Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 533: Đi viếng mộ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:21:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy , bảo là g.i.ế.c mà. Triệu Tiểu Lan rõ Diệp Quốc Hào từ chiến trường trở về, khả năng từng g.i.ế.c , nếu cũng sẽ một sát khí như . mà cũng thể lôi chuyện đó tùy tiện như thế chứ, cho khí thật là hổ.
Chỉ là ngờ cha của cô cũng chút bản chất ngây ngô bẩm sinh, thế mà còn ha ha gượng hai tiếng : “ , g.i.ế.c heo khẳng định đơn giản hơn g.i.ế.c . Được, ngày nếu mổ heo tới thì con mổ chính.”
“……” Triệu Tiểu Lan gì cho .
“Được ạ.” Diệp Quốc Hào vui vẻ nhận lời, thậm chí nhận bản sai chỗ nào .
Đều là do rượu cồn gây họa cả, Triệu Tiểu Lan day day trán nghĩ thầm.
Ăn cơm xong, bọn họ liền về nhà cũ nghỉ ngơi. Trong nhà hầu như cái gì cũng động tới nhưng dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa một chút cũng ẩm thấp, xem Tiểu Lan Nương lúc rảnh rỗi qua đây đốt lửa sưởi ấm cho căn nhà.
Trong phòng trải chăn cũng lạnh, gian ngoài còn dưa chua muối cũng đông cứng, cứ như thể căn nhà vẫn luôn ở .
Có điều mùa đông ở trong thôn thì đừng nghĩ đến chuyện tắm rửa, nếu tắm sợ hai đứa nhỏ bệnh, dù ấm áp đến mấy cũng bằng nhà hệ thống sưởi. May mà bọn họ đó ở khách sạn đều tắm rửa , ở lì mấy ngày tắm cũng chẳng , mùa đông mồ hôi, cùng lắm thì lau qua loa là .
Đại khái là do xe xóc nảy lâu như đều mệt mỏi, cả nhà nhanh liền ngủ say. Ngày hôm , Diệp Quốc Hào liền tìm giúp đỡ g.i.ế.c heo, mà Triệu Tiểu Lan cùng Tiểu Lan Nương liền bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, còn thái dưa chua, thái cải trắng, mấy thứ đều chuẩn để ngày mai dùng, nếu ngày mai mới thái thì kịp.
Đến giữa trưa, Triệu Chí Hoa liền trở , thấy Triệu Tiểu Lan thì hắc hắc cũng gì. Người cả tính tình mộc mạc, Triệu Tiểu Lan cũng bắt bẻ, chỉ : “Chị dâu ạ?”
“Trong tiệm , sắp Tết đều quét vôi tường nên bận.”
“ , đây đúng là lúc bận rộn nhất, mấy hôm và cha em còn hỗ trợ, đây là g.i.ế.c heo nên mới trở về .”
Triệu Tiểu Lan xong gật đầu, : “Làm ăn là . đại ca, em với chuyện .” Sau đó cô đem chuyện chuyển nhượng nhà xưởng , cũng bảo cứ an tâm tiếp tục buôn bán, tuy rằng giá nhập hàng so với thể sẽ cao hơn một chút nhưng vẫn lãi. Hơn nữa, lẽ thứ vẫn giữ nguyên như cũ đổi.
Triệu Chí Hoa cảm thấy lãi là , bọn họ hiện tại buôn bán nắm mánh khóe, cho nên nhập cái khác về bán cũng giống thôi.
Bất quá vẫn cảm kích em gái, nếu nhờ cô thì và vợ còn đang cuốc đất ở nông thôn, thể mở một cửa hàng như ? Hiện tại, hai mua một mảnh đất nền ở trấn, chuẩn tự xây cái mặt tiền, đến lúc đó liền cần thuê của khác nữa. Lại , bọn họ chính là hộ vạn tệ duy nhất trong thôn, bao nhiêu hâm mộ c.h.ế.t .
Triệu Chí Hoa trở về cũng chỉ giúp đỡ mượn cái bàn, mượn cái bát, việc nặng Diệp Quốc Hào đều xong hết . Hai đàn ông phối hợp tuy rằng trầm mặc, cắm đầu việc nhưng nhanh trong nhà cần chuẩn cái gì đều chuẩn xong xuôi.
Bên phía Triệu Tiểu Lan rau dưa cũng thái hòm hòm, hai chậu gốm lớn.
Sau đó liền ở giường đất dỗ dành con cái bóc tỏi, bởi vì ở vùng Đông Bắc g.i.ế.c heo ăn thịt là cái gì cũng bỏ, thịt luộc nguyên miếng cùng thịt nạc đặt lên bàn chấm tỏi giã, cay thơm.
Mọi bóc tỏi chuyện, khí hoà thuận vui vẻ.
Bên bốn đứa trẻ, hai bé gái tương đối văn tĩnh thể giúp lớn bóc tỏi việc, nhưng hai bé trai nghịch ngợm vô cùng. Một đứa bò giường đất, một đứa chạy đất, cho nên Diệp Quốc Hào vẫn luôn canh chừng, sợ lơ là một chút là Diệp Chiến Quốc đầu trần chạy tót ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-533-di-vieng-mo.html.]
Vội vội vàng vàng một ngày đảo mắt liền trôi qua, chờ đến buổi chiều Diệp Quốc Hào còn thể cùng Triệu Tiểu Lan dạo quanh thôn. Triệu Chính Tùng suy xét một chút, bảo bọn họ đốt cho Triệu nãi nãi ít tiền giấy, tiện thể đốt luôn cho Triệu Chính Cương và Triệu Tiểu Mẫn, rốt cuộc c.h.ế.t là hết, nghĩa t.ử là nghĩa tận.
Triệu Tiểu Lan thật đúng là , nhưng Diệp Quốc Hào : “Người c.h.ế.t là hết, em cùng bọn họ còn so đo cái gì, dù mua giấy tiền cũng chẳng tốn mấy đồng.”
Nghe như , Triệu Tiểu Lan liền : “Được, mang ba thếp là .” Một một thếp, mộ tổ tiên đốt nhiều thêm chút là .
Diệp Quốc Hào cũng cùng cô tranh cãi, hai lái xe Hợp tác xã mua bán mua năm sáu thếp vàng mã, đó cái khác cũng mua liền chạy thẳng mộ phần Triệu gia. Thông thường phụ nữ ngày Tết là đốt vàng mã, bất quá cái nhà họ Triệu cũng chỉ còn một chi bọn họ, cho nên cô tới cũng gì đáng trách.
Bất quá, đàn ông tới là dập đầu. Diệp Quốc Hào tuy rằng mặc thường phục tới nhưng chỉ đến mộ cụ tổ, ông tổ Triệu gia dập cái đầu, còn bên phía Triệu Chính Cương chỉ lạnh mặt bộ hành trình chỉ đốt vàng mã đó xoay liền .
Mà Triệu Tiểu Lan mộ Triệu Tiểu Mẫn : “Cô đời rốt cuộc là mưu cầu cái gì, mạnh mẽ cũng mạnh mẽ lên , cả ngày trời đất cuối cùng tự tìm đường c.h.ế.t, hà tất ? Lúc cô còn sống mượn tiền cô, chỗ coi như tặng cho cô tiêu , kiếp đừng loại chuyện ngu xuẩn nữa. Mấy thứ vẫn là nể mặt con của cô mới cho đấy.” Kỳ thật nấm mồ cảm khái còn nhiều, chỉ là cô cũng lâu, trời băng đất tuyết thế ai còn thể ở chỗ gác cho bọn họ chứ?
Đốt giấy xong, cô liền cùng Diệp Quốc Hào trở về. Bất quá bởi vì Triệu Chí Quyền ở đây cho nên mộ Triệu Chính Cương cơ bản ai đốt giấy, bọn họ coi như là đầu tiên ? Kỳ thật chỉ là vấn đề hình thức, nhưng c.h.ế.t mà phỉ nhổ, c.h.ế.t ngay cả tưởng niệm cũng , thật bọn họ sống vì cái gì.
Cạn lời nhất chính là Triệu Tiểu Mẫn, hại chính tính còn hại một sinh mệnh vô tội, đứa nhỏ c.h.ế.t thật đúng là oan uổng, hơn nữa c.h.ế.t ở trong sân nhà cha ruột còn cha ruột ném , sự thật thật là chút thể chấp nhận nổi.
Bọn họ nắm tay khỏi rừng cây lên xe, bởi vì là đường tuyết cho nên chút khó lái, Triệu Tiểu Lan bắt đầu thấy may mắn vì lái xe của tới, nếu thật là đường khổ sở c.h.ế.t mất.
Diệp Quốc Hào lái nhanh bằng cô nhưng vững, đường thành vấn đề.
“Em cũng đừng nghĩ nhiều như , chuyện của bọn họ đều là do tự , liên quan gì đến em.”
“Em , bất quá chỉ là cảm thấy vì cái gì bọn họ chịu sống yên mà cứ như . Về cần giáo d.ụ.c đám trẻ con, bớt gây chuyện .”
“Vậy em cẩn thận chút với Diệp Chiến Phong……”
“Tại ? Chuyện quan hệ gì với Tiểu Phong.”
“Cái thằng con trai đó của em tâm địa gian manh quá nhiều.”
“Diệp Quốc Hào, nào ai như con trai như ? Tâm địa gian manh nhiều còn giống .”
“…… Hả?” Thật sự giống ? Diệp Quốc Hào cảm thấy chút khả năng, cảm thấy cô vợ nhỏ của tâm nhãn mới nhiều đến mức mệt mỏi.
“Một bụng ý nghĩ .”
“Cái …… Vợ , sai chuyện gì ?” Diệp Quốc Hào tương đương ủy khuất, vì cái gì chỉ bảo cẩn thận một chút trông chừng Diệp Chiến Phong đừng để nó lớn lên lệch lạc, ngược mắng là ?