Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 407: Châm ngòi ly gián
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ như cô cũng liền giả vờ còn cách nào khác mà cáo từ, đó tới thôn chi bộ. Nhìn thấy Triệu Tiểu Lan đang việc, liền : “Chị dâu, để em giúp chị nhé!”
Triệu Tiểu Lan là định nhà bọn họ chuyện, để cô giúp thì còn thế nào ? Vì thế xoay tránh : “Cô xem cô gấp như còn đang thở dốc, vẫn là nghỉ ngơi một lát hãy !” Nói xong cô liền bưng thức ăn bày lên hai cái bàn.
Cô phát hiện hai đám đều tiếp, tuy rằng ngoài mặt hi hi ha ha nhưng khí lắm.
Cũng giống như , Triệu Tiểu Lan vẫn rõ rốt cuộc đám nào là đồng đội bên , đám nào là , nên thử một ?
Phải thử thế nào đây?
Quan sát nửa ngày liền thấy phụ nữ nhà họ Bình , cô tuy rằng thoạt nhát gan nhưng là kiểu đàn ông thích. Cả ngọn núi lớn , phụ nữ non nớt như cô thật sự thiếu chi thiếu. Triệu Tiểu Lan chú ý tới phàm là đàn ông về phía cô trong mắt đều mang theo một tia thưởng thức.
Thưởng thức thì thưởng thức nhưng đều hành động, bởi vì cô dù cũng là vợ khác.
Trong lòng Triệu Tiểu Lan lập tức nảy một ‘độc kế’, mấy năm nay cô ở trong quân đội, cho nên đối với những lính vẫn hiểu . Nếu tới vẫn là bộ đội thì chuyện dễ , những đàn ông nhiệt huyết đó tuy rằng đều dã tính, nhưng thể nghi ngờ cũng dám phạm sai lầm về tác phong. Vợ bọn họ cũng dám trêu chọc, ví dụ như Trịnh Anh đối với cô là ý tưởng, nhưng cũng vẫn luôn kìm nén . Được , Triệu Tiểu Lan từ khi nào bắt đầu thẳng vấn đề trong lòng.
Thôi , lạc đề.
Bộ đội sợ tác phong vấn đề dám trêu chọc, nhưng những thì khác, bọn họ vốn dĩ ôm tâm lý tới việc, chờ xong việc liền vỗ m.ô.n.g , còn quản vợ nhà ai với vợ nhà ai a!
Không , tổng thể để chính quyến rũ bọn họ chứ? Nếu lợi dụng phụ nữ nhà họ Bình dường như cũng lắm, cô chẳng qua là đang nghĩ cách đào tẩu mà thôi, vạn nhất xảy chuyện gì thì thật thể nổi.
Nghĩ như xong Triệu Tiểu Lan liền xoay ngoài yên tĩnh một chút, cô một truyện trinh thám kết quả sơ hở của bọn họ cũng thật là đủ . Chẳng lẽ thật sự hiến tới một chút?
Triệu Tiểu Lan càng nghĩ càng cảm thấy buồn bực, thứ nhất khả năng sẽ lộ tẩy, thứ hai đến lúc đó Diệp Quốc Hào thì ngay cả nhà cũng dám đ.á.n.h.
Thôi, một bước tính một bước. Cô về phía bếp thêm chút củi lửa, liền hai bà thím đang nghị luận chuyện gì đó ở một bên trong bếp. Một : “Sao cảm thấy những đó tới xong cảm giác càng loạn hơn, bắt rừng còn cung phụng ăn uống, theo mất tích thì chính là rừng thương, cảm thấy đắc tội Sơn Thần ?”
“ thế hệ , rừng thể sinh tồn trong núi tất cả đều là Sơn Thần phù hộ đấy! Nếu , nửa đêm ngủ gấu xé xác thì cũng rắn c.ắ.n.”
“Nếu thật sự đắc tội Sơn Thần, lúc thà tìm những còn hơn!”
“Còn do bí thư chi bộ ? Chiều con trai chiều đến vô pháp vô thiên…”
Các bà tới đây thấy Triệu Tiểu Lan đang xổm một bên liền lên tiếng nữa, mà Triệu Tiểu Lan để các bà tiếp tục cho cô chút nội tình, vì thế cũng ở một bên ghế nhỏ giả bà tám: “Cũng , Trần Cương nhà cháu đều hại thương nặng như , về cũng để di chứng .” Cô xong thở dài, biểu hiện bộ dạng buồn bực. Mà hai phụ nữ : “ , thành phố khám xem ?”
Các bà cũng quan tâm trai trẻ tuổi , ở núi lớn chân cẳng thì thật đáng tiếc.
“Không ạ, với vết thương hiện tại của cũng dễ khỏi núi lớn.”
Người trong núi cửa cơ bản đều là cưỡi ngựa, nếu chính là bộ.
Trần Cương hiện tại thương căn bản cưỡi ngựa, bộ thì càng cần nhắc tới, cho nên cô như cũng vấn đề. Hai phụ nữ đảo cũng đồng cảm với cô, vì thế cũng buông xuống cảnh giác : “Đi đ.á.n.h cái gì rừng linh tinh liền nên , con trai ông chính là một hỗn thế ma vương, giáo huấn một chút cũng là đáng đời.”
Một phụ nữ khác : “Cái gì đáng đời, chính là xứng đáng, ở trong núi chuyện rừng bắt gặp mới trừng trị.”
“Chuyện cũng , bà xem đang yên đang lành một thằng đàn ông tìm vợ, việc gì cứ tìm phụ nữ nhà khác gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-407-cham-ngoi-ly-gian.html.]
“Còn chiều hư, tuy chỉ một đứa con trai cưng như trứng mỏng, chuyện gì cũng .”
“Cũng , việc gì liền gây chuyện cho cha , nếu tìm thêm một đám , bảo bọn họ lùng sục rừng khắp núi chạy loạn thể đắc tội Sơn Thần? Kết quả bọn họ cũng xảy chuyện gì, trong thôn chúng liền xui xẻo.”
Triệu Tiểu Lan ở một bên tiếp lời : “Cũng , bên chúng còn đỡ, cơ bản chỉ thương vài , cháu thôn bên đều mất tích, tìm cũng tìm thấy, sống c.h.ế.t rõ.”
“Cũng , cho nên mất tích mấy đó đều là chân chạy cũng nhà gì, nhưng đột nhiên mất tích rừng ăn thịt cũng .” Các bà càng càng sợ.
“Cháu rừng bắt , cảm giác bọn họ ăn cái gì vẫn là dùng lửa nướng, hơn nữa dường như ăn thịt !”
Triệu Tiểu Lan cái xong hai phụ nữ liền cảm thấy hứng thú, bởi vì trong thôn còn ai tiếp xúc gần gũi với rừng như ?
Vì thế các bà liền hỏi rừng trông như thế nào, Triệu Tiểu Lan : “Không thấy mặt, đen thùi lùi…” Blah blah, cô đem rừng khoe khoang một chút, đúng lúc vợ nhà họ Bình , một phụ nữ hỏi: “Vợ nhà họ Bình cô đây một chút, cô cũng là rừng bắt , cô thấy giống như vợ Trần Cương thấy ?”
Thật phụ nữ nhà họ Bình cũng Triệu Tiểu Lan hình dung rừng thế nào, nhưng cô hiện tại chuyện với Triệu Tiểu Lan liền thẳng: “ ! , chị dâu em lời với chị, chúng ngoài một chút ?”
“Được thôi, cô chờ một chút.” Triệu Tiểu Lan cởi cái tạp dề lớn bên ngoài xuống, đó cùng phụ nữ ngoài.
Vợ nhà họ Bình ngoài liền thiết với Triệu Tiểu Lan: “Chị dâu, em ở nhà tên là Phùng Tinh, đều với các chị em quá thích đem em và gã đàn ông họ Bình đặt cùng một chỗ , tuy rằng là đàn ông của em nhưng em là mua về cũng thật sự gả cho . Chị và Trần đều là từ thành phố tới, hẳn là các chị hẳn là hiểu nhiều hơn những trong núi .”
Triệu Tiểu Lan giật khóe miệng, vị chính là đang tâng bốc cô !
Tưởng cô ở thành phố X chính là đường đường một xưởng trưởng, doanh nhân tư nhân. Lúc tâng bốc cô nhiều lắm, cho nên căn bản mê hoặc, chỉ : “Cô chuyện gì ?” Bình tĩnh mà vội nóng nảy thế mà Phùng Tinh đối diện ngẩn một chút.
Cô khỏi trong lòng đ.á.n.h thót, cảm thấy là một tương đối khó đối phó, cô gia thế cũng coi như tồi, gặp qua nhiều , nhưng hiếm thấy phụ nữ như mặt, khác khen ngợi cô thế mà một chút đều để ý, hiện tại đều tương đối thích khác khen ngợi bọn họ là thành phố, nhưng vợ của Trần Cương mắt rõ ràng là xuất nông thôn, vì giống như cái gì cũng để bụng .
Trong lúc nhất thời Phùng Tinh chút nên ứng phó thế nào, nghẹn nửa ngày tiếp: “Thật em một việc với chị… Bất quá em thật sự , là thôi , thật em cũng chỉ là suy đoán mà thôi.”
Triệu Tiểu Lan ở cùng một đám đàn ông thời gian dài thật coi thường loại thông minh , ấp a ấp úng, chuyện thẳng cứ thích chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t. vẫn theo lời cô : “Có chuyện gì liền , hai chúng là cùng cảnh ngộ từ núi xuống.”
“Hôm nay em thăm Trần, đó thấy cái … cái cô Tiểu Linh lấm la lấm lét, đối với chồng chị giống như chút… quá mức mật, thế mà, vẫn luôn canh giữ ở trong phòng cô .”
Triệu Tiểu Lan ánh mắt cô mơ hồ liền là chuyện gì, phụ nữ nhà cô quyến rũ Trần Cương. Tiểu Linh nhất định hỏng chuyện của cô , cho nên cô liền nghi ngờ Tiểu Linh, đó lợi dụng trở về xé xác Tiểu Linh, như cô thể ngư ông đắc lợi.
“Thế mà chuyện ?” Triệu Tiểu Lan vô cùng kinh ngạc, đó trong lòng tắc nghĩ phụ nữ thế mà nghĩ lợi dụng sự phản bội giữa vợ chồng để đạt mục đích của cô , cần gì khách khí, vì thế thế mà ở một bên thở dài : “Thật cũng sớm cảm giác, nhưng ích lợi gì ? Nếu tâm ở chỗ thì cũng vô dụng. Hơn nữa, thấy cho dù là sinh con xong chỉ sợ cũng sẽ dễ dàng trở về thành phố như . Trên thực tế, bởi vì con trai đơn vị khai trừ , mà chăm sóc con cái căn bản thời gian , cho nên vẫn là ở đây hơn.”
“Cái gì?” Thế mà mất việc, xác thật thích hợp trở về. Phùng Tinh nhíu mày, bụng Triệu Tiểu Lan một chút, cô nhắc nhở mới nghĩ đến cho dù thông đồng với Trần Cương cũng chờ đến mấy tháng mới thể trở thành phố, cô cũng chờ a.
Hơi nhíu mày, Triệu Tiểu Lan : “Sao ?”
“Không, việc gì…”
“Bất quá, thấy trong phòng sắp .”
“Nói như thế nào?”
“Bọn họ đều bắt rừng, hơn nữa cô cũng thấy trong thôn ý kiến lớn như , cho nên bọn họ nhanh liền rời . Nghe , bọn họ khi về sẽ thành phố sắm tết, mà hai cha con thì chỗ giới thiệu trong thành phố báo cáo kết quả công tác.”