Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 429: Thiên phú

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên, ích mới nên ở xã hội , còn những kẻ rác rưởi vô dụng thì nên sớm c.h.ế.t sớm siêu sinh.” Gã thanh niên đột nhiên kích động kêu lên.

 

Tam quan là thứ mà đôi khi mới bắt đầu chuyện với , bạn cách nào thăm dò . dần dần, bạn sẽ phát hiện tam quan của mỗi đều khác . Ví dụ như hiện tại, quan niệm của gã đàn ông trẻ tuổi Triệu Tiểu Lan kinh hãi. Suy nghĩ của thật sự quá cực đoan, đời thật sự chút cống hiến nào cho xã hội ?

 

Có lẽ là , nhưng cô cảm thấy vô luận đó tài đức lợi hại đến cũng thể coi mạng sống của khác như cỏ rác.

 

“Phải ?” Triệu Tiểu Lan cảm thấy màn kịch nên hạ màn, nếu thêm nữa đối phương khả năng sẽ sinh nghi, vì thế liền : “Chồng trở , về chỗ đây.”

 

Nàng gật đầu chào thanh niên trở về, tiếp theo thấy Diệp Quốc Hào : “Vị đại thẩm khả năng là hung thủ. Bà thành phố để trông cháu cho con trai, cho nên mới mang theo nhiều đường đỏ như , là để cho con dâu bồi bổ thể. Bất quá bà tật , chân thì hảo nhưng kỳ thật là phong thấp lâu năm, cho nên lúc việc gì vận động một chút mới .”

 

Cũng chính là lúc đàn ông g.i.ế.c, bà đang vận động nên thể g.i.ế.c .

 

Trần Cương cũng : “Gã miền núi cũng khả năng. Hắn buôn bán gỗ, tuy rằng tách , nhưng ở toa phía một phụ nữ ôm con chính là vợ . Chẳng qua là vì mua vé giường liền nên mới mỗi một nơi. Lúc rời là để xem vợ con . Điểm lát nữa các thể chứng thực, cảm thấy dối.”

 

Đến phiên Triệu Tiểu Lan, cô mở miệng : “Cái thanh niên sách dám bảo đảm liên quan đến việc , nhưng tam quan của chút bất chính.”

 

“Tam quan?” Trần Cương chút hiểu.

 

Triệu Tiểu Lan lúc mới nhớ tới thời đại còn khái niệm “tam quan”, liền giải thích: “Tam quan chính là nhân sinh quan, giá trị quan, thế giới quan.”

 

Thấy đối phương vẫn vẻ mặt mờ mịt, cô chớp chớp mắt : “Chính là suy nghĩ của giống với bình thường.”

 

Trần Cương nhẹ nhàng thở , liếc mắt Diệp Quốc Hào một cái, trong lòng thầm nghĩ: Tại cảm thấy đồng chí Triệu Tiểu Lan cũng quá giống bình thường nhỉ?

 

Diệp Quốc Hào : “Cô là sinh viên.”

 

“... Thì là thế.” Sinh viên quả nhiên là giống thường, tư tưởng thật sự là quá tiên tiến.

 

Tiểu Linh thế nhưng kích động : “Nguyên lai Tiểu Lan tỷ là sinh viên, thật sự quá lợi hại.”

 

“Không gì lợi hại, chẳng qua là học nhiều thêm chút đồ vật mà thôi. Không đúng, chúng lạc đề . Hiện tại về gã thanh niên , cảm thấy tội phán quyết là đúng, hơn nữa đối với cha dượng tương đương phản cảm. Người đàn ông c.h.ế.t bao nhiêu tuổi, thể cha dượng khác ?”

 

“Cái ... Người tuổi tác xem cũng chỉ hơn ba mươi tuổi.”

 

Trần Cương xong, Triệu Tiểu Lan liền tiếp lời: “Vậy xác thật vẻ thể cha dượng của thanh niên , bất quá cũng nhất định, chuyện còn cần tra một chút.”

 

“Chẳng lẽ loại trừ ?” Nếu nạn nhân mới hơn ba mươi tuổi thì căn bản khả năng cha dượng của một hơn hai mươi tuổi, chẳng thể loại trừ .

 

Triệu Tiểu Lan lắc đầu : “Ai quy định phụ nữ thể gả cho nhỏ tuổi hơn ? Hơn nữa nếu cha dượng mưu đồ, chẳng liền chứng minh tâm tư bảo vệ của thanh niên là chính xác?”

 

Suy nghĩ của Triệu Tiểu Lan ở trong mắt hiện đại thật sự to gan, đặc biệt là đối với mấy lính tam quan đều chính trực , cho nên bọn họ tỏ vẻ thực chấn kinh.

 

“Tóm hẳn là còn chờ quan sát, bây giờ còn hai ...” Diệp Quốc Hào cùng Triệu Tiểu Lan về phía hai còn thử .

 

Tiểu Linh thế nhưng : “ , cũng thử xem.”

 

Trần Cương kéo cô một chút, : “Em vẫn là đừng qua, nguy hiểm bây giờ?”

 

“Cô cũng coi như là nửa cái quân tẩu, cứ để thử xem.”

 

Diệp Quốc Hào đ.á.n.h giá Tiểu Linh cao, thể từ trong tay nhiều đạo tặc như chạy thoát vốn dĩ liền chứng minh cô năng lực. Triệu Tiểu Lan cũng nghĩ như , vì thế liền : “Trần Cương, cứ để cô thử một chút.”

 

Kết quả Tiểu Linh ngoài đến nửa phút liền trở , cô suy nghĩ trong lòng: “ cảm thấy hung thủ.”

 

Hả?

 

Ba đều ngẩn , liền lời cũng đáp thượng câu nào, liền hung thủ?

 

“Trên một chút mùi m.á.u tươi cũng , chỉ một cổ mùi khói t.h.u.ố.c phi thường nặng, hẳn là vẫn luôn hút t.h.u.ố.c.” Tiểu Linh phân tích.

 

Đối với cách của Tiểu Linh đều bán tín bán nghi, nhưng cảm thấy phi thường bội phục. Không thể khứu giác của cô là thật sự phi thường nhạy bén, ngay cả Triệu Tiểu Lan đều phi thường bội phục, càng đừng đến Trần Cương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-429-thien-phu.html.]

 

Diệp Quốc Hào nhưng thật chút do dự tin tưởng khứu giác của Tiểu Linh, ngoài ý phản bác.

 

Triệu Tiểu Lan bắt đầu nhớ tới sự tình , : “Cái mũi của Tiểu Linh đích xác đáng giá tin tưởng. Trước chỉ cần tiếp cận bên Quốc Hào ca trở về là cô thể đoán , ngay cả khoác loại da thú nào cũng thể rõ ràng.”

 

Này chỉ sợ nhạy bén bình thường, cho nên Triệu Tiểu Lan quyết định tin tưởng cô , tạm thời đem định danh sách hoài nghi. Còn một , Diệp Quốc Hào xung phong thử.

 

Hắn cố ý ngáng chân , đó cùng nọ cãi .

 

Kết quả cũng hung, cuối cùng hai cãi suýt chút nữa thì đ.á.n.h lên. Trong quá trình đó Diệp Quốc Hào thoạt điểm ngang ngược vô lý, nhưng đối phương cũng nhường nhịn, tình thế thoạt phi thường nguy cấp.

 

Thẳng đến khi nhân viên tàu đây hỏi xem là chuyện như thế nào, Diệp Quốc Hào mới đột nhiên : “Không việc gì, chỉ là một hồi hiểu lầm.”

 

Hắn mới còn kích động, đột nhiên liền là hiểu lầm, thật đúng là kinh ngạc. Người đàn ông sửng sốt một chút, đó cũng : “ đúng, chẳng qua là một hồi hiểu lầm mà thôi.”

 

Mà Diệp Quốc Hào xong liền trở về, một chút cũng chú ý tới ánh mắt kỳ quái của đàn ông . Trận cãi vã quái dị đến mức đều ngơ ngẩn , khó hiểu ý gì.

 

Chính là chờ xuống xong, liền đối Triệu Tiểu Lan : “Người tạm thời cũng loại trừ.”

 

Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, vẽ một dấu gạch chéo lên sổ. Trần Cương kỳ quái : “Vì cái gì cũng loại trừ?” Hắn căn bản thấy Diệp Quốc Hào với về vụ án mạng, cũng thăm dò tính cách , vì cái gì loại trừ ?

 

Triệu Tiểu Lan : “Nếu thật là hung thủ, như khi Quốc Hào ca tìm gây phiền toái, hẳn là sẽ lựa chọn một sự nhịn chín sự lành, sẽ khiến cho khác chú ý, thấy một mặt phi thường bạo lực, bởi vì đến lúc đó khả năng sẽ hoài nghi. thì , cãi một bước cũng nhường. Cho nên, từ hành vi đó chứng minh hẳn là hung thủ, ít nhất tâm lý biểu hiện khi gây án. Lại , vẫn là lý trí, bởi vì cho dù cãi cũng tính toán động thủ. Chờ đến khi Quốc Hào ca yếu thế, lập tức cũng hề truy cứu.”

 

Phân tích đạo lý, Trần Cương gật gật đầu, thế nhưng dị thường tin phục!

 

Hiện tại xem , kẻ đáng ngờ nhất hẳn là chính là cái tên mọt sách .

 

Diệp Quốc Hào : “Anh thể dùng phương pháp em để thử một .”

 

Triệu Tiểu Lan vẻ mặt dấu chấm hỏi . Diệp Quốc Hào nàng minh bạch liền : “Chính là nghĩ cách chọc giận , xem thể một sự nhịn chín sự lành.”

 

“Được a, cố lên nhé, đừng rút dây động rừng là .” Triệu Tiểu Lan vẫy tay, chút do dự xúi giục chồng đ.á.n.h . Kỳ thật cô cũng , luận đ.á.n.h cũng ai thể thắng Diệp Quốc Hào, cũng gì nguy hiểm.

 

Diệp Quốc Hào nàng đồng ý, đột nhiên lên, đối với Triệu Tiểu Lan lớn tiếng quát: “Cô thế nhưng tìm gã đàn ông chuyện, cô cùng là quan hệ gì?”

 

Triệu Tiểu Lan điểm vô ngữ, đây là cùng nàng đua kỹ thuật diễn a!

 

Ai sợ ai?

 

Vì thế nàng giả bộ nhu nhược đáng thương, cúi đầu : “Không, ...”

 

Diệp Quốc Hào vòng vòng tại chỗ, tức giận đến đỏ mặt tía tai : “Không ? Nhiều đôi mắt như , cô tưởng gạt ?”

 

Triệu Tiểu Lan thật cẩn thận : “Em cũng cùng mấy câu, nhất định tin tưởng em.” Bộ dáng bao nhiêu nhu nhược đáng thương liền bấy nhiêu.

 

Đáng tiếc kỹ thuật diễn của Diệp Quốc Hào cũng giống như Trần Cương, thập phần cao siêu. Thần sắc lạnh nhạt kích động, qua một chút cũng tin nàng. Lại còn đập đồ quăng thúng, xem phi thường tức giận, dường như thật sự cho đội nón xanh.

 

“Xem nhân gia tuổi trẻ sách, còn miền núi, cô liền cùng nhân gia chạy trốn ? Còn nhiều mấy quyển sách ? Giống như chính bao nhiêu ghê gớm dường như.”

 

Hắn rống lên một tiếng, đều đây, trong lòng thầm nghĩ: Không hổ là miền núi, thật là đủ dã man. Vợ bất quá chỉ với mấy câu, liền giận thành như , thoạt dường như lập tức đ.á.n.h .

 

Trần Cương đột nhiên lên, lôi kéo Diệp Quốc Hào : “Cậu bình tĩnh, căn bản là chuyện nhỏ, bất quá là mấy câu, hà tất thật ?”

 

Mọi đều là phái thực lực, Triệu Tiểu Lan nháy mắt cảm thấy áp lực như núi.

 

“Cô chính là thích những gã mặt trắng vô dụng , thấy nhân gia liền nổi. Còn sách , đảo xem cái sách gì. Những cái sách đó thể lương thực ăn ? Có thể nước uống ?”

 

Diệp Quốc Hào cũng quản Trần Cương đang lôi kéo , trực tiếp chạy đến bên gã thanh niên , hướng quát: “Nói, mày rốt cuộc cùng vợ tao quan hệ gì? Mày mang cô ?”

 

Gã thanh niên nhíu mày, đó dùng sức lắc đầu : “Không, ý tưởng .”

 

 

Loading...