Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 405: Mùi hổ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì lời giải thích của hai bọn họ sắp xếp câu chuyện đến mức gần như hảo, điều khiến cả nhà mợ lập tức tin tưởng. Mợ liền tìm nhà họ Bình đến đón phụ nữ về, cứ để cô ở nhà thì thể thống gì?
Rất nhanh, gã thợ săn họ Bình liền chạy tới. Chủ yếu là vợ bắt cóc, tự tỉnh táo . Hắn tuy rằng vui mừng, nhưng thấy vợ biểu hiện quá nghiêm túc, hung tợn : “Sao ném cô luôn, cho sói ăn, như cô mới thể an phận chút.” Nói xong cảm ơn nhà họ Lý. Triệu Tiểu Lan chút cạn lời, gã đàn ông như thảo nào sẽ mất phụ nữ , chỉ thái độ khác cũng thể thích nổi. Đàn ông trong núi thích vẻ đây mặt phụ nữ, mấy ngày nay cô ở nhà cũng coi như .
“Cái , Trần Cương cứu em, chúng nên cảm ơn mới .” Người phụ nữ mặt gã đàn ông họ Bình giả vờ sợ sệt, xem sợ đ.á.n.h. Gã đàn ông cũng đồng ý, nhưng Triệu Tiểu Lan lập tức ngăn cản bọn họ : “Các vẫn là đừng , hiện tại chắc chắn đang nghỉ ngơi ! Từ hôm qua đến giờ, vẫn luôn nghỉ ngơi !”
Cô cố tình giấu giếm chuyện Trần Cương thương thế nào, cho dù hỏi cô cũng lảng sang chuyện khác . Mục đích chính là chờ phụ nữ rời mới , mợ bọn họ đại khái cũng đoán , về cũng ai hỏi.
Mà mợ càng là phái hành động, trực tiếp bảo nhà họ Bình đón phụ nữ , thấy bọn họ còn dây dưa liền mở miệng : “Các một nhà vất vả lắm mới đoàn tụ liền về nhà mà tâm sự , nhớ chút đồ ăn ngon cho vợ , đừng ở nhà mà lằng nhằng mãi.”
Họ Bình gãi đầu, liền duỗi tay kéo vợ rời !
Triệu Tiểu Lan lúc mới về phòng, nhà hỏi: “Cương T.ử thế?”
“Anh xảy chuyện ngoài ý , do rừng .” Thật cô chỉ cần một câu do rừng , chỉ sợ ngoài cũng hoảng sợ. Người trong núi còn coi như đoàn kết, rừng thì sẽ là ai ? Nghi kỵ nếu gieo xuống liền khó hóa giải.
“Cái gì? Không rừng?” Cậu quả nhiên kích động lên, rừng thì là ai?
Triệu Tiểu Lan gật gật đầu : “Trần Cương , là g.i.ế.c , là thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t . Còn may mạng lớn tránh thoát, lúc chạy trốn thì rơi xuống núi, còn ngoài ý tìm cháu.” Cô kể câu chuyện biên soạn một , chỉ là khi đến việc kẻ g.i.ế.c Trần Cương là ai thì : “Tại thợ săn khác chỉ là ngoài ý thương hoặc là mất tích, Cương T.ử là g.i.ế.c c.h.ế.t? Bên trong khẳng định chuyện gì đó. Hơn nữa, nếu những việc đều rừng , rốt cuộc là ai đang bậy ở núi lớn của chúng ?”
“Trần Cương mới tới đây nhiều ngày như hẳn là khả năng đắc tội với ai a, nhưng thể khẳng định hung thủ là nhắm . Cho nên là lấy khai đao là g.i.ế.c - một xứ khác để dọa khác , là về sẽ từ từ g.i.ế.c c.h.ế.t hết .” Triệu Tiểu Lan cảm thấy những đó nhất định là cảm thấy Trần Cương đối với bọn họ uy h.i.ế.p chút lớn, cho nên mới âm thầm trừ bỏ! Dù là xứ khác, cũng sẽ nhận sự coi trọng gì !
Cậu mày nhăn thực c.h.ặ.t, : “Chuyện a, chúng vẫn là cần trộn lẫn, hai đứa các cháu hiện tại liền lấy cớ dưỡng thương cũng cần ngoài tìm rừng, cứ ở trong nhà ngoan ngoãn cho . Còn ba đứa các con cũng , cần giúp bọn , thật sự liền góp tiền. Cha thấy những chừng trong lòng đang cất giấu cái quỷ gì .”
Triệu Tiểu Lan cảm thấy vẫn là lợi hại, bên trong thật là cất giấu các loại chuyện thể tưởng tượng nổi. Hơn nữa hẳn là chuyện lớn.
Hai đám tới chỉ sợ đều vấn đề, hơn nữa còn một đám chính là mượn thế rừng, dùng biện pháp thoạt vô cùng đáng sợ để bức khác .
Cô thuận theo gật gật đầu, nhà họ Lý cũng đều ngậm miệng, nhưng xem bọn họ là phục.
Cậu : “Lão đại, lấy mười đồng tiền đưa cho bí thư chi bộ, liền nhà chúng thương chăm sóc, liền tham gia chuyện đ.á.n.h rừng .” Ông đây là tính toán đóng cửa sinh hoạt, nhưng Triệu Tiểu Lan tuy rằng đồng ý cách như , nhưng cứ như cũng cách nào tra chuyện gì, đến lúc đó Diệp Quốc Hào bọn họ ở trong núi vẫn là tình hình bên ngoài.
Thôi, Trần Cương hiện tại thương, chính núi sâu, cứ như nghỉ ngơi một thời gian . Quyết định như xong, Lý gia lão đại đưa tiền, Triệu Tiểu Lan tắc về tới trong phòng, cô vốn dĩ cho Trần Cương thành hỏi thăm một chút với cấp , xem xem phía chính rốt cuộc là phái nào, loại ngày tháng địch rõ thật đúng là lo lắng.
Trần Cương lắc đầu đối với cô : “ hiện tại xuất ngũ, cô cảm thấy chuyện của đơn vị sẽ với ? Liền tính lui, loại nhiệm vụ bảo mật cũng sẽ .”
Triệu Tiểu Lan nín thở, : “Vậy cái dạng khi nào mới xong.”
“Cho nên, chúng hiện tại chỉ thể chờ một chút, nếu phận của hai đám , nhóm rừng cũng dám tự tiện bại lộ hành tung của , vạn nhất bại lộ khả năng sẽ gây phản ứng thế nào ai . Đến lúc đó vạn nhất những đó liền co đầu rút cổ nữa, đến lúc đó tra đều khó.”
“ , những đó còn sẽ chạy !” Triệu Tiểu Lan như thế nào nghĩ tới điểm , cô gật gật đầu xem như nhận đồng lời Trần Cương .
Lúc Tiểu Linh bưng một bát canh nóng , : “Các chị ở trong núi lạnh thời gian dài như nhất định lạnh lắm, em bưng một bát cho .”
Triệu Tiểu Lan từ khi Diệp Quốc Hào còn sống cả liền còn trầm thấp như , tính tình cũng tương đối nhẹ nhàng, vì thế liền trêu chọc Tiểu Linh : “Được , chị phần của chị. Bất quá, chị bộ quần áo ngoài rửa ráy, mùi. Tiểu Linh em nên giúp chị một chút ?”
Tiểu Linh lập tức liền kéo rèm lên, đó giúp Triệu Tiểu Lan tìm quần áo.
Triệu Tiểu Lan ở rèm quần áo, đó : “Đem quần áo của Trần Cương cũng , chị mang ngoài giặt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-405-mui-ho.html.]
“Vẫn là để em giặt .”
“Các chuyện , để .”
Tiểu Linh mặt đỏ lên, chủ động tìm quần áo của Trần Cương . Bọn họ ở trong phòng thế nào Triệu Tiểu Lan , dù hẳn là ái !
Mợ cô ngoài giặt quần áo liền : “Cháu đứa nhỏ ngày mùa đông như thế nào ngoài giặt quần áo nha? Mau nhà !”
Triệu Tiểu Lan như thế nào cũng ngại chính nhường chỗ cho khác yêu đương ? Vì thế cô liền cũng chỉ thể bưng chậu nhà giặt, rốt cuộc nếu là ở bên ngoài giặt mợ lợi hại lắm, vạn nhất nghi ngờ hai bên trong đang cái gì thì ?
Vì thế cô đành : “Cháu về phòng giặt, đây sợ mùi .”
Triệu Tiểu Lan cách nào đành trở về một cái bóng đèn cỡ lớn, còn may Trần Cương ngủ , vì thế cô cùng Tiểu Linh cùng giặt sạch quần áo. Hiện tại trong núi phơi quần áo dị thường khó , nếu là quần áo ở bên ngoài qua đêm đều thể đông cứng thành tảng, ít nhất hai ba ngày mới thể khô hẳn.
Triệu Tiểu Lan quần áo xong cảm thấy còn một cổ mùi rừng, thỉnh thoảng ngửi chỗ ngửi chỗ , đó : “Sao vẫn còn, Tiểu Linh em ngửi xem chị mùi lạ lớn ?”
Tiểu Linh gật gật đầu, : “Em còn hỏi , chị là mùi gì thế? Hình như là chỉ mùi gấu, còn giống như chút mùi hổ.”
“Gì, cái đều thể ngửi ?” Không , cũng quá thần thánh .
“Em cùng trong nhà lên núi từng đụng hang hổ, một lát suýt nữa thì hun c.h.ế.t, cái mùi đó đặc biệt xộc lên mũi giống như mùi chị khác biệt lắm.” Tiểu Linh ngửi một chút liền càng xác định gật gật đầu.
“Không chỉ mùi hổ và gấu, giống như còn một chút mùi .”
Triệu Tiểu Lan nghĩ tới mũi của Tiểu Linh sẽ lợi hại như , quả thực là khác gì ch.ó nghiệp vụ. Cô liền ở trong lòng n.g.ự.c Diệp Quốc Hào đến hai giờ, mùi đều ngửi . Cô lúc nhưng để ý, chỉ cảm thấy sắp hun hỏng .
Triệu Tiểu Lan vẫn là giải thích một chút : “Chỗ rừng ngủ là da thú, chị ở đó một lát cho nên cả đều là cái mùi , tin tưởng bọn họ đó cũng ngủ ở đó .”
“Cái gì, bọn họ thế mà dùng da thú trải mặt đất ngủ thật là quá lợi hại? Phải trong núi hổ vốn dĩ liền nhiều lắm, nếu đụng cơ bản đều sẽ nghĩ cách bỏ chạy, tên rừng quả nhiên là lợi hại, về đụng tới bọn họ vẫn là chạy nhanh trốn thì hơn. Bất quá, em cảm thấy rừng cũng là , bởi vì bọn họ mùi .”
Triệu Tiểu Lan mỉm , : “ , rốt cuộc vẫn là .”
Hai giặt xong quần áo cũng đều nghỉ ngơi, Triệu Tiểu Lan mệt lắm, ở giường lò liền ngủ cực ngon. cô , bên đôi tình nhân nhỏ chính là ái một hồi lâu , Trần Cương ngủ đủ cho nên buổi tối ngủ liền bóng dáng bên rèm phát ngốc.
“Sợ ?”
“Làm em sợ c.h.ế.t.”
“Yên tâm, sẽ dễ dàng chính việc.” Hắn đưa tay từ rèm sang sờ tay Tiểu Linh, đó nhẹ nhàng nắm lấy.
Tiểu Linh sợ tới mức tim đập thình thịch, nhưng thế nào cũng rút .
“Đừng cử động, cẩn thận thấy.”
“Anh…” Vô , nhưng Tiểu Linh cuối cùng .
Hai cứ như lẳng lặng nắm tay ngủ, bất quá bởi vì đại khái đều chút kích động, tới ngày hôm dậy muộn một chút. Triệu Tiểu Lan ngoài vệ sinh liền chú ý tới đôi tay nắm c.h.ặ.t rèm, khỏi giật khóe miệng. Nhiệm vụ vẫn là nhanh ch.óng kết thúc , như bọn họ thể nhanh ch.óng kết hôn, nếu Trần Cương sợ là rốt cuộc nhịn nổi !