Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 344: Tương thân
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:57
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giúp việc ngẩn , nghĩ tới Diệp Kiều Kiều còn bé mà phản ứng nhanh như . Kỳ thật cô chỉ gọi bọn nhỏ tới để hỏi thăm một chút xem bà nội chúng nó cùng Vương thư ký là quan hệ gì. Thậm chí còn chuẩn hai cái kẹo để dụ dỗ bọn nhỏ . nghĩ tới, bọn nhỏ xong, do từng chăm sóc trẻ con nên cô chút luống cuống tay chân, kết quả đẩy ngã bình hoa.
Cô ở chỗ việc lâu như , tự nhiên đồ vật quý giá, vì thế vội duỗi tay kéo, nghĩ tới bình hoa tuy rằng ngã xuống đất vỡ tan nhưng cô ngạnh bẻ xuống một mảnh nhỏ. Lúc tâm hoảng ý loạn, cô liền đem sai lầm đổ lên đầu hai đứa nhỏ.
Vốn dĩ cảm thấy hai đứa nhỏ còn sõi, khẳng định giải thích rõ ràng, đến lúc đó còn thể Vương thư ký chán ghét bọn chúng, thật là một công đôi việc.
Triệu Tiểu Lan ở cửa xem xong màn kịch , đến bây giờ mới phát giác chỉ thông minh cả nhà giống như đều thấp nha, ngay cả hai đứa nhỏ đều tự biện hộ cho . Vì thế nàng mở miệng cho bọn họ rối rắm xuống, dù bất quá chính là cô giúp việc tẩy trắng, nhưng căn bản ai tin tưởng cô mà thôi. Mà nàng cũng thèm để ý bất cứ hành động nào của cô giúp việc , bởi vì chỉ sợ còn ai tin, trẻ con là sẽ dối, loại chuyện đều .
Vì thế : “Chú Vương thể ăn mì .”
Vương Cao Viễn gật đầu, đó thoáng qua cô giúp việc lạnh lùng : “Cô nghỉ ngơi , nơi cần đến cô.” Về đều cần đến, thật sự quá ông mất mặt.
Cô giúp việc trong lòng run lên, lập tức : “Căn bản như , Vương thư ký ngài tin tưởng nha.”
Vương Cao Viễn lạnh mặt, : “Đi nghỉ ngơi.” Hắn lấy khí thế của bề , cô giúp việc còn cách nào đành thật sự nghỉ ngơi.
Sau đó Vương Cao Viễn liền xin Diệp lão thái thái: “Chị Hoa Quế, thật là thực xin , cô sẽ loại chuyện .”
Diệp lão thái thái cũng thêm gì, bảo: “Cô là cô gái từ nông thôn tới, vỡ đồ vật khẳng định sợ hãi, cũng may cháu trai cháu gái chịu oan uổng, việc cứ cho qua .”
Vương Cao Viễn cảm động, chị Hoa Quế của ông vẫn lương thiện như ngày xưa.
Triệu Tiểu Lan cũng gây chuyện, cho nên liền phòng bếp bưng mì lên. Nàng cô giúp việc đổ mì , cảm thấy cô thật sự bệnh. Người Vương thư ký gì cô , thế mà bày cái vẻ quan thái thái? Cái đầu óc cũng thật là, ngay cả kẻ địch cũng xứng.
Mọi trở về bàn cơm, bởi vì ngoài nên khí hơn ít.
Ăn xong cơm liền cùng xem TV, Vương Cao Viễn ngoài tự cắt trái cây, đó chuyện một hồi liền mở miệng bảo bọn họ qua một thời gian nữa tới chơi. Không nghĩ tới Diệp Quốc Hào phi thường trực tiếp : “Nơi của chú yêu khí quá nặng.”
Diệp lão thái thái tuy rằng minh bạch ý tứ của con trai, nhưng vẫn đá một cái : “Đừng bậy.”
Vương Cao Viễn sờ sờ mũi, xác thật cảm thấy chuyện hôm nay chút buồn bực.
Triệu Tiểu Lan dọn dẹp phòng bếp xong liền : “Chú Vương, chúng cháu buổi chiều còn việc nên xin phép về . Hôm nay quấy rầy chú . Còn Chiến Quốc, Kiều Kiều, nhớ rõ hôm nay gì với ông nội ?”
“Chúc ông nội sống lâu trăm tuổi, sinh nhật vui vẻ.” Hai đứa nhỏ dạy , ít nhất năng rõ ràng.
Vương Cao Viễn cảm thấy đây là món quà nhất ông nhận trong nhiều năm qua, vì thế chút nỡ : “Buổi chiều còn việc , giữ các cháu nữa. Hôm nay các cháu tới chú trong lòng cao hứng lắm, chị Hoa Quế cảm ơn chị.”
Diệp lão thái thái chút lấn cấn : “Cảm ơn gì.”
Vương Cao Viễn tự đưa về, trong lòng nghĩ cô giúp việc thật sự thể giữ đây nữa, lát nữa bảo cô thu dọn đồ đạc rời cho .
Ông vốn định giữ Diệp lão thái thái thêm một lát, nhưng hiện tại giúp việc nhà loại chuyện , ông cũng còn mặt mũi nào.
Nghĩ nghĩ liền gọi tài xế thư phòng. Cô giúp việc là do tài xế giới thiệu tới, cho nên đuổi thông qua tài xế . Vương Cao Viễn vì cảm thấy cô giúp việc chút tà tính, tránh xa cô một chút.
Tài xế tới xong, ông liền đem đầu đuôi sự việc rõ, bảo: “Người thì đưa về , trả thêm hai tháng tiền lương, cái khác cũng gì, cũng gặp cô .”
Tài xế theo Vương thư ký lâu như tự nhiên ông đối với gia đình Diệp lão thái thái ý tứ gì, hơn nữa đêm qua ông liền dặn dò cô giúp việc cẩn thận chăm sóc khách, nghĩ tới cô thế nhưng chuyện như . Tài xế đương nhiên sẽ vì cô giúp việc mà gì với Vương thư ký, còn giữ chén cơm của . Vì thế liền gật đầu : “Vâng thưa Vương thư ký, nhất định rõ với cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-344-tuong-than.html.]
Đáp ứng Vương thư ký xong, ngoài liền chuyện với cô giúp việc, hơn nữa đưa tiền lương tháng cộng thêm hai tháng lương cho cô . Vốn tưởng rằng việc là xong, nào cô giúp việc xoay liền chạy thư phòng Vương thư ký. Cô cũng là bất chấp tất cả, chính ngay cả một ông già cũng câu dẫn thì cam tâm?
“Vương thư ký, chuyện hôm nay là sai , thể xin ngài tha thứ cho , thể tự xin bọn họ, đừng đuổi ?” Cô trong lòng nghiến răng nghiến lợi nghĩ, nếu ông đồng ý thì liền xé quần áo, đến lúc đó tin ông còn thể chạy. Chính là vì thanh danh, ông cũng cưới .
Vương thư ký thấy đáy mắt cô lóe lên một tia tinh quang, trong lòng run lên, đột nhiên đập bàn lớn tiếng gọi tài xế . Ông cũng quát tháo cô giúp việc, chỉ với tài xế: “Cậu theo nhiều năm như , hẳn là tính cách một hai, công việc giao phó thế nhưng cái dạng ?” Nói xong chỉ vị trí cô giúp việc.
Tài xế còn từng thấy Vương thư ký phát hỏa lớn như , khỏi hoảng sợ, đó cô giúp việc : “ bảo cô về nhà , cô qua đây cái gì?”
Cô giúp việc cũng nghĩ tới Vương thư ký sẽ đột nhiên gọi tài xế . Vương thư ký phát hỏa lớn như nhất quyết đuổi , cô chút tình nguyện thấp giọng thút thít, bởi vì từ nơi trở về cô sẽ ở cái nông thôn hôi hám , hơn nữa ngay cả tiền công cũng .
“ là tới xin , chỉ hy vọng ngài thể giữ , cho tiếp tục việc ở đây.” Không cho cô ý đồ khác cũng a.
“Cô tưởng nơi là nhà cô hả? Còn ở đó điều kiện, cô ngoài ngay cho .” Cô giúp việc là thật sự , nhưng Vương thư ký căn bản cô . Làm lãnh đạo nhiều năm như cũng .
Tài xế mặt Vương thư ký càng ngày càng khó coi, sợ cũng mất việc liền duỗi tay kéo cô giúp việc lôi ngoài.
“Vương thư ký cầu xin ngài cho ở , đối với ngài là tâm ý, chỉ ở bên cạnh hầu hạ ngài.”
Lời liền chút quá, Vương thư ký nhướng mày thoáng qua tài xế, run run một chút mới tìm nào tới, khỏi toát mồ hôi lạnh dùng lực lôi .
Chờ Vương thư ký mới nhớ tới một chuyện, trách Diệp Quốc Hào sẽ câu , nguyên lai sớm . Vương thư ký trong lòng dễ chịu, sợ chị Hoa Quế hiểu lầm. Đó là mối tình đầu cũng là cả đời thể quên của ông, cho nên trong lòng phi thường thoải mái, gọi điện thoại giải thích sợ chữa lợn lành thành lợn què.
Mà cô giúp việc lôi ngoài xong thô bạo đưa lên tàu hỏa. Chờ tài xế mới phỉ nhổ một tiếng, một phụ nữ ngay cả chữ cũng thế nhưng nghĩ đến câu dẫn Vương thư ký, thật là mặt dày. Nếu loại như cô liên lụy mất việc thật đáng, nghĩ bụng gọi điện thoại cho thích của rõ chuyện , cô trở về cũng yên .
, lãnh đạo của lúc đang gọi điện thoại tới chỗ Triệu Tiểu Lan. Chủ yếu là ông cảm thấy đôi vợ chồng trẻ nếu , thì giải thích với bọn họ sẽ hơn nhiều so với giải thích với chị Hoa Quế. Vạn nhất chị Hoa Quế , ông nhắc tới chẳng bà hiểu lầm bên đào hoa thối quá nhiều? Hơn nữa thế nhưng còn lộng một cô gái hơn hai mươi tuổi ở bên cạnh, bà sẽ nhạo thế nào , thậm chí về đều sẽ thèm để ý tới ông.
nghĩ tới ông gọi qua thì là khác máy, Triệu Tiểu Lan hiện tại rảnh, cho nên hy vọng ông lát nữa gọi .
Vương thư ký còn kỳ quái, lúc thật là bận , thế nhưng liên tiếp điện thoại đều rảnh .
Triệu Tiểu Lan xác thật bận, bởi vì chiều nay bọn họ hẹn Tống Chí Cương qua đây gặp mặt Tiểu Hồ ở cái hồ nhỏ trong xưởng. Cho nên lúc trở về, Triệu Tiểu Lan liền thấy Tống Chí Cương trong sân, khỏi sửng sốt một chút, nghĩ tới tích cực như , tới sớm thế.
Nhìn thấy ánh mắt của tẩu t.ử, mặt Tống Chí Cương đen đỏ hồng hồng, ho nhẹ một tiếng : “Đoàn trưởng bảo em tới sớm một chút.”
Diệp Quốc Hào từ xuống một cái, : “Đừng mất mặt quân nhân.”
Triệu Tiểu Lan đầy đầu hắc tuyến, bất quá là xem mắt thôi mà, mất mặt quân nhân? Lại Tống Chí Cương cũng là một trai tuấn tú, chỗ nào , nàng thấy khá mà.
Nàng sợ Diệp Quốc Hào nhiều chuyện nên bảo đưa Diệp lão thái thái cùng hai đứa nhỏ ngoài dạo, đó bảo Tống Chí Cương phòng Diệp lão thái thái : “Cậu cứ chuẩn một chút, nhà trẻ đón cô giáo Tiểu Hồ qua đây.” Cô gái tuy là ở thành phố X, nhưng nhà ở nông thôn, cho nên ngày thường đều ở nhà trẻ.
Triệu Tiểu Lan dùng cái cớ gọi nàng , liền phát hiện sắc mặt nàng đỏ bừng, quần áo mặc cũng cực kỳ gọn gàng, nghĩ đến là sớm chuẩn .
“Em cũng đừng căng thẳng, kỳ thật lính em đấy, chính là giống như rể em , em cũng đừng sợ , kỳ thật chính là con hổ giấy.”
Tuy rằng như nhưng Triệu Tiểu Lan , cho dù rõ là hổ giấy, đôi khi nổi giận lên vẫn sẽ sợ hãi.
Bởi vì hổ chính là hổ, giấy cũng dọa .