Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 400: Chồng người rừng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thảo nào dữ dội như , gần như ướt đẫm cả tấm da hổ n.g.ự.c . Hắn khỏi thực sự đau lòng, tay vuốt ve lưng cô lúc lúc , đó nhẹ nhàng vỗ về: “Xin , sự việc thành thế .” Hóa đơn vị điều tra rõ việc và Tống Chí Cương còn sống, thảo nào vẫn luôn hành động gì, hoặc là họ hành động nhưng chỉ là liên lạc với bọn họ mà thôi!
“Anh , các thoát , c.h.ế.t là ai ?” Hai cái x.á.c c.h.ế.t cháy đen còn đồng hồ, chẳng lẽ do bọn họ cố ý dàn dựng?
Thấy sắc mặt Diệp Quốc Hào giật dường như giống giả vờ, Triệu Tiểu Lan càng thêm nghi ngờ. Diệp Quốc Hào thấy cô nín liền kéo xuống tấm da thú, đó ôm cô nhẹ nhàng lau nước mắt : “Đừng nữa, nữa là mặt nẻ hết đấy.”
“Vậy giải thích rõ ràng cho em.” Triệu Tiểu Lan vui mừng nhưng cũng mang theo tức giận, giải thích rõ ràng thì thể bỏ qua.
Diệp Quốc Hào còn cách nào khác, liền kể chuyện bọn họ mai phục. Lúc đột nhiên từ bốn phía lao tới, dùng đều là v.ũ k.h.í hạng nặng. Hơn nữa còn sớm gài mìn đường, xe hất văng xuống núi. Trong quá trình đó chiến sĩ xuống xe nhưng b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ. Hắn và Tống Chí Cương phía sức ép của mìn hất văng ngoài, nhưng khi còn ở bên trong, Diệp Quốc Hào ném Tống Chí Cương qua cửa sổ, đó chính cũng nhảy , quá trình chỉ diễn trong mười mấy giây.
Hai bọn họ mắc cây giữa trung, nhờ cây cối um tùm nên che khuất hình. Tống Chí Cương vì đạn lạc b.ắ.n trúng bụng trái thương nghiêm trọng, nên Diệp Quốc Hào thể bỏ mặc để xuống liều mạng với đám bên , cho nên liền ôm trốn ở đó, chờ tản hết mới chạy núi lớn. Bởi vì tìm kẻ bán bọn họ, nên bọn họ ẩn nấp trong núi ngoài, vất vả lắm mới chờ Tống Chí Cương khỏi hẳn bọn họ mới bắt đầu hành động.
Tuy rằng Diệp Quốc Hào kể đơn giản, nhưng Triệu Tiểu Lan mà kinh tâm động phách, nếu lúc Diệp Quốc Hào phản ứng nhanh thì e rằng cả hai đều c.h.ế.t trong xe.
“Vậy hai c.h.ế.t cháy …”
“Bọn đây tìm dẫn đường, là hai thợ săn trong núi, nhưng nhà gì cả.”
“Ra là , đồng hồ của …”
“Lúc ném Tống Chí Cương thì quệt rơi mất.”
“Nói cách khác, cái tên gấu… rừng bên ngoài là Tống Chí Cương?” Trời ơi, Tiểu Hồ cô nương cô thật sự quá may mắn , Tống Chí Cương cũng c.h.ế.t.
“Người rừng gì cơ?” Diệp Quốc Hào kỳ quái cô, hiểu rừng là cái gì.
Hay là?
Hắn nhớ tới một thời gian gặp một thợ săn, đó sợ nghi ngờ nên vẻ điên khùng. Ý định ban đầu của là giả điên, vì thế mà hiểu lầm thành rừng ?
Dường như hiểu điều gì, Diệp Quốc Hào cũng truy vấn nữa. Mà Triệu Tiểu Lan càng trả lời thế nào, chỉ kỳ quái tấm da hổ và da gấu : “Mấy thứ ở thế?” Đại khái chính vì mấy thứ mà Diệp Quốc Hào mới coi là rừng , khoác lên đúng là giống thật, ngay cả cô cũng nhận .
“Đương nhiên là săn trong núi ! Sống ở trong núi việc gì đều thể gặp gấu rắn, đúng em đến đây?” Không hy sinh , tại cô còn tới tìm?
“Đương nhiên là tìm , còn thể gì?” Triệu Tiểu Lan trừng mắt một cái, đó : “Em tin sẽ c.h.ế.t, cho nên dù đồng ý, em vẫn tới tìm . Nếu tìm, em thể chấp nhận sự thật , nhưng mà, hiện tại xác định còn sống em vui mừng thế nào , đ.á.n.h thế nào ?” Nói xong Triệu Tiểu Lan lên, cô cảm thấy nước mắt rơi một năm cũng bằng một ngày hôm nay.
Diệp Quốc Hào trong lòng cảm động, ngờ vợ tin tưởng như , ngay cả đơn vị cũng cho rằng bọn họ còn sống. Chỉ là vẫn sa sầm mặt : “Như nguy hiểm, nếu kịp thời đuổi tới thì em thể gã đàn ông nhục .” Nghĩ đến đây, gân xanh trán đều giật giật.
“Trong n.g.ự.c em còn giấu d.a.o đấy!” Triệu Tiểu Lan rõ đây là sự thật, nhưng vẫn nhịn phản bác .
Diệp Quốc Hào khoác tấm da gấu lên và Triệu Tiểu Lan, đó bắt đầu ép hỏi tình hình trong nhà, và cô thế nào tới đây. Triệu Tiểu Lan lúc mới kể đầu đuôi câu chuyện, cô kể cũng quá chi tiết để tránh Diệp Quốc Hào nghĩ nhiều, nhưng Diệp Quốc Hào vẫn nghĩ nhiều, đen mặt : “Cho dù hy sinh thì tốc độ tìm đàn ông của em cũng nhanh quá đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-400-chong-nguoi-rung.html.]
Triệu Tiểu Lan đưa tay đ.á.n.h mạnh , rõ là lời đùa nhưng cũng cảm thấy chút khó chịu.
Diệp Quốc Hào cảm thấy da thô sợ đau tay cô, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô : “Em vẫn nên trở về , nơi thật sự thích hợp với em. Chỉ là tạm thời đừng tin tức còn sống ngoài, như sẽ cản trở hành động của bọn .”
“Như ? Em vất vả lắm mới tìm , liền đuổi em về ? Hơn nữa, nếu với thì bà lo lắng bao nhiêu.” Triệu Tiểu Lan lắc đầu nguầy nguậy, cô thật sự về!
Mà Diệp Quốc Hào vỗ vỗ tay cô, hôn lên trán cô một cái : “Thật sự đùa, em xem và Tống Chí Cương ở đây mới gần ba tháng liền đ.á.n.h ba con gấu, một con hổ, nếu vì bọn từng chịu qua huấn luyện đặc biệt, hiện tại c.h.ế.t mấy .” Diệp Quốc Hào thật sự đang hù dọa vợ , nếu kinh nghiệm dã chiến hơn nữa trong tay còn v.ũ k.h.í, thể trốn thoát sự tấn công của dã thú chứ? Hắn hy vọng vợ ở loại địa phương chịu tội, cô từ nhỏ nuông chiều lớn lên. Nhạc phụ nhạc mẫu mà con gái họ chịu khổ lớn như , chính cũng còn mặt mũi nào trở về gặp họ.
Triệu Tiểu Lan tin tưởng , nhưng đồng thời cũng cảm thấy vô cùng nguy hiểm, liền kéo tay : “Đã nguy hiểm chúng cùng trở về .”
“Không , em những đồng đội đó của c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào ?”
Lời Triệu Tiểu Lan thế mà cách nào phản bác, cô đương nhiên những đồng đội đó của t.h.ả.m thế nào, còn nhà của họ t.h.ả.m thế nào. Lúc cử hành lễ tang của họ đến ngất , những trẻ tuổi đó đều quá 30 tuổi, cứ như minh bạch mà c.h.ế.t, ai mà đau lòng?
Lãnh đạo đơn vị cũng vô cùng đau đớn, Triệu Tiểu Lan đối với những nhà đó cũng là đồng cảm như bản cũng , cho nên : “Vậy từng nghĩ tới nhà của họ bao gồm cả em khó chịu thế nào ?” Diệp Quốc Hào báo thù cho họ, Triệu Tiểu Lan hiểu và cũng cùng suy nghĩ, nhưng bao gồm việc hy sinh chồng và hạnh phúc của , vì thế : “Nếu như thì em cũng ở hỗ trợ.” Nhìn Diệp Quốc Hào, để tránh mắc bệnh chủ nghĩa hùng.
“Hồ nháo, em hỗ trợ cái gì, đây là việc em nên ?” Diệp Quốc Hào nghiêm mặt , sợ Triệu Tiểu Lan thật sự lời bậy liền quát một câu.
Triệu Tiểu Lan khinh miệt Diệp Quốc Hào một cái, : “Anh quá coi thường nhà quân nhân chúng em ? Anh cảm thấy gần đây trong núi loạn thành như là vì cái gì, trong thôn hiện tại đều động thái gì, dám ?”
Mấy câu hỏi Diệp Quốc Hào á khẩu trả lời , theo bản năng sờ sờ cằm, râu ria đó đ.â.m , vợ khẳng định coi thường , ngữ khí chuyện đều khác hẳn. Bất quá, thật đúng là dám , sợ bại lộ hành tung của .
là gần đây một chút sự việc cho rằng cá lớn sắp c.ắ.n câu, chỉ là tới quá nhiều cũng là cá, là một nhà.
Diệp Quốc Hào cũng ngốc, ngữ khí của vợ ý là cô dường như chuyện, vợ một cái : “Hay là em xem?” Nói xong đuổi cũng muộn.
“Anh đuổi em về ? Anh em vô dụng ?”
Triệu Tiểu Lan trợn trắng mắt, đó nhắm mắt rúc trong n.g.ự.c giận dỗi. Tuy mùi vị dễ ngửi lắm, nhưng tóm là thoải mái. Rốt cuộc da hổ gì đó thật là quá trơn mượt, Triệu Tiểu Lan sờ soạng nửa ngày, cảm thấy cái thể đồ gia truyền, bởi vì vài năm nữa hổ sẽ là động vật bảo vệ, nào ai dám đ.á.n.h nha!
“Anh khi nào em vô dụng chứ, vợ là hữu dụng nhất, em xem khác cũng dám tìm tới, chỉ vợ thế mà tìm trong núi còn tìm , lợi hại bao nha!”
Kết quả Diệp Quốc Hào mở to hai mắt xong liền Triệu Tiểu Lan nhéo một cái, đây rõ ràng là châm chọc mà! Châm chọc chính suýt nữa đàn ông bắt nạt, hơn nữa là tìm , chi bằng là tìm .
“Đừng giả bộ ngớ ngẩn để l.ừ.a đ.ả.o với em, chuyện em đừng hòng .” Bất quá cô đột nhiên nghĩ đến một , liền : “ , các chú ý tung tích của Trần Cương , chính là một các đả thương ở bên ngoài căn nhà nhỏ ? Anh là bộ đội, chú Vương phái tới bảo vệ em. Chính là chồng giả mà em .”
“À, đàn ông thủ tồi nha, bất quá em tìm gì?” Diệp Quốc Hào nhướng mày, chồng giả còn ngủ chung một cái giường lò, ghen mới là lạ.
Triệu Tiểu Lan trừng mắt một cái : “Người trong thôn là Trần Cương các ăn thịt .” Chẳng lẽ do bọn họ ? Nếu bọn họ thì sẽ là ai?
Diệp Quốc Hào duỗi cánh tay ôm c.h.ặ.t Triệu Tiểu Lan, đó đôi mắt chút đỏ lên : “Diệp Quốc Hào đời ăn thịt chỉ em, trừ em thật sự hứng thú với khác.”