Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 569: Quân nhân là để bà chỉ huy sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:22:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiệu Bạc Hoa dựa ý nghĩ trong nhà thể truyền ngoài nên cũng gọi , nhưng cùng con trai thương lượng một chút, chỉ thấy Thủy Nguyệt Hàm một cái thấy , chỉ là cô cũng nên mới nghi ngờ cô gian phu, nếu tại nhiều ngày về, chắc chắn là ở bên ngoài chỗ ở.

Ai sẽ vô duyên vô cớ cho cô chỗ ở, gian phu thì là gì?

Lưu Thủy Sinh cảm thấy tim gan đều đau, ngờ phụ nữ phản bội .

tiên tìm về, nhưng tìm về xem xét nếu cô thật sự gian phu thì nhất định là địa phương. Bọn họ mới đến đây hai ba năm, nền tảng vững, thật sự dám đắc tội địa phương, thế là họ thương lượng một chút quyết định tìm hàng xóm Diệp Quốc Hào giúp đỡ.

Hắn là quân nhân, là học viên của học viện đó, e rằng ai cũng nể mặt vài phần, thật sự động tay động chân thì quân nhân cũng sẽ hơn.

Nghĩ đến đây, liền bảo tìm giúp đỡ.

Thiệu Bạc Hoa đến, Lưu Thủy Sinh liền ở cửa sổ nhà , chuyện đàn ông thật sự tiện mặt, sợ đến lúc đó chuyện gì sẽ liên lụy đến công việc của .

Triệu Tiểu Lan xong, “bốp” một tiếng đóng quyển sách tay , đó lạnh lùng : “Đồng chí Thiệu Bạc Hoa, loại chuyện lộn xộn chồng tiện tham gia, mời bà về cho.”

“Sao tiện tham gia? Chúng là hàng xóm, nhờ các giúp một chút thì . Xin cô đấy, thật chuyện với các các giúp con trai một tay, sợ nó sẽ bắt nạt…”

“Dù là tìm bắt gian phu, đó vốn là chuyện nhà các , chúng ở đây một gian phu, hai giấu , trắng chúng ngoài việc ở cùng một sân thì căn bản quan hệ gì, dựa mà giúp bà? Hơn nữa, con trai bà tự nghi ngờ thì tự bắt gian, liên quan gì đến chồng ?”

Triệu Tiểu Lan xong : “Thời gian gấp, các tự lo chuyện của , giữ .”

“Các nhiều quân nhân như giúp , con dâu sắp chạy , cái nhà sắp tan , các là ép c.h.ế.t ?” Thiệu Bạc Hoa đột nhiên xuống đất vỗ đùi, một bộ lóc om sòm.

Mấy cảnh vệ viên ít khi thấy tình huống sợ đến mức lùi , còn Triệu Tiểu Lan cũng nhíu mày, cô thể nào nhấc lên ném ngoài ?

Đang lúc họ đau đầu thì cửa mở, một thủ trưởng ở vị trí cao nhất bước hai bước gầm lên: “Khóc cái gì mà , chuyện nhà tự giải quyết . Chúng là quân nhân chỉ quốc gia mới thể sai khiến, nhà bà, cút cho .”

Vị tính tình xem nóng nảy, một câu khiến Thiệu Bạc Hoa sợ đến ngậm miệng. Bà thấy đàn ông dễ chọc, đặc biệt là đều như còn thể gì nữa? vẫn phục, : “Quân nhân bắt nạt …” Vừa ngoài.

ngờ vị thủ trưởng tính tình nóng nảy với cảnh vệ viên: “Chặn bà cho , lấy máy ghi âm, hỏi xem chúng là quân nhân bắt nạt bà .”

Cảnh vệ viên quả nhiên lời lên chặn Thiệu Bạc Hoa , đó vị thủ trưởng đầu : “Gọi điện cho chỉ đạo viên của trường bảo qua đây một chuyến, thật sự thì gọi cả đồng chí Cục Công An đến.”

Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, quả nhiên gừng càng già càng cay, xem một loạt hành động khiến Thiệu Bạc Hoa lập tức mềm nhũn. Bà cũng ngờ chuyện ầm ĩ đến mức , khỏi chân đều mềm nhũn. Bà chỉ là lẩm bẩm một câu, cần lớn chuyện như , đều tại cái miệng tiện của . Thế là lập tức xua tay : “Không cần cần, sai, xin ?” Thấy trong phòng mấy đều , bà ngay cả cũng vững, trực tiếp quỳ xuống.

Diệp Quốc Hào lườm bà một cái, như một con d.a.o đ.â.m xuyên qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-569-quan-nhan-la-de-ba-chi-huy-sao.html.]

“Bà , cứ , nếu còn thì đừng trách khách khí.”

“Được , ngay, ngay.” Lần cũng dám nhiều lời nữa, trực tiếp lăn bò chạy nhà, trong lòng chút oán trách con trai . Vừa ở bên ngoài những đó vây quanh, cũng , thật là đủ nhẫn tâm. Tuy sợ liên lụy đến công việc, mà công việc của là vốn liếng để cả nhà an cư lạc nghiệp, nhưng cũng thể vì công việc mà cần chứ.

“Sao , nhà họ nhiều như ?”

“Ai , con điếm hổ dụ dỗ nhiều lão gia như ở nhà cũng gì. Làm sợ c.h.ế.t, chỉ là nhảm một câu liền tìm cái gì chỉ đạo viên, còn báo công an, thật dọa …”

“Mẹ, cái miệng của thể ít vài câu , chuyện chính còn gây phiền phức lớn như . Thấy đông thể trốn một chút ? Bây giờ thì , e rằng nhà họ đề phòng chúng như đề phòng cướp.”

“Vậy con , con tự ?”

“Mẹ… con .” Chờ đến tan tìm , dù gấp gáp, bực bội thì vẫn .

đến chủ nhật đến nơi gặp tìm cũng tìm Thủy Nguyệt Hàm, còn cách nào khác đành ở đó mai phục chờ.

Hắn ở đó chờ , chỉ Triệu Tiểu Lan gặp Thủy Nguyệt Hàm, cô bây giờ đổi, trang điểm còn sành điệu hơn cả thành phố, hơn nữa mặt mày rạng rỡ hạnh phúc, chiếu sáng đến mức chút mở mắt .

Bên cạnh cô một đàn ông, đối với cô thật sự ngoan ngoãn phục tùng, hai tay trong tay dạo phố.

Thủy Nguyệt Hàm thấy cô cũng ngẩn , đó rút tay , mặt chút xanh xao. Người đàn ông : “Cô ?”

, gặp quen.” Thủy Nguyệt Hàm hướng Triệu Tiểu Lan mỉm , mà Triệu Tiểu Lan cũng biểu hiện khinh bỉ quá kích động, dù mấy năm loại chuyện thật sự quá phổ biến.

đàn ông về phía Triệu Tiểu Lan, đó : “Chào cô, chuyện hôm nay cô thể đừng cho khác , cô xem gì thì cứ với , hoặc là ăn một bữa cơm.”

“Không cần, bận.” Triệu Tiểu Lan ngoài gửi thư, đang chuẩn về nấu cơm cho Diệp Quốc Hào, nên thật sự bận.

cô từ chối như , Thủy Nguyệt Hàm càng thêm sốt ruột, lập tức tới nắm tay cô : “Chị Triệu, chị cũng em ở nhà đó sống những ngày tháng thế nào, em bây giờ sống , cho nên…”

“Ừm, , cô yên tâm sẽ cho khác.”

“Nếu thì ăn một bữa cơm, nếu thì thế , một trăm đồng cô cầm lấy mua thức ăn.” Người đàn ông lấy tiền .

Triệu Tiểu Lan thẳng , : “ là vì ưa nhà đó, liên quan đến , các cần nghĩ dùng tiền bịt miệng , thật sự cần thiết.”

 

 

Loading...