Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 402: Tay lái lụa đưa em bay
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng cô nghĩ là: Thật đây đúng là nhà của rừng đấy, chỉ là cha mà còn thôi.
Tuy rằng giấy phép sinh con của đơn vị giao cho cô, nhưng Triệu Tiểu Lan vẫn cảm thấy việc nên giấu thêm một thời gian nữa thì hơn, chờ đến lúc năm sáu tháng, cái t.h.a.i thể bỏ nữa, thì dù họ thu hồi giấy phép cũng chẳng gì .
, cứ như .
Mang t.h.a.i lâu như cũng tình cảm, Triệu Tiểu Lan luyến tiếc lắm. Vừa suy nghĩ miên man. Đột nhiên Diệp Quốc Hào đưa tay đẩy cô một cây, tim Triệu Tiểu Lan đập thình thịch, tay lái lụa định "lái xe" đây mà, đó một màn ép cây chăng? Trời lạnh thế , hình như chút quá nặng đô. mấy tháng gặp thật sự nhớ nhung, rốt cuộc cô nên từ chối là từ chối đây?
Đang lúc suy xét thì Diệp Quốc Hào thế mà ngoài, : “Trốn kỹ đừng cử động.”
Hóa là bảo cô trốn , trái tim hồng của Triệu Tiểu Lan vỡ tan tành trong nháy mắt.
Bất quá chỗ cũng , bởi vì là rừng sâu nên cây cối khá to, cơ bản thể che khuất sự hiện diện của cô, ít nhất mặt là thấy, nhưng thể thấy tấm da gấu. Có chút kỳ quái tại Diệp Quốc Hào , còn kịp hỏi thì thấy giọng một phụ nữ.
“Ân nhân rừng, ân nhân rừng, ngài đừng chạy, chuyện …”
Đây là cách xưng hô gì , rừng mà còn ân nhân.
Phụt, chút buồn , nhưng cô cố nhịn xuống.
Mà Diệp Quốc Hào lúc khom lưng xuống, qua thì thể nào nhận là một bình thường, bởi vì khom lưng như trông thật sự giống như đối diện đang một con gấu mù.
Triệu Tiểu Lan cảm thấy cũng coi như là nghệ sĩ hóa trang gấu chuyên nghiệp, thật sự giống.
Ví dụ như khi Trần Cương bắt , giả rừng gần như lừa Trần Cương, khi một lính kỹ năng diễn xuất cao hơn một lính khác, coi như thắng giả.
Người phụ nữ thấy một rừng cũng phân biệt đây là cứu lúc , tuy rằng sợ hãi nhưng cũng rừng dường như cũng đáng sợ như trong thôn đồn đại.
Ví dụ như rừng cứu cô cũng hại cô , cho dù trong núi truyền chuyện rừng ăn thịt , là chuyện cướp phụ nữ về sinh con cũng cô sợ ngã quỵ.
Bản cô cũng coi như trẻ tuổi, nếu rừng thật sự thích cướp phụ nữ về sinh con thì lúc cướp cô chứ?
Nghĩ đến đây mặt cô đỏ lên, đó : “Ân nhân rừng các ngài mau , gã đàn ông họ Bình điên , tổ chức một đám g.i.ế.c các ngài. Vốn dĩ bí thư chi bộ chỉ bảo đuổi các ngài , nhưng những đó thật sự quá xa. Trong ngọn núi , cũng chẳng mấy .” Cô cũng rừng hiểu , chỉ thể tự .
Mà Diệp Quốc Hào hiểu nhưng trả lời cô , giơ móng vuốt lên vẫy vẫy hai cái về phía phụ nữ , ý là dọa cô .
ngờ phụ nữ thế mà “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Diệp Quốc Hào!
Sau đó lóc : “Ân nhân rừng, thật là do gã đàn ông trong thôn mua về từ bên ngoài, vốn là sinh viên đại học, kết quả bọn họ lừa bán tới đây cái máy đẻ cho . Cùng lừa bán tới còn em gái , tính nó bướng bỉnh nên nhốt tới tận bây giờ cũng thấy ánh mặt trời. Chúng ở đây lâu , vô cùng vô cùng nhớ nhà nhưng căn bản trốn thoát , nếu bọn họ bắt thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, thể sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t. Cho nên cầu xin ân nhân rừng thể cho ở , trâu ngựa, nha đầu sai vặt cho các ngài đều . Nếu thể thì xin các ngài giúp cứu em gái , nó cũng sẽ giống như ở hầu hạ các ngài.” Nói xong cô dập đầu quỳ lạy.
Triệu Tiểu Lan nấp cây bắt đầu bẻ ngón tay, phụ nữ hẳn chính là vợ nhà họ Bình , ngờ là sinh viên đại học. Không cô lòng đồng cảm, mà là lời của cô rõ ràng là đang lừa gạt ‘ rừng’, nếu thật sự cứu các cô thì quỷ mới chịu ở trong núi trâu ngựa cho đàn ông, nếu cô thật sự ở thì sẽ tìm tới rừng, dù thế nào thì sống ở núi lớn với rừng cũng an bằng ở nhà họ Bình, cô đây là tìm ngược .
Thật một cô gái gặp tình huống mà nghĩ cách tự thoát thì vẫn dũng cảm, nhưng cô lợi dụng khác thì Triệu Tiểu Lan mặc kệ, cố tình lợi dụng là chồng .
Điều liền hổ , đến hiện tại Diệp Quốc Hào đang trốn trong núi chính là sợ để khác phận của , gì thời gian rảnh rỗi giúp cô a! Hơn nữa Triệu Tiểu Lan cũng hy vọng đàn ông của một cô gái lợi dụng như , thật là dễ nhưng thì khó coi.
Chuyện xem chỉ thể chờ khi việc kết thúc sẽ bảo nghĩ cách cứu các cô ngoài, nhưng đầu tiên lấy đại cục trọng, chuyện của Diệp Quốc Hào chính là đại cục, cho nên cũng đó gì, chỉ đơn thuần xem sẽ xử lý thế nào?
Phương pháp xử lý sự việc của Diệp Quốc Hào từ đến nay đều đơn giản thô bạo, chút đau trứng! Những điều Triệu Tiểu Lan đều , nhưng cô từng thấy Diệp Quốc Hào chạy trốn!
, Diệp đại binh vương Diệp Quốc Hào bỏ chạy.
Hắn xoay kẹp Triệu Tiểu Lan bên hông, đó vài bước liền nhảy xuống một cái hố to, tiếp theo chạy về phía mấy mét, đến một phút ném phụ nữ mất dạng!
“Như lắm , ném ở núi lớn dễ gặp dã thú.” Triệu Tiểu Lan trong khuỷu tay Diệp Quốc Hào cố gắng ngẩng đầu một cái, nỗ lực nén tiếng sắp bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-402-tay-lai-lua-dua-em-bay.html.]
“Ai bảo cô việc gì chạy trong núi mấy lời đó chứ?” Bất quá tinh thần trọng nghĩa của quân nhân vẫn còn, bồi thêm một câu: “Lúc các em trở về tình cờ gặp cô là .”
“Có lý, đạo lý, chỉ là tốc độ chạy trốn của thật sự nhanh a.” Triệu Tiểu Lan cúi đầu, nhỏ giọng .
“Anh đó là chạy trốn, là rút lui chiến lược.” Diệp Quốc Hào ở mặt vợ cũng giữ thể diện đàn ông, chuyện đạo lý rõ ràng.
“Da mặt thật là còn dày hơn cả da gấu.” Triệu Tiểu Lan giãy giụa một chút : “Anh thể ôm em , đừng kẹp thế khó chịu lắm.” Vừa xong một trận trời đất cuồng, tiếp theo chính ngay cả da gấu cùng ôm lên.
“Sắp tới … Bất quá, cái tên Trần Cương thật sự mỗi ngày đều ngủ chung một cái giường lò với em ?” Diệp Quốc Hào nhớ tới chuyện , khó chịu mở miệng hỏi.
“ , thế, ghen ?” Ghen mà còn thừa nhận.
“Bọn lính nhiệm vụ cũng sẽ gặp loại chuyện , chỉ là quan hệ đồng nghiệp, nhiệm vụ kết thúc liền ai đường nấy.”
“Ồ!”
Triệu Tiểu Lan hiểu ý của Diệp Quốc Hào, đây là bảo cô coi việc ngủ chung giường lò là nhiệm vụ, đó trở về liền quên Trần Cương ? Sao thể chứ, cô còn coi Trần Cương là bạn bè .
Cái hũ giấm chua đến loại chuyện thì một bộ một bộ, nhưng vẫn giấu suy nghĩ trong lòng.
Đường trong núi dễ lắm, cỏ quá cao. Diệp Quốc Hào dáng cao lớn, đôi chân dài trong cỏ cũng chẳng khác gì chạy.
Triệu Tiểu Lan thập phần hâm mộ chân dài của , một bước sải còn xa hơn hai bước của Triệu Tiểu Lan. Cho nên cô cũng yêu cầu tự xuống , rốt cuộc đang mang thai, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Dù cha đứa bé sức lực lớn, cứ để ôm một lát !
Bất quá tình hình hiện tại hình như là hai con gấu mù ôm , cô nghĩ thôi cũng sắp tiếng. cô lập tức nổi, bởi vì Diệp Quốc Hào thế mà : “Vợ ơi, Trần Cương cũng tồi, nuôi em thật đấy, đoạn thời gian ngày nào cũng ăn thịt ? Làm em ăn đến béo !”
Ăn béo!
Béo!
Béo!
“Béo cái đầu !” Triệu Tiểu Lan phẫn nộ , cô là trong bụng “hàng” ?
Hơn nữa trải qua nhiều chuyện như cô đều gầy vài vòng, nhưng Diệp Quốc Hào thế mà còn cô béo, Triệu Tiểu Lan đ.á.n.h thì ?
Diệp Quốc Hào một gã đàn ông thô kệch nào tâm tư phụ nữ nha, như chẳng qua là thật mà thôi, thường ôm Triệu Tiểu Lan, đối với cân nặng của cô rõ ràng hơn ai hết, tuy là khoác một lớp da gấu mặc thêm áo bông, nhưng vẫn phát hiện cô hình như béo lên một chút, hơn nữa bụng còn một chút mỡ thừa, xem Trần Cương chăm sóc cô khá , chính ghen tị, chẳng lẽ mỗi ngày cho ăn thịt mới béo nhanh như ?
Đang nghĩ ngợi thì n.g.ự.c Triệu Tiểu Lan dùng sức nhéo một cái, nếu nhéo diện tích lớn khẳng định đau và cũng nhéo . Cho nên cô sớm học phương pháp, chuyên nhéo một mảng nhỏ. Thịt dù rắn chắc đến , nhéo một mảng nhỏ thịt lên vẫn sẽ đau. Vì thế Diệp Quốc Hào nhíu mày, cuối cùng cũng vợ vui, lập tức quyết tâm sửa đổi lầm : “Vợ nặng nữa cũng ôm nổi, .”
Lời còn bằng , Triệu Tiểu Lan dùng sức nhéo một cái, kết quả Diệp Quốc Hào loạng choạng suýt nữa ngã xuống đất.
Triệu Tiểu Lan hoảng sợ, hỏi: “Sao thế, trẹo chân ?”
Với sức lực của ôm căn bản thành vấn đề, hẳn là chân trẹo mới suýt ngã !
ngờ, đối phương : “Vợ ơi chỗ mà nhéo chứ, em suýt nữa thì châm lửa đốt lên .”
Khụ…
Triệu Tiểu Lan ho khan một tiếng mới nhéo chỗ nào, khỏi : “Anh và Tống Chí Cương hai nhốt trong núi thời gian dài như nhớ em ?”
Vị ở nhà thì một ngày cô đều ngủ , đột nhiên tách ba tháng cũng tin nhớ. Có thể tưởng tượng là giải quyết thế nào? Cô chút tò mò thì ?