Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 548: Trò cười
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:22:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan trọng nhất là, bọn họ - một đội binh lính còn ngụy trang thành địch nhân, đem viên tướng lãnh trộm về .
Chuyện thật sự quá hổ, một cái quân đội mà tướng lãnh thì trận còn đ.á.n.h đ.ấ.m thế nào? Vì thế, bên liền rối loạn đội hình. Quân đội của Trịnh Vân nhân cơ hội đ.á.n.h bại đối phương, đồng thời khi Diệp Quốc Hào chuyện , ông suýt chút nữa đến ngất . Để khen thưởng, ông liền hỏi cái gì. Lúc đó Diệp Quốc Hào còn trẻ, đặc biệt thích mấy món đồ của đàn ông, cho nên liền xin Trịnh Vân thứ .
Trịnh Vân đồng ý, tặng cho Diệp Quốc Hào một thanh chiến đao.
Hai món đồ trân quý đến tận bây giờ, Triệu Tiểu Lan tuy rằng gặp qua nhưng ngày thường cũng đụng .
Chỉ là nghĩ tới tên tới nơi thế mà mang theo thứ , còn may là mang theo s.ú.n.g…
“Về bọn họ khẳng định sẽ dám phiền em nữa, nếu còn phiền thì lấy thứ đặt ở đây trấn áp.” Nói xong, Diệp Quốc Hào mở cái túi lớn , đó thanh chiến đao xuất hiện mặt Triệu Tiểu Lan, tiếp theo đặt nó lên bàn sách.
Đây là một thanh đao từng nhiễm m.á.u, thật sự đồ bài trí.
Đồ bài trí căn bản thể so sánh với đao thật, nó đều toát sát khí.
“Sao mang theo mấy thứ tới đây hả?” Cô thế mà phát hiện .
“Anh sợ để ở nhà hai đứa nhỏ cầm chơi, cho nên tùy mang theo. Lại , cứ chuyển nhà mãi, mang theo bên dễ mất.”
“À.” Cũng là lời thật, bất quá Triệu Tiểu Lan : “Tính cũng thông minh đấy.”
“Ừ, chúng nấu cơm đốt pháo hoa ?” Vợ thích xem, cho nên Diệp Quốc Hào mua một bó nhỏ.
“Đốt pháo hoa , chúng ngoài cửa, miễn cho thương khác.”
“Được thôi.”
Hai ngoài cửa lớn, bày pháo hoa xong liền châm lửa, bao lâu hai đứa nhỏ nhà họ Mã liền chạy xem. Bất quá vì mới giáo huấn nên bọn nó còn dám quá gần Diệp Quốc Hào, chỉ dám sáp gần chỗ pháo hoa.
Triệu Tiểu Lan : “Các cháu tránh xa một chút, cẩn thận thương.”
Chính cô cũng cách xa, hai tay bịt lỗ tai ngẩng đầu pháo hoa ngũ quang thập sắc bầu trời.
Cho tới bây giờ cô mới chút cảm giác là đang ăn Tết, bởi vì nhà bọn họ đốt nhiều pháo hoa cho nên đều ở bên ngoài xem náo nhiệt. Diệp Quốc Hào trong tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, châm từng cây một, hai cây pháo hoa cầm tay nguy hiểm lắm liền giao cho Triệu Tiểu Lan cầm.
Cô dám, giơ thẳng tay xa, trốn tránh : “Thật sự sẽ nổ , em sợ.” Vừa sợ buông tay, bộ dáng giống hệt một đứa trẻ con.
“Em đừng trốn, khẳng định sẽ em thương.” Diệp Quốc Hào giơ điếu t.h.u.ố.c đuổi theo.
“Thật sự sẽ ?” Triệu Tiểu Lan thấp thỏm chạy một vòng, hai thoạt như là đang chơi đùa, cho chung quanh đều theo rộ lên.
“Sẽ , ngoan, em đừng nhúc nhích.” Diệp Quốc Hào nắm lấy tay cô châm lửa pháo hoa, đó : “Giơ lên trời.”
Triệu Tiểu Lan nhắm mắt thật sự giơ lên trời, đó phát hiện thứ động tĩnh quá lớn, giống như loại pháo hoa đốt ở bờ biển , . Lúc cô mới yên tâm, đó Diệp Quốc Hào .
Diệp Quốc Hào xoa xoa đầu cô, hai đốt hết cây pháo hoa cuối cùng liền về nhà nấu cơm. Nào đến cửa liền thấy hai đứa nhỏ nhà họ Mã đang lôi kéo cửa nhà , tựa hồ , nhưng cửa Diệp Quốc Hào lắp c.h.ặ.t cho nên bọn nó còn kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-548-tro-cuoi.html.]
“Các cháu đang cái gì?” Diệp Quốc Hào sa sầm mặt .
Hai đứa nhỏ sợ tới mức rụt cổ , đó chạy biến trong nhà.
Diệp Quốc Hào liền định đuổi theo, Triệu Tiểu Lan : “Thôi bỏ , cửa cũng mở mà.”
Diệp Quốc Hào : “Không , nhỏ như dám kéo cửa nhà khác, nếu là lớn hơn chút nữa còn trộm cướp . Lại bọn nó cũng nhỏ, đều mười mấy tuổi .”
Hành vi của thật sự là trấn áp lớn nhưng trấn áp trẻ con, chừng hai đứa da còn phòng bọn họ trộm đồ, cho nên đầu tiên để lớn nhà bọn họ quản giáo một chút, nếu đến lúc đó thật sự đúc thành sai lầm lớn thì muộn.
Vốn dĩ Diệp Quốc Hào cũng quá thích lo chuyện bao đồng, nhưng chính trong nhà cũng hai thằng nhóc thối da như quỷ, cho nên cảm thấy trẻ con vẫn dạy dỗ mới .
Gõ cửa, đàn ông nhà họ Mã mở cửa, thấy là Diệp Quốc Hào thì mặt ngẩn : “Có… chuyện gì?”
Diệp Quốc Hào đơn giản trực tiếp : “Vừa cùng vợ ở bên ngoài đốt pháo hoa, lúc trở về phát hiện hai đứa nhỏ nhà đang kéo cửa nhà định nhà. hy vọng các chị thể giáo d.ụ.c con cái , đừng để loại chuyện phát sinh!”
“Con nhà chúng trộm cái gì nhà các ?” Vợ Mã ở bên trong thò đầu hỏi.
“Cũng trộm .”
“Chưa trộm mà đ.á.n.h tới cửa cái gì? Nhà các thì ghê gớm lắm , đến cái cửa cũng cho chạm ? Mau tới xem , gia đình mới chuyển đến liền chiếm địa bàn, đến cái cửa cũng cho sờ soạng.”
Vợ Mã là loại đàn bà chanh chua tiếng, từ trong thôn đ.á.n.h tới tận thành phố A cũng ai dám trêu chọc mụ, đây vẫn là đầu tiên dám đến cửa nhà mụ mà kêu gào.
Triệu Tiểu Lan phụ nữ khó đối phó, vì thế lên một bước : “Chuyện là chúng đại kinh tiểu quái, bởi vì chuyện nên đem vật lấy cho xem một chút, sợ trẻ con đối với cái cảm thấy hứng thú cầm xem. thứ đó nguy hiểm, chồng cũng là sợ vạn nhất xảy chuyện gì thì đối với hai nhà chúng đều , đương nhiên cũng là vì chịu trách nhiệm cho sự an của bọn trẻ.”
Vợ chồng nhà họ Mã trong lòng thót một cái, xác thật như Triệu Tiểu Lan , vạn nhất hai đứa nhỏ đem thứ của lấy chơi thì thể xảy chuyện lớn. Đặc biệt là bọn nó còn nhỏ, chừng thật sự là trộm s.ú.n.g của chơi.
vợ Mã vẫn già mồm át lẽ : “Cô yên tâm, về cho dù nhà cô để đồ đến chúng cũng tới cửa, như ?”
“Vậy thì việc gì.” Thật đúng là hy vọng bọn họ tới cửa, Triệu Tiểu Lan mỉm đáp ứng một tiếng liền kéo Diệp Quốc Hào : “Chúng trở về ăn cơm .”
Diệp Quốc Hào ừ một tiếng cùng Triệu Tiểu Lan trở về, hai sáu món ăn, nấu thêm chút chè trôi nước liền xong bữa cơm chiều.
“Hay là, chúng đổi chỗ ở?” Diệp Quốc Hào cảm thấy hai nhà hàng xóm đều dễ ở chung, sợ vợ chịu thiệt thòi.
“Không việc gì, dù cũng chỉ ở chỗ hai năm. Lại , hai đứa nhỏ sắp học , sợ cái gì?”
“Vậy lúc ở nhà em nhớ khóa cửa.”
“Được , em .” Triệu Tiểu Lan đảo cũng để ý, cái nhà coi như thu dọn xong , cô thể nguyện ý dọn chỗ khác chứ, chủ nhà vẫn là tồi.
Ăn qua cơm hai thu dọn xong liền ngủ, ngày mai buổi sáng Diệp Quốc Hào liền trường học báo danh, cũng sẽ là tình huống như thế nào.
Cũng may trường học bên yêu cầu trọ ở trường, nếu thì thật sự là phiền toái.
Diệp Quốc Hào ở giường đất nghĩ thầm, ngày mai nhất định đổi cái khóa , đó chốt cửa bên trong cũng đổi một chút, cửa sổ gì đó cũng lắp thêm song sắt, miễn cho đến lúc đó dọa hư vợ .