Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 384: Ngăn cản cùng xuất phát

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:13:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biểu cảm của Diệp lão thái thái lúc chỉ thể dùng hai chữ "khiếp sợ" để hình dung, cái khay đựng kéo trong tay bà cũng rơi loảng xoảng xuống đất. Cảm giác như sắp sửa trình diễn một vở kịch luân lý gia đình, Triệu Tiểu Lan nhẹ nhàng day day trán, đó tiếp tục bình tĩnh chiêu đãi Trịnh Vân, cho việc gì, xin đừng lo lắng.

 

Trịnh Vân nào Diệp lão thái thái còn gì, vì thế liền an ủi Triệu Tiểu Lan, hy vọng cô khó khăn thì cứ tìm đến tổ chức.

 

Sau khi Triệu Tiểu Lan đồng ý, mới thở dài rời , bất quá khi còn tặng quà cho Diệp Chiến Quốc và Kiều Kiều. Nhìn bé Diệp Chiến Quốc nhỏ xíu, bỗng nảy một câu, đây đúng là hạt giống để lính.

 

nghĩ đến việc gia đình mất một quân nhân nên cũng nhắc tới nữa, chỉ xoa đầu Diệp Chiến Quốc .

 

Triệu Tiểu Lan cảm giác vị lãnh đạo bắt cóc con trai mất, một ông bố quân nhân còn đủ mà còn lộng thêm một đứa con trai quân nhân nữa? Nghĩ thôi cô thấy buồn bực.

 

hiện tại quan trọng nhất là giải thích thế nào với Diệp lão thái thái. Không ngờ cô còn kịp mở miệng, Diệp lão thái thái đoán , hơn nữa còn : “Mẹ ý của con, con gạt cứ thế tìm A Hào đúng ?”

 

.”

 

“Con đường xá xa xôi như dễ xảy chuyện ngoài ý ?”

 

“Con .”

 

“Vậy con còn...” Diệp lão thái thái một nửa, thấy ánh mắt kiên nghị của Triệu Tiểu Lan thì chẳng nên lời. Con bé hiện tại chỉ sợ là trời đổ d.a.o xuống cũng ngăn tìm con trai bà.

 

Nghĩ đến việc lúc còn nghi ngờ con dâu sẽ bỏ theo đàn ông khác, thật sự là chút nên. Con dâu bà thật sự vô cùng để ý đến con trai bà, nhưng mà cứ lấy mạo hiểm như ...

 

“Đáng giá.” Một câu của Triệu Tiểu Lan Diệp lão thái thái há miệng thở dốc, cũng gì nữa. Bà thể con trai đáng ?

 

“Vậy con cũng chú ý an cho bản .”

 

“Mẹ, con sẽ chuyện nắm chắc mà. Lần trừ Trần Cương còn Mã Tĩnh Đào, ở thành phố Z ăn buôn bán nên cũng nhân mạch, đến lúc đó con sẽ dùng quan hệ của để cố gắng sống thoải mái một chút, sẽ tự tìm .”

 

“Là như thế ?”

 

, cũng là thành phố Z buôn bán, cũng là thuận tiện giúp con.”

 

“Các con thật chẳng để cho bớt lo chút nào.”

 

“Mẹ, con xin .”

 

Bộ dáng thành tâm nhận sai của Triệu Tiểu Lan Diệp lão thái thái khổ nên lời, chỉ thể hỏi thăm chuyện đứa bé. Triệu Tiểu Lan đây là ngoài ý , vốn dĩ khi thắt ống dẫn trứng là thể mang thai, nhưng ngờ bởi vì tao ngộ chuyện Bạch Quang Viễn, bụng va đập cho nên mới dính bầu.

 

Diệp lão thái thái nhíu mày : “Bộ đội cho sinh con thứ hai ?”

 

“Đã xin phép ạ, lãnh đạo cấp bởi vì xảy chuyện cho nên mới cho phép sinh đứa bé , cũng coi như nó là một tiểu phúc tinh.”

 

.” Nếu con trai còn sống thì nó giữ , Diệp lão thái thái bụng Triệu Tiểu Lan, nước mắt chảy xuống: “Có lẽ đây là trời cao bồi thường cho chúng , lẽ nó chính là A Hào đầu t.h.a.i cũng chừng.”

 

Trên trán Triệu Tiểu Lan vạch đen rũ xuống, trong lòng nghĩ: Mẹ chồng ơi là chồng, thể nghĩ như chứ, thế chẳng là loạn vai vế ? Kiếp kiếp dùng ở chỗ , con nếu m.a.n.g t.h.a.i Diệp Quốc Hào thì chẳng gọi con một tiếng ?

 

Nghĩ đến đây, cô lý do gì bật một tiếng ngay trong thời điểm nghiêm túc .

 

Diệp lão thái thái : “Làm ?”

 

“Con là đang nghĩ, nếu thật là Diệp Quốc Hào, mà mang theo ký ức, thì đến lúc đó là gọi ngài là bà nội là gọi ngài là ...”

 

Triệu Tiểu Lan bởi vì giấc mơ cho rằng Diệp Quốc Hào xác suất lớn là còn sống, cho nên tính cách cũng khôi phục một ít. Câu giảng chút nhảy thoát, khiến Diệp lão thái thái cũng nhẹ nhàng đ.á.n.h cô một cái, cạn lời luôn.

 

khí hiếm khi nhẹ nhàng, rốt cuộc từ khi Diệp Quốc Hào xảy chuyện đến bây giờ, Triệu Tiểu Lan từng thoải mái quá.

 

Diệp lão thái thái vẫn quyết định cùng Vương thư ký thương lượng chuyện một chút, rốt cuộc để cô mang cái bụng bầu bôn ba bà chút yên tâm. Vương thư ký suy nghĩ kỹ, hiện tại ngăn cản Triệu Tiểu Lan là khả năng, vì thế liền : “ sẽ đem chuyện cho Trần Cương, bảo cẩn thận chiếu cố, bất quá cái Mã Tĩnh Đào ...”

 

“Cái nam sớm tâm tư với Tiểu Lan, A Hào nên phản cảm với .” Diệp lão thái thái trải chăn .

 

Vương thư ký khẽ : “ một cách, dọc theo đường bảo Trần Cương cùng Tiểu Lan giả vợ chồng, như cái Mã Tĩnh Đào cũng liền sấn tới gần .”

 

“Như , cứ như .” Diệp lão thái thái yên tâm, cho dù con trai thật sự còn, con dâu tái giá thì cũng chờ hai năm, chờ đến...

 

Chờ đến khi bà thể chấp nhận !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-384-ngan-can-cung-xuat-phat.html.]

Thở dài, hai dỗ đứa trẻ ngủ xong mới nghỉ ngơi, mà Triệu Tiểu Lan còn đang trong cơn t.r.a t.ấ.n của ốm nghén thời kỳ đầu. Nguyên bản cho rằng ít nhất sẽ t.r.a t.ấ.n ba tháng, nhưng ngờ đứa bé thế mà so với t.h.a.i ngoan hơn nhiều, chỉ là nôn khan tượng trưng mấy ngày, chút chán ăn đó liền chậm rãi khỏe lên, ngay cả Triệu Tiểu Lan đều cảm thấy kinh ngạc.

 

Đứa bé quả thực là một sự tồn tại giống như kỳ tích, cô hoài nghi đời chuyện gì nên lúc mới đứa bé . Tới thời cơ khéo , còn một chút cũng gây phiền toái cho lớn, đúng là một tiểu phúc tinh mà.

 

Vui sướng nhiều liền chờ Mã Tĩnh Đào mua vé xe tới xuất phát. Tốc độ của Mã Tĩnh Đào cũng nhanh, nhanh liền kiếm ba tấm vé giường , hơn nữa tàu đều là chiếc mới nhất đưa hoạt động, so với đoàn tàu hơn một chút.

 

Triệu Tiểu Lan ngàn ân vạn tạ, đó chuyện Vương thư ký bảo cô cùng Trần Cương sắm vai vợ chồng giả. Mã Tĩnh Đào xong trong lòng nghẹn ứ, : “Hắn cùng em là vợ chồng, tính là cái gì?”

 

“Ân, cả a.” Triệu Tiểu Lan thuận miệng .

 

“Có đứa em gái như em, nhọc lòng bao nhiêu.”

 

“Thì cả, hai của em cũng sống .”

 

Triệu Tiểu Lan như Mã Tĩnh Đào cũng biện pháp, đành trai, dù đều là giả.

 

Có Trần Cương, Triệu Tiểu Lan căn bản cần xách bất cứ thứ gì, cô tay Trần Cương chiếu cố lên xe lửa. Chờ hết thảy an bài xong xuôi, khỏi nghĩ đến sự hỗn loạn khi cửa, khỏi cảm thấy trọng sinh một đời, quan tâm thật sự nhiều.

 

Bất quá lúc đưa tiễn chút rầm rộ, thiếu chút nữa thì , cũng may cô đủ kiên trì.

 

Chờ lên xe, cô liền rúc ở giường, cũng , nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Mã Tĩnh Đào đem hành lý đặt xuống, : “Em thoải mái ?”

 

“Không , chính là cảm thấy bọn họ đưa tiễn như trong lòng khó chịu.”

 

Trần Cương việc công xử theo phép công, đem đồ ăn rửa sạch đặt xuống mặt cô. Không những bảo vệ cô còn chiếu cố thể của cô, đây là nhiệm vụ Vương thư ký giao phó. Hơn nữa đối phương còn là một t.h.a.i phụ, mang trong bụng là con của quân nhân quá cố. Vô luận là công đều chiếu cố phụ nữ , cho nên trong hành vi cũng cẩn thận một chút.

 

cái cho Mã Tĩnh Đào thuận mắt.

 

Hắn lập tức lấy bánh mì , đương nhiên còn nước ga mới mua, : “Tới, ăn một chút gì lót hãy nghỉ ngơi.”

 

“Ân, đa tạ các .” Triệu Tiểu Lan ăn thì mấy ngày nay đều thể ăn, cho nên dậy ăn một quả táo nhỏ ăn một cái bánh mì. hai đàn ông ở đối diện bất động di dịch, liền : “Xe lửa sắp chạy , các nghỉ ngơi một chút ?” Có thể chen lên đây mà thương còn nhờ thể lực của bọn họ, nhưng xuống bọn họ liền giữ cái trạng thái , đây là tính toán chằm chằm ăn xong uống xong cũng động đậy ?

 

“Mã đồng chí, cùng cô hiện tại là danh phận vợ chồng, lên .”

 

Trần Cương mở miệng, bộ dáng điềm nhiên.

 

Sắc mặt Mã Tĩnh Đào chút khó coi, da mặt cũng quá dày, thế nhưng trắng trợn bảo Triệu Tiểu Lan vợ hờ của như , chẳng lẽ thể đỏ mặt một chút ?

 

Trần Cương một chút cũng đỏ mặt, còn vững như Thái sơn ép Mã Tĩnh Đào lên giường . Mã Tĩnh Đào cách nào, thật đúng là da mặt dày bằng mấy lính , vì thế liền cởi giày bò lên giường .

 

Chờ lên , Trần Cương lúc mới lấy cái túi bọc lên giày xuống.

 

Triệu Tiểu Lan kỳ quái : “Anh bọc túi gì, cởi giày ?”

 

“Vì để bảo vệ cô hơn, sẽ cởi giày.”

 

Trần Cương sách mách chứng, nhưng Triệu Tiểu Lan cảm thấy như thoải mái, liền : “ cũng sẽ chạy trốn, vẫn là cởi cho thoải mái.”

 

“Không cần.” Trần Cương chuyện cứng rắn, Triệu Tiểu Lan cũng chắc là quy định là gì đó nên cũng chỉ thể khuyên nữa. cô nào rằng, Trần Cương hôi chân, sợ cởi giày sẽ ngạt thở, cho nên dứt khoát cởi.

 

Triệu Tiểu Lan xem nghiêm trang, nào là một còn nội tâm hơn cả Diệp Quốc Hào. Vì thế một lát chuyện, hai liền ai nấy xuống. trong xe quá nóng, đến cuối cùng cũng chịu nổi nữa!

 

Rốt cuộc giày còn buộc thêm một cái túi, mồ hôi càng nhiều. Sau thật sự cách nào, phòng vệ sinh rửa chân, đó dép lê . Lúc Triệu Tiểu Lan mới , vì để tiện bảo vệ nàng lúc nơi, rốt cuộc chân trần cũng thể chạy, đây là cởi giày ?

 

Nhìn thấy Triệu Tiểu Lan tỉnh đôi dép lê của , Trần Cương một chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng cực kỳ biệt nữu, ngoài mặt : “Cô ?”

 

Triệu Tiểu Lan tựa hồ hiểu cái gì, chút lập tức nghẹn , : “Ân, .”

 

Một đại nam nhân nghiêm trang giả dạng cái dạng , về tìm vợ đây?

 

Phải Diệp Quốc Hào tuy rằng ngoài mặt nghiêm túc, nhưng lưng ai thì chăm sóc vợ, trong lòng chuyện gì cũng . vị qua chính là nghiêm trang quá mức. Nếu so với Diệp Quốc Hào, thì chính là thật thà thật, còn Diệp Quốc Hào thuộc về loại giả vờ thật thà.

 

Đường thành phố Z thật sự dài, bọn họ ở xe lửa suốt hai ngày. Cũng may hai ngày là ăn ngủ, ngủ ăn, ngày thường cũng quá nhiều sự tình, cho nên tính cũng là đang dưỡng thai.

 

 

Loading...