu Tiểu Lan, đó liền : “Anh nấu cơm cho em, em khẳng định đói bụng .”
“Em ăn thịt kho, lâu ăn đều thèm, cho em món thịt .” Triệu Tiểu Lan ít đối với Diệp Quốc Hào nũng, cho nên cô mở miệng đối phương lập tức liền đáp ứng.
“Được , thịt kho tàu cho em ăn.” Anh vỗ nhẹ Triệu Tiểu Lan bảo cô xuống, đó tự nấu cơm. Anh ít xuống bếp, cho nên bữa cơm cũng quá thuận lợi.
Triệu Tiểu Lan rõ ràng những tiếng động đó cũng giúp đỡ, mặc kệ ở bên ngoài bận rộn, lúc còn chạy hỏi kinh nghiệm gì đó, xem thật sự .
Triệu Tiểu Lan thực kiên nhẫn dạy , nhanh Diệp Quốc Hào liền xong món thịt kho. Sau đó dọn bàn gọi hai con ăn cơm, tuy rằng cơm nấu lắm điểm cứng, nhưng vẫn là thể ăn.
Diệp Quốc Hào bình thường nấu cơm, thể bộ dáng tồi. Tuy ngon lắm, nhưng là Triệu Tiểu Lan vẫn là thực nể tình ăn ít.
Diệp Chiến Phong tương đối kén ăn, nó từ nhỏ như , cho dù là cơm thể ăn thì ngày thường cũng sẽ ăn mấy thứ kỳ quái. Hiện tại cơm Diệp Quốc Hào nó liệt danh sách đồ vật kỳ quái. Cho nên ăn ít, bởi vì răng mọc đủ còn cần Triệu Tiểu Lan xé thịt thành từng sợi nhỏ đút nó mới ăn. Nguyên bản, những đứa trẻ khác khi còn nhỏ đều là lớn nhai mớm cho, nhưng Diệp Chiến Phong thì khác, nó rõ ràng vẫn là một đứa trẻ con thói ở sạch, bao giờ để cho khác mớm. Thà rằng tự gặm, gặm thì tiếp tục gặm.
Thịt nếu là Triệu Tiểu Lan thì nó lẽ sẽ ăn một chút, nhưng là Diệp Quốc Hào thì nó thật sự cho mặt mũi, thậm chí còn bồi thêm cho ba một đòn chí mạng.
Ăn mấy sợi thịt, khi Triệu Tiểu Lan đặt trong bát nó thì Diệp Chiến Phong trực tiếp từ chối, đó ghét bỏ : “Mặn, ăn, ăn, ăn…” Liên tiếp mấy cái ăn liền đẩy bát cho Triệu Tiểu Lan, đó sang bên cạnh chơi đồ chơi, thoạt tâm tình lắm.
Diệp Quốc Hào cảm thấy mặt điểm đau, bất quá còn ở mặt vợ tìm về mặt mũi : “Anh cũng khó ăn a, là cái thằng nhóc thối quá kén ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-603-luoi-kiem-sac-ben.html.]
“Không khó ăn khó ăn, chính là nó điểm quá kén chọn, cái tính , về giáo huấn nó một chút là .” Triệu Tiểu Lan vẫn là thực đủ, nấu cơm cho còn ? Sao thể mấy lời khó , thực tự nhiên mà liền đem con trai bán , kết quả nghĩ tới Diệp Chiến Phong tiểu t.ử là cái cực gian xảo. Nghe như liền lập tức bò đây : “Mẹ đ.á.n.h, ba ba đ.á.n.h.”
Triệu Tiểu Lan đầy đầu hắc tuyến : “Bố khi nào đ.á.n.h con nha, giáo huấn là đ.á.n.h nha, ai cho con giáo huấn chính là đ.á.n.h.”
Diệp Chiến Phong chỉ tay Diệp Quốc Hào : “Ba ba.” Hai chữ đến là tròn vành rõ chữ.
Triệu Tiểu Lan thoáng qua Diệp Quốc Hào : “Anh lúc nào?”
“Anh từng câu a!” Diệp Quốc Hào một bên ăn cơm một bên tựa hồ đột nhiên nghĩ tới gì đó : “Anh phía đ.á.n.h thằng nhóc Diệp Chiến Quốc , tựa hồ qua giáo huấn nó.”
“Trách !” Diệp Chiến Phong ngày thường cùng Diệp Chiến Quốc , trai đ.á.n.h nó khẳng định là ký ức khắc sâu, cho nên mới cảm thấy giáo huấn đại khái tương đương với đ.á.n.h.
“Bất quá khi đó nó còn nhỏ, còn đang ẵm trong lòng .” Diệp Quốc Hào hồi tưởng một chút, đ.á.n.h con vốn dĩ liền ít, thông thường đ.á.n.h xong chính đều sẽ mắng một trận cho nên nhớ rõ phi thường rõ ràng.
Triệu Tiểu Lan xong lập tức : “Con trai thật lợi hại, chuyện sớm như đều nhớ rõ.” Trí nhớ điểm quá mức kinh , hẳn là tiêu chuẩn của học bá ?
Vừa nghĩ đến chính về sẽ một đứa con trai học bá, Triệu Tiểu Lan liền cao hứng, khen ngợi Diệp Chiến Phong, dỗ nó vui vẻ xong thì tình cảm vợ chồng hai cũng khôi phục sai biệt lắm. Diệp Quốc Hào tự giác nhiều ít, nếu chuyện cũng là dỗ dành vợ , rốt cuộc cũng dỗ hai con yên .
Ngày hôm tiếp tục trường học, bất quá chủ động gọi Quách Nguyệt tới trông nom Triệu Tiểu Lan, rốt cuộc hiện tại chân cô còn thể cử động quá nhiều.
Lại qua hai ba ngày động tĩnh gì, bọn họ cho rằng chuyện liền qua , nào một ngày Quách Nguyệt cầm về một tờ báo cho Triệu Tiểu Lan, hơn nữa tức giận : “Hiện tại khu dân cư chúng đều xem tờ báo , chị còn kỳ quái lấy tới thoáng qua, kết quả em xem mặt cái thứ gì, cái cũng gọi là phỏng vấn?”
Triệu Tiểu Lan cảm giác đúng, cầm lấy tới lên, đăng báo là một bài phỏng vấn sự việc Bạch Tố Tố xảy chuyện, bên trong là công ty của Bạch Tố Tố giúp cô mặt trả lời phóng viên.
Sau đó lời trong lời ngoài chính là cô xảy chuyện liên quan đến việc một quân nhân tự tiện hành động, đó thuyết minh nhà của vị quân nhân để chịu trách nhiệm. Rõ ràng Tố Tố bởi vì kinh hách cực kỳ cần một an ủi, mà đối với vị quân nhân một chút ỷ như trai, nhưng nhà vị quân nhân để bụng tình huống thể cùng tinh thần trạng thái của Bạch Tố Tố, cự tuyệt trợ giúp, thật sự là quá mức m.á.u lạnh linh tinh.
Kết thúc phỏng vấn, tay phóng viên còn phê bình một chút quân nhân và gia đình tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, thế nhưng mặc kệ một cô gái nhỏ tự đấu tranh với bệnh tật mà hỗ trợ, thật sự là tâm quá đen, quá lòng đồng cảm.
Triệu Tiểu Lan xem xong ném tờ báo lên bàn, lạnh : “Xem bọn họ là lớn chuyện.”
Quách Nguyệt giọng the thé : “Thật nó hổ, cầm tiền còn dám chuyện như , cho rằng chính chút danh tiếng liền ghê gớm?”
Triệu Tiểu Lan : “Mặc kệ , xem bọn họ thể nhấc lên cái sóng gió gì. Bất quá, ngầm chúng cũng tìm chút chứng cứ.”