Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 446: Triệu Chính Cương đòi con
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Chính Cương cũng là nhận tiền việc, đương nhiên đứa con gái là loại gì, cho nên cũng để ý.
Ngồi xe ba bánh tới nhà xưởng của Mã Tĩnh Đào, cảm thấy nhà xưởng của Triệu Tiểu Lan lớn nhưng ngờ của Mã Tĩnh Đào còn lớn hơn, chẳng những lớn mà cũng ở trong xưởng mà ở trong tòa nhà nhỏ màu trắng mới xây bên .
Triệu Chính Cương cảm thấy đứa con gái thật là ngu ngốc, đàn ông như bám lấy, tại còn chạy lung tung ?
Nếu đứa bé là của thì mấy, đến lúc đó là thể trực tiếp gả cho hưởng phúc.
Đến lúc đó chính như thế nào cũng là cha vợ danh nghĩa, chỗ vẫn là sẽ , chừng là thể quang tông diệu tổ, trở trong thôn cũng thể cho bọn họ lau mắt mà . Đến lúc đó khôi phục phong quang , thật sự hưng phấn.
Vừa nghĩ văn phòng của Mã Tĩnh Đào, đàn ông ngay ngắn bàn việc nghiêm túc ký văn kiện, thấy tới liền : “Mời , chờ một lát.” Khí thế lập tức trấn áp Triệu Chính Cương, vốn dĩ đầy bụng hy vọng cùng hỏa khí, nhưng đối diện với ánh mắt của Mã Tĩnh Đào thế nhưng cái gì cũng nên lời, chỉ thể ngoan ngoãn ở một bên chờ.
Chờ đến khi đối phương bận xong mới ngẩng đầu một cái, đó : “Bác trai, việc gì ?”
“ tới là hỏi một chút chuyện của và Tiểu Mẫn.”
“Bác trai Triệu Tiểu Mẫn ở ? Nếu thể cho , lúc tìm cô chút việc.”
“Cậu tìm nó chuyện gì?”
“Cô nợ , tổng trả cho chứ.”
“Là... là thế ?” Không vì cái gì Triệu Chính Cương cảm thấy đàn ông khác , tựa hồ ánh mắt càng thêm thâm sâu khó lường, thoạt còn điểm lưu manh, hiện tại đổi một loại khí chất khác.
“ .”
“ tới... tới là tìm cháu ngoại, Tiểu Mẫn sinh một đứa con, là của ……” Mới tới đây liền thấy thở Mã Tĩnh Đào lạnh lùng, đó lên : “ xét nghiệm , đứa bé liên quan gì đến . Hơn nữa, nhớ rõ ông hẳn cha ruột của Triệu Tiểu Mẫn, tìm đứa nhỏ ích lợi gì.”
Nghe đứa bé của Mã Tĩnh Đào, Triệu Chính Cương thầm mắng Triệu Tiểu Mẫn vô dụng, một đàn ông như thế nhưng m.a.n.g t.h.a.i con của mà sinh con cho thằng khác, thật là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa.
Triệu Chính Cương ậm ừ nửa ngày, cuối cùng : “Rốt cuộc cũng nuôi hơn hai mươi năm.”
“Là như thế a, nuôi lớn còn nuôi cả con của nó, ngài thật đúng là vất vả quá, một khi như thì đến cô nhi viện , đây là địa chỉ.” Hắn địa chỉ xuống giao cho , đó : “Nếu nhận lãnh, bọn họ hẳn là sẽ đồng ý thôi.”
Triệu Chính Cương cầm địa chỉ còn cái gì, nhưng Mã Tĩnh Đào tiếp tục cúi đầu : “ bận, bất quá ông cho Triệu Tiểu Mẫn, món nợ sớm muộn gì cũng sẽ tìm cô tính, bảo cô quý trọng thời gian hiện tại .”
Hắn tùy tiện tay là do một cú điện thoại của Triệu Tiểu Lan, khi tra đàn ông tên Thủy Tuấn Thần khó đối phó, cũng thể lập tức tay. Rốt cuộc thể bởi vì Triệu Tiểu Mẫn mà bước một cái bẫy rập , chừng đang chờ nhảy .
Thủy Tuấn Thần ăn hơn phân nửa đều ở phương Nam, đột nhiên phương Bắc khẳng định là chuyện khác, vạn nhất là lũng đoạn thị trường nơi hoặc là bởi vì vụ án của Diệp Quốc Hào thì sự tình thể thực phức tạp.
Một khi như liền bán cho một cái nhân tình, bất động Triệu Tiểu Mẫn, đảo xem bọn thể nhấc lên cái sóng to gió lớn gì. Chờ văn kiện ký xong thoáng qua đồng hồ, đến giờ xem mắt. Từ khi trở về xem mắt hai ba cô nương, nhưng vẫn cứ vì nguyên nhân giống như mà cách nào tiếp thu các nàng. Hiện tại Mã Tĩnh Đào cảm thấy chính bắt bẻ, ít nhất lấy những cô gái đó so sánh với Triệu Tiểu Lan, nhưng biểu hiện của các nàng vẫn cứ hài lòng, quá phù phiếm thì chính là quá cho lời nào.
Nữ sinh viên quá thanh cao, một bộ xem thường khác, cứ việc các nàng trừ bỏ tấm bằng cấp thì chẳng gì.
Phụ nữ công tác chút đơn giản, đối với hôn nhân các nàng tưởng tượng đôi khi so với còn nhiều hơn.
Mã Tĩnh Đào cảm thấy, hiện tại liền một phụ nữ thể cùng tương kính như tân, sinh một đứa con thuộc về là , thể chiếu cố sinh hoạt, lạnh nóng là , đừng tâm tư phức tạp gì khác, đơn thuần một chút, phận bối cảnh gì cũng thể.
là, đụng tới một như khó thế ?
Hôm nay gặp phụ nữ vẫn là như thế, giới thiệu rời liền bắt đầu thăm dò xem đều thể cho cô cái gì, đây là phú thái thái ?
Mã Tĩnh Đào châm t.h.u.ố.c, đó lòng nguội lạnh.
lúc lưng vị nữ đồng chí dùng sức ho khan lên, đó một đàn ông đen to con tới mặt : “Vị đồng chí , Mã xưởng trưởng là .”
“Liên trưởng Tống, về , về quê ?”
“Vừa mới trở về, cùng em gái vợ ở chỗ ăn một bữa cơm. Em gái đối với khói t.h.u.ố.c điểm dị ứng, thể ……” Tống Chí Cương ngượng ngùng thoáng qua điếu t.h.u.ố.c tay Mã Tĩnh Đào.
Mã Tĩnh Đào lập tức dập tắt t.h.u.ố.c, đó : “Thực xin a, là cùng ăn , bữa mời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-446-trieu-chinh-cuong-doi-con.html.]
“Không cần .” Tống Chí Cương cùng Mã Tĩnh Đào cũng quen thuộc, chỉ là ở chỗ Triệu Tiểu Lan gặp qua vài . Vị đoàn trưởng của thấy giống như là thấy giai cấp địch nhân , từ điểm đó đều thể vị đối với chị dâu ý tứ. Sau theo chị dâu núi sâu tìm bọn họ, sự chăm sóc cẩn thận như kẻ ngốc đều , đảo nghĩ tới tiểu t.ử chút của cải vẫn là kẻ si tình, đứa con thứ ba đều sắp sinh vẫn cứ buông tay.
Một bên phụ nữ xem mắt đến chính vắng vẻ liền : “Mã xưởng trưởng, xem……”
“ , cô việc gì thì về , gặp bạn bè điểm ngại.” Mã Tĩnh Đào phất tay, đuổi .
Cơm còn ăn đuổi , phong độ ?
Người phụ nữ cũng là thấy qua đàn ông nào như , tức giận lên bỏ . Mã Tĩnh Đào ngược nhẹ nhàng thở , rốt cuộc cần cô thăm dò. Mà Tống Chí Cương cũng chuyện , khỏi nhỏ giọng hỏi: “Vị chính là?”
“ mới xem mắt.” Nói xong Mã Tĩnh Đào chính .
Tống Chí Cương cũng minh bạch cảm giác của , vì thế cũng theo nở nụ . Mọi ghép thành một bàn, đó Mã Tĩnh Đào ngẩng đầu liền ngẩn . Đối diện là hai phụ nữ, một là bà bầu nếu đoán sai hẳn là vợ của Tống Chí Cương, còn thoạt khuôn mặt thanh tú, thần sắc điểm trương dương, khí chất minh diễm, ánh mắt đơn thuần, thực sự hấp dẫn tròng mắt khác, thế nhưng trong nháy mắt cảm thấy tương đương thuận mắt, so với xem mắt thuận mắt hơn nhiều.
“Hai vị là?”
“Vị chính là vợ , đây là em gái Tống Nguyệt Hoa.”
“Chào các cô, tên Mã Tĩnh Đào.” Mã Tĩnh Đào lễ phép vươn tay bắt tay với các nàng, thực , cô nương hào phóng.
Bọn họ nhanh liền quen, Mã Tĩnh Đào thực khách khí lái xe đưa bọn họ về tới nhà Tống Chí Cương, hơn nữa còn để điện thoại. Đồng thời cảm thấy, chính tựa hồ tìm mục tiêu. tiếp cận mục tiêu tựa hồ còn cần Triệu Tiểu Lan hỗ trợ, bởi vì nàng cùng Tống Chí Cương quen thuộc.
Chỉ là, thật sự tìm nàng a.
Liền tính từ bỏ, đôi khi trong lòng vẫn là sẽ đau. Hắn thậm chí chút may mắn, còn hảo Triệu Tiểu Lan từng cho cơ hội, lúc mới tuy rằng đối với nàng ý tưởng tới nhất định quan hệ, cho dù hề hy vọng cũng chỉ sẽ đau lòng sẽ cái gì quyến luyến, bởi vì gì thể hoài niệm.
Hắn hút t.h.u.ố.c, nhưng tựa hồ còn nhịn xuống. khi nhà xưởng của Triệu Tiểu Lan phát hiện cái đang nghỉ phép là Diệp Quốc Hào thế nhưng ở đó, khỏi kỳ quái : “Diệp đoàn trưởng ?”
“Anh thăm một chiến hữu, sáng sớm , việc gì ?”
“Tiền bên con đập kết toán xong, tự đưa qua cho cô.” Nói xong đặt một cái túi xách thịnh hành lên bàn.
Triệu Tiểu Lan tiền, mà là cái túi xách : “Cái là mẫu mới nhất năm nay ?”
“ , đây là cái túi xách cuối cùng tặng cô, về mẫu mới tự cô bỏ tiền mua.” Mã Tĩnh Đào chút phiền muộn.
“Được thôi, hiện tại vẫn tiền để mua.”
Triệu Tiểu Lan xong liền : “Bất quá, túi xách tặng ít nhất thể đeo mười mấy năm.”
“Mười mấy năm về sẽ biến thành bộ dáng gì.”
“Anh yên tâm, ý tưởng cho cho dù qua mười năm cũng sẽ thời.” Túi nếu chắc chắn giữ đến mười mấy năm cũng thể đeo ngoài.
“Cô nhưng thật tự tin.” Mã Tĩnh Đào , đó Triệu Tiểu Lan hỏi: “Hôm nay tới tìm chuyện gì?”
“Khụ, thật là một chuyện lớn, đó chính là…… Muốn nhờ cô giới thiệu cho .”
“Hả? Cái gì?” Triệu Tiểu Lan cả đều ngây ngẩn, thế nhưng bảo cô giới thiệu, hố như . Vị , cái gì kích thích , là tới kích thích cô?
“Khụ, ngày hôm qua trúng một cô nương, cô nương cô hẳn là so với quen thuộc hơn, cho nên nhờ cô giới thiệu.”
“À, cô nương nào, trong xưởng chúng ?” Không đúng a, trong xưởng cơ bản đều là phụ nữ chủ.
Hơi hổ a!
càng hổ chính là Mã Tĩnh Đào , nếu đều tâm tư như chính thoái thác thể .
“Cũng xưởng các cô, mà là em gái Tống Chí Cương, Tống Nguyệt Hoa.”