Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 343: Cô giúp việc kỳ quái

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Tiểu Lan và đều kén chọn, nhưng sắc thái món ăn , nàng liền hiểu cô giúp việc hẳn là mới từ nông thôn lâu, cho nên các món ăn kiểu thành phố vẫn . Nông thôn một năm cũng ăn mấy thịt, cho nên mấy món thịt , trừ bỏ hầm chính là hầm, một chút đặc sắc cũng , hơn nữa ăn cũng ngon, dai nhách.

 

Diệp lão thái thái lúc mới tới thành phố nấu ăn cũng ngon, nhưng từ khi cháu trai cháu gái, bà cũng học tập một ít kỹ thuật nấu nướng, hiện tại đồ ăn so với cô giúp việc ngon hơn nhiều, cho nên hai đứa nhỏ ăn đồ ăn cô giúp việc đều quá thích.

 

Diệp Chiến Quốc còn phi thường thẳng thắn mà nhặt thịt , đặt trong bát Diệp lão thái thái : “Bà nội ăn, c.ắ.n nổi thịt……” Ý là nó c.ắ.n nổi thịt cho nên cho bà nội ăn.

 

Kiều Kiều thấy trai đều đem thịt lấy liền đem thịt trong bát cho Triệu Tiểu Lan : “Cứng cứng. Răng Kiều Kiều nhỏ……”

 

Triệu Tiểu Lan tương đương cạn lời, nàng đem thịt ném bát Quốc Hào : “Anh giúp con gái ăn , răng em cũng lớn a.”

 

Diệp Quốc Hào đầy mặt hắc tuyến, ý là răng to?

 

cũng chỉ thể đem thịt ăn hết, răng to thì răng to !

 

Diệp lão thái thái chỉ hỏi Vương thư ký: “Ăn sinh nhật buổi sáng ăn trứng gà ?”

 

“Ăn .” Buổi sáng bảo cô giúp việc luộc trứng gà, ông ăn hai quả.

 

“Buổi tối cũng ăn, lúc ăn mới phúc khí.” Diệp lão thái thái cảm thấy ông từ mười mấy tuổi ném tới trong thôn, mấy cái đại khái hiểu lắm.

 

“Đã chị Hoa Quế, chị ăn nhiều đồ ăn .” Vương thư ký cũng món thịt hầm lắm, cho nên liền gắp một ít thức ăn chay bát Diệp lão thái thái.

 

Nguyên bản khí vẫn là tồi, nhưng nhanh một chuyện chọc Diệp lão thái thái vui. Bà ngày thường là tức giận, nhưng cô giúp việc bởi vì thất thần sinh khí nên bưng lên bát mì trường thọ cơ bản đều đứt đoạn từng khúc.

 

khỏi nhíu mày : “Mì trường thọ ý nghĩa chính là lâu lâu dài dài, cái dạng chính là mì vụn, là mì trường thọ nha?” Tuy hiện đại ăn sinh nhật chú trọng gì, nhưng đối với mì sợi yêu cầu vẫn là cao. Nông thôn cái thói quen, nếu trẻ con ăn sinh nhật, mì sợi xong còn treo lên dây phơi quần áo xâu , như tỏ vẻ đứa nhỏ về đường đời dễ lệch. Người lớn tuy thói quen , nhưng mì sợi cũng dài một chút, dai một chút mới điềm lành.

 

Diệp lão thái thái cùng Tiểu Vương năm đó chính là phi thường quen thuộc, cho nên chút tư thế chị, một việc tự nhiên ông suy nghĩ chút.

 

“Tiểu Lan, con nấu cho chú Vương một bát mì trường thọ, bên trong thêm cái trứng gà, chỗ mì vụn chúng ăn .”

 

Tuy rằng cái điểm khách lấn át chủ, nhưng chỉ là một cô giúp việc mà thôi cũng chủ nhân nhà a, đích xác quá mức. Vì thế xong chồng phân phó liền phòng bếp.

 

sắc mặt cô giúp việc lắm, vành mắt đỏ hồng : “Vị bà bà bà cùng Vương thư ký là quan hệ gì? bà cũng thể như nha.”

 

“Cháu , cũng cháu cái gì nha? Chính là cháu mì trường thọ đúng, cháu ngày thường ở nhà mì sợi ? Nếu là ngày thường ăn đứt đoạn cũng quan trọng, thành mì nước chúng cũng cứ thế ăn, nhưng hôm nay là Vương thư ký ăn sinh nhật, tổng chú trọng một ít. Cháu cũng đừng quá giận, nhắm cháu.” Diệp lão thái thái rốt cuộc tính tình quá hiếu thắng, cho dù cảm thấy cô giúp việc đạp hư lương thực trong lòng thoải mái nhưng vẫn cứ giải thích một chút.

 

Vương thư ký : “Tiểu Giả nha, dì sai .”

 

cần ăn, để vị đồng chí mì sợi ngon .” Cô giúp việc tên Tiểu Giả Vương thư ký thế nhưng hướng về một bà già chuyện, trong lòng thoải mái. Bát mì cầm lấy liền đổ bên ngoài.

 

“Đứa nhỏ tính tình còn lớn như , cũng cái gì nha.”

 

Lão thái thái nhíu mày, chút ngượng ngùng, tổng cảm thấy chính điểm xen việc khác. một chậu mì cứ như đổ , cũng quá sống, một đứa nhỏ từ nông thôn tới tính khí lớn như , tức giận còn đạp hư đồ ăn.

 

Vương thư ký cũng cao hứng, ông năm đó thiếu chút nữa đói c.h.ế.t ở trong thôn, vẫn luôn đồ ăn quý giá. Nếu Hoa Quế giải cứu ông liền sớm c.h.ế.t ở trong thôn, tuy rằng sinh hoạt ông đối với đồ ăn cũng phi thường quý trọng, nhưng nghĩ tới cô giúp việc nhà sống như , chậu mì lớn thế đổ liền đổ, so với ông còn tức giận hơn. hôm nay ở đây, ông cũng tiện cái gì liền buông đũa, miễn cưỡng : “Quốc Hào uống rượu ? Vừa lúc chú bình rượu ngon.”

 

“Không , lát nữa cháu còn đưa bình an trở về .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-343-co-giup-viec-ky-quai.html.]

“Bên ngoài tài xế ? Anh cứ cùng chú Vương uống một chén .” Triệu Tiểu Lan ở trong phòng bếp vươn đầu với Diệp Quốc Hào.

 

Diệp Quốc Hào đối mặt với việc Triệu Tiểu Lan phá đám cũng cách nào, đành gật gật đầu, : “Được !”

 

Vương thư ký lấy rượu ngon trong tủ , đó cầm hai ba cái ly tự rót rượu cho Diệp Quốc Hào. Thậm chí còn rót nửa ly cho Diệp lão thái thái, nghĩ tới chuyện cũ khóe miệng mang theo một tia ý như như .

 

Diệp lão thái thái lập tức đẩy : “ uống rượu .”

 

“Chị Hoa Quế, chị năm đó chính là thực uống , một đám thanh niên trí thức cũng ai uống chị. Hôm nay cứ uống một chén, hôm nay ngày đặc biệt.” Ông mời rượu như lập tức khí căng thẳng tan biến, mà Diệp lão thái thái cũng cách nào, hồi ức chuyện lúc mỉm nhẹ nhàng uống một ngụm, buông chén rượu chút gì, tiếp theo liền cô giúp việc kêu một tiếng, đó lớn tiếng : “Hai đứa nhỏ cái gì ?”

 

Nghe nhắc đến trẻ con liền ngẩn , Diệp lão thái thái đầu mới phát hiện cháu trai cháu gái còn ăn cơm chạy mất, khi nào tới phòng khách nhỏ bên trong.

 

Bà lập tức gọi một tiếng: “Chiến Quốc, Kiều Kiều……” Kết quả thấy cô giúp việc một tay dắt một đứa nhỏ từ bên trong hùng hổ , đó đưa bọn nó đến bên cạnh Diệp lão thái thái : “Bà , hai đứa cháu bà thật sự quá nghịch ngợm, thế nhưng vỡ cái bình hoa Vương thư ký thích nhất .”

 

Diệp Chiến Quốc mở miệng dùng thanh âm non nớt : “Không cháu, cháu chỉ sờ soạng từng cái thôi.” Khả năng tổ chức ngôn ngữ của bé còn mạnh lắm, cho nên mơ hồ.

 

“Không trai, là cháu chạm , cháu chỉ sờ sờ mà thôi.” Kiều Kiều tranh nhận tội.

 

Vương thư ký lập tức : “Không việc gì, việc gì, bất quá là chút đồ vô dụng, là cha chú qua đời để , chú đều ghét bỏ quá vướng víu chỗ để, hỏng liền hỏng .” Ông là thật sự thèm để ý, bình hoa tuy rằng đáng giá nhưng cũng đáng yêu bằng hai đứa nhỏ .

 

Diệp lão thái thái : “Hai đứa cháu tuy rằng ở nhà ngày thường phi thường thích gây họa, nhưng ít hỏng đồ đạc, từ nhỏ đến lớn liền cái chén cũng vỡ bao giờ. Đi, bà nội xem các cháu rốt cuộc vỡ cái gì?”

 

Tuy rằng Vương thư ký quan hệ, nhưng Diệp lão thái thái tin cháu trai cháu gái , cảm thấy bà ngày thường dạy dỗ các nàng vẫn là lời, khả năng tới nhà khác quan tâm như .

 

Nhà Vương thư ký hai phòng khách, phòng khách bên trong tương đối chú trọng, bày một ít vật trang trí chút niên đại.

 

Thậm chí còn cụ gì đó, thể thấy ông là một hưởng thụ cuộc sống. Một bên cái bình hoa ngã mặt đất, tuy rằng vỡ tan nhưng miệng bình một chỗ sứt.

 

Cô giúp việc duỗi tay nâng cái bình hoa dậy, nhưng Diệp Quốc Hào đột nhiên bắt lấy tay cô , dấu vết ngón tay cái cô : “Bình hoa bọn nó vỡ.”

 

Vương thư ký kỳ quái : “Cái ?”

 

Diệp Quốc Hào : “Đầu tiên, đây là cái bình hoa lớn. Hai đứa nhỏ cho dù dùng sức đ.â.m, cũng nhất định thể đụng ngã. Hơn nữa, cho dù là đụng ngã cũng sẽ trực tiếp vỡ tan chứ miệng bình xuất hiện một cái sứt nhỏ như . Mà cái sứt tuyệt đối do va chạm mà là bẻ, tin tưởng hẳn là lúc bình hoa ngã xuống duỗi tay đỡ, kết quả nắm miệng bình đó bẻ gãy mảnh nhỏ xuống.”

 

“Là dì bẻ.” Tư duy logic của Diệp Kiều Kiều giống , cho nên thực mau hiểu ba ba đang cái gì lập tức mở miệng .

 

Diệp Quốc Hào âm thầm chấm điểm cho khả năng biểu đạt của con gái, quả nhiên con gái giống , thằng con trai thúi Diệp Chiến Quốc thì ngốc hơn một chút, rõ ràng là trai. bao giờ dối, vì thế hỏi nó: “Em gái con đúng ?”

 

.” Diệp Chiến Quốc bao giờ dối, cho nên Diệp lão thái thái tin tưởng nghi ngờ, liền cô giúp việc hiểu cô ý tứ gì.

 

Cô giúp việc ở trong thôn gặp qua ít trẻ con, tầm tuổi đều còn chảy nước mũi chạy khắp nơi, thể rõ ràng a. Không nghĩ tới, hôm nay hai đứa nhỏ thế nhưng sự dẫn dắt của lớn đem chuyện cô , nhưng cô cũng thừa nhận, lập tức xua tay : “Mới , rõ ràng là hai đứa nhỏ nghịch ngợm. Bọn nó rời khỏi chỗ liền chạy tới chơi, là vì trông chừng sợ bọn nó thương mới đây. Sau đó bọn nó gây chuyện, mới đưa trở về. Chuyện căn bản liên quan đến , như thế nào thể , hai đứa nhỏ dối.”

 

Diệp Kiều Kiều giáo d.ụ.c kỹ, cho nên cực lời, cho rằng dối bé ngoan, vì thế : “Không dối, dối sẽ thối mồm. Vừa , là dì vẫy tay gọi bọn cháu tới……”

 

Tuy rằng chỉ đơn giản một câu, nhưng tình huống quá rõ ràng. Chính vì cô giúp việc vẫy tay gọi hai đứa nhỏ, cho nên bọn nó mới qua xem gọi là chuyện gì.

 

Sau đó cô giúp việc như thế nào chạm bình hoa nó đổ, cô duỗi tay kéo nên bẻ gãy một mảnh, lúc vì sợ gánh trách nhiệm liền đổ tội lên đầu hai đứa nhỏ.

 

 

Loading...