Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 445: Một Ngô Quyên Quyên rất khác

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cần , đàn ông các ăn cơm chuyện để , em ăn xong cũng chẳng việc gì.” Ngô Quyên Quyên xong liền trốn trong bếp ăn cơm, Kim Toàn cũng chỉ thể trở về. Một bên Triệu Tiểu Lan : “Ái chà chà, ân ái quá nhỉ, xem kìa, tim gan đều run lên .”

 

Ngô Quyên Quyên vươn tay đ.á.n.h cô một cái, : “Cô ngoài một chuyến học cái thói đắn thế , ái chà chà cái gì mà ái chà chà.”

 

, Đổng Tiến Minh gần đây tới tìm phiền toái ?” Triệu Tiểu Lan vẫn quan tâm hỏi một chút.

 

“Tới chứ, từ bỏ ý định , chỉ cần nghỉ là tới đây, phiền c.h.ế.t .”

 

“Vậy cô chẳng là đào hoa nở rộ ? Thật đúng là đắt hàng nha.”

 

“Đắt hàng cái đầu cô, chính là cái đồ khốn nạn, lúc đối xử với như hiện tại tới giả vờ tình thánh cái gì. Nhà bọn họ cũng thế, cứ nằng nặc đòi về vợ , trắng là còn mượn thế nhà để đổi cuộc sống hiện tại, tưởng chắc. Lúc thành thật đối đãi với nhà bọn họ, đáng tiếc cái tên súc sinh lợi dụng, mới sẽ ngu ngốc mà theo .”

 

Ngô Quyên Quyên thở phì phì oán giận xong, đó liền lùa mấy miếng cơm về. Hiện tại cô con, tựa hồ đối với những chuyện của Đổng Tiến Minh cũng thèm để ý, cho nên hề khúc mắc, xem là thật sự nghĩ thông suốt .

 

Triệu Tiểu Lan một bên thu dọn phòng bếp một bên với Diệp Lão Thái Thái: “Đừng mắng c.h.ử.i tên tiểu hỗn đản , kỳ thật là con vạn sự đủ đấy.”

 

Diệp Lão Thái Thái : “Phụ nữ đều như , con thì chuyện gì khác cũng thể buông bỏ .”

 

Bữa cơm ăn thời gian lâu, cánh đàn ông bên bởi vì buổi chiều việc gì liền thi uống rượu, chốc chốc say ngã một .

 

Trịnh Anh tuy rằng ngay từ đầu hùng hổ với Diệp Quốc Hào, nhưng kỳ thật t.ửu lượng của thật sự một chút cũng , cho nên nhanh Lục Song Song ăn cơm xong dìu về. Hai đứa con của họ vẫn là Triệu Tiểu Lan dắt tay đưa về, đồng thời cảm thán đứa nhỏ thật đúng là thành thật lời, bất quá cũng ngốc, bộ hành trình đều đối với Triệu Tiểu Lan mang theo tâm lý đề phòng, đến nhà liền lập tức buông tay cô chạy trong.

 

Bất quá, khi còn tiếng tạm biệt.

 

Nhìn cái tư thế Triệu Tiểu Lan liền cảm thấy đứa nhỏ giống Trịnh Anh, chút tiềm chất phúc hắc. Đừng hổ, kỳ thật là cái bụng đen, về dặn con trai cùng con gái chơi với chú ý một chút.

 

Đưa xong nhà Trịnh Anh trở về phát hiện đều gần hết, Diệp Lão Thái Thái dọn dẹp nhà cửa đấy, cô trở về liền : “Con ăn thêm chút , nãy ăn bao nhiêu, cùng hai đứa nhỏ về đây.”

 

Triệu Tiểu Lan ừ một tiếng, kỳ quái hỏi: “Quốc Hào ca ạ?”

 

“Đi ngủ , xem say bí tỉ.” Diệp Lão Thái Thái xong rửa tay, đó liền mang theo hai đứa nhỏ cùng Vương Thư Ký lên xe tài xế đưa về khu đại viện nhà xưởng.

 

Triệu Tiểu Lan cũng thật là ăn no, gần đây lượng cơm ăn của cô tăng lên, một ngày ăn bốn năm bữa mà vẫn cảm thấy no.

 

Đồ ăn ngon còn cũng nhiều lắm, chỉ non nửa bát cơm, đó rửa bát xong liền tắm rửa. Phòng vệ sinh ở nhà mới so với khu nhà cũ hơn nhiều. Rộng rãi, hơn nữa bồn nước cũng xịn hơn, ít nhất tất cả đều là đồ mới.

 

Triệu Tiểu Lan tắm xong ôm lấy, cô kéo cái bàn tay gấu của Diệp Quốc Hào : “Anh vệ sinh thì , đừng lôi kéo em.”

 

“Vợ ơi, em thơm thật đấy.” Diệp Quốc Hào uống say tái phát bệnh cũ, cứ rúc cô cọ tới cọ lui. Triệu Tiểu Lan kéo mãi đành để mặc giở trò , vì thế : “Đều bao lớn còn chơi cái trò .”

 

“Anh chính là thích —— chơi.” Diệp Quốc Hào bế bổng Triệu Tiểu Lan lên phòng, Triệu Tiểu Lan giãy giụa cũng vô dụng, cuối cùng để Diệp Quốc Hào như nguyện. May mà, còn là bà bầu.

 

Ngày hôm hai dậy sớm, Diệp Quốc Hào phụ trách dọn dẹp, Triệu Tiểu Lan phụ trách chỉ huy, dùng suốt một ngày mới dọn dẹp nhà cửa đấy. Dẫm lên tấm t.h.ả.m mới, uống nước ấm, xem TV, Triệu Tiểu Lan cảm thấy tâm tình thật sự tồi. Cơm no ấm cật thì nghĩ đến chuyện dâm d.ụ.c... , nghĩ đến chuyện sáng tác, cô cảm thấy hiện tại hẳn là thể tái xuất giang hồ. Đã trải qua nhiều chuyện như , cô đối với nhân sinh thêm một ít cảm ngộ, hơn nữa xong một ít chuyện xưa, linh cảm liền giống như nước suối ùa đầu óc chắn cũng .

 

Nghĩ nghĩ cô liền tìm giấy b.út, một bên Diệp Quốc Hào dọn dẹp một bên đem linh cảm xuống, đó dần dần lập một cái đại cương, hơn nữa quyết định gửi đăng ở tòa soạn báo từng Bạch Quang Viễn hố . Rốt cuộc vì chuyện của bọn họ cũng coi như là tận tâm, gửi cho bọn họ cũng là việc nên .

 

Diệp Quốc Hào cũng quấy rầy vợ , cảm thấy hiện tại nhà cũng sống tồi, ít nhất cần vì ăn đủ no mặc đủ ấm mà phát sầu, vợ thích lách, cho nên cô cái gì cũng ủng hộ.

 

Chỉ là, mở miệng : “Đừng để mệt quá.”

 

“Em , chính là mới thôi.” Vừa ngắm trai cơ bắp việc nhà, cảm giác thật đúng là tồi, đặc biệt là cơ bắp cuồn cuộn của đàn ông nào đó thật đúng là mắt.

 

Đột nhiên Diệp Quốc Hào : “Vợ , quá hai ngày nữa cửa một chuyến, đại khái mất mấy ngày mới về.”

 

“Anh gì?”

 

“Chỉ là chút việc, thăm chiến hữu, em đưa cho ít tiền.”

 

“Được, lấy bao nhiêu?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-445-mot-ngo-quyen-quyen-rat-khac.html.]

“Hơn hai trăm .”

 

Đi thăm chiến hữu mà lấy hơn hai trăm đồng? Triệu Tiểu Lan đảo đau lòng tiền, bất quá cảm thấy cái chiến hữu chắc quan trọng.

 

vẫn đưa tiền cho , đó : “Anh việc gì thì sớm một chút trở về, quá mấy ngày nữa em mua xe.”

 

“Xe? Em thật sự mua ?”

 

“Mua chứ, như em thể lái xe chạy qua chạy giữa bộ đội và nhà xưởng.”

 

Diệp Quốc Hào điểm đồng ý, là bộ đội, vợ lái xe , điểm quá phô trương. đây cũng là tiền vợ tự kiếm , tiêu thế nào cũng lý, bất luận là mua xe bán xe cũng chẳng tật gì.

 

Anh do dự, Triệu Tiểu Lan liền buông b.út trong tay xuống, sáp gần : “Có sợ cấp kiểm tra ? đều rõ tình hình của em, cho nên kiểm tra cũng chẳng vấn đề gì. Hơn nữa em cũng cảm thấy bụng to bất tiện, xe của Điền Quân dùng để chở hàng còn , chở em một bà bầu……” Kỳ thật mấy cái đều là cái cớ, bà bầu khác xe công nông còn , chứ?

 

“Được, thì mua.” Diệp Quốc Hào chịu nổi nhất là để vợ chịu ủy khuất, hơn nữa tiền là cô tích cóp, tiêu thế nào cũng đúng.

 

Triệu Tiểu Lan liền vui vẻ, hôn chụt lên mặt Diệp Quốc Hào một cái quyết định mua mua mua.

 

Diệp Quốc Hào thấy cô vui vẻ chính cũng cảm thấy thực tồi, dọn dẹp nhà cửa xong liền ôm đồm việc nấu cơm giặt giũ.

 

Triệu Tiểu Lan còn kỳ quái : “Anh đây là bao lâu a, hết việc nặng thế .” Hiện tại nhà cũng cần đốt than đá gì, chuẩn đầy đủ thế gì.

 

“Em xem em theo núi chịu tội lớn như , thể còn khỏe hẳn, nhất bớt lăn lộn, dù nghỉ ngơi cũng chịu yên, giúp em chút việc.”

 

“Ừ, cũng nghỉ ngơi một lát .”

 

Chờ Diệp Quốc Hào xong, hai liền vây quanh cái bàn xem TV ăn cơm. Lúc chương trình TV thật sự gì quá , nhưng quảng cáo ít. Quảng cáo nhà máy của Triệu Tiểu Lan vẫn đang phát sóng, hai ba trăm đồng phát suốt một năm còn lời. Về nhất nên nghĩ một câu quảng cáo một đoạn quảng cáo đặt ở đài truyền hình phát thêm mấy năm, ít nhất hiện tại dân chúng còn tin những thứ phát TV, cho rằng đó chính là sự thật.

 

Không thể phủ nhận, hiện tại nếu chính quy một chút thì đài truyền hình cũng cho phát sóng, cần kiểm chứng nhiều mặt mới .

 

Vợ chồng hai ít thời gian tự tại như , nhưng Diệp Quốc Hào là chịu yên, rảnh rỗi ngược cả khó chịu. Cho nên liền cùng Triệu Tiểu Lan nhà máy hỗ trợ, mới lái xe tới cổng lớn liền thấy Triệu Chính Cương đang ở đó c.h.ử.i đổng!

 

Diệp Quốc Hào xuống xe liền im bặt, hiện tại từ núi lớn mới trở về, cái loại dã tính còn lui, chằm chằm một cái thì ai cũng chịu nổi.

 

“Đại bá đây là còn việc gì?”

 

“Không , tao chính là tìm cái thằng nhóc thúi .”

 

“Xin đừng quấy rầy trật tự việc của , đây là nhà xưởng nhà ông.”

 

nhà xưởng do Tiểu Lan mở .”

 

“Đại bá đúng, là mở chứ ông mở, cho nên ông ở chỗ gì?” Triệu Tiểu Lan xuống xe .

 

“Triệu Tiểu Lan……”

 

“Quả nhiên hổ thiên hạ vô địch.” Triệu Tiểu Lan : “Mở cửa, xe lái .”

 

xong cũng liền , Diệp Quốc Hào tắc động thủ lái xe, hôm nay mang theo , tự lái xe ngoài. Cảnh vệ viên bảo nghỉ ngơi, chủ yếu là cũng đang nghỉ phép thật sự gì cần bảo hộ.

 

Đại môn đóng , Triệu Chính Cương ở lưng phỉ nhổ một bãi nước bọt trở về nhà xưởng của . Hiện tại còn cần ở chỗ , nếu thì ngay cả tiền ăn cơm uống rượu cũng . May mà gần đây Triệu Tiểu Mẫn tìm , còn đưa cho một tiền bảo giúp đỡ đòi đứa bé .

 

Cho nên Triệu Chính Cương mới xuất hiện ở chỗ Triệu Tiểu Lan, là tới hỏi đường.

 

“Tiểu Lan cháu chờ một chút, bác là hỏi một câu, Tiểu Mẫn cái bạn trai tên Mã Tĩnh Đào , , bác tìm chút việc.”

 

“À, là Triệu Tiểu Mẫn bảo ông tìm đòi con chứ gì?” Triệu Tiểu Lan cũng ngăn cản tìm , vô luận là nguyên nhân gì cũng thể ngăn cản đòi con .

 

Cho nên cô liền địa chỉ xưởng của Mã Tĩnh Đào cho , đó : “Ông thể tới đó tìm, bất quá chịu sự tiếp đãi thế nào quản , rốt cuộc Triệu Tiểu Mẫn cũng hố ít.”

 

 

Loading...