Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 293: Chị Hoa Quế

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:29
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Quang Viễn quả thực giật . Vốn dĩ Triệu Tiểu Lan chỉ là một con bé nhà quê kiến thức gì, nhưng cô hiện tại, cử chỉ đoan trang, phóng khoáng, còn ẩn ẩn toát khí thế tôn quý của ở vị trí cao.

 

Đây là điều mà những cô gái bình thường hai mươi mấy tuổi thể đạt . Cho dù là Triệu Tiểu Mẫn duyệt , nhưng so với Triệu Tiểu Lan ở phương diện vẫn kém quá xa. Khí chất của cô gần như ai sánh bằng, thực sự quá hấp dẫn khác.

 

Triệu Tiểu Lan ánh mắt chằm chằm cảm thấy chút tự nhiên, vì thế mắt thẳng Vương thư ký, ông : “Nghe , các cô cùng một thôn ? Quả nhiên lợi hại, một cái thôn mà tới hai doanh nhân dân doanh, thật sự vô cùng khâm phục.”

 

Triệu Tiểu Lan mỉm nhẹ : “Tuy rằng là cùng một thôn, nhưng nửa điểm quan hệ. Không Vương thư ký tới là vì chuyện gì?”

 

Vương thư ký cảm thấy ngữ khí của Triệu Tiểu Lan lắm, ho nhẹ một tiếng : “Là thế , mấy ngày nay Bạch xưởng trưởng tìm đến , một chút về mục tiêu cùng phát triển và ý tưởng to lớn của doanh nghiệp dân doanh. Cậu cho rằng hai bên cạnh tranh quá độ và thị trường bão hòa sẽ mang tổn thất cho cả hai nhà xưởng. Triệu xưởng trưởng, hiểu lắm về chuyện doanh nghiệp dân doanh, nhưng cô cảm thấy cách đúng ?”

 

“Nói sai, xác thực là như thế.”

 

Triệu Tiểu Lan thừa nhận Vương thư ký sai, bởi vì hiện tại sự phát triển của doanh nghiệp còn đạt đến cảnh tượng phồn vinh như , đều tương đối vất vả, trở ngại trùng trùng. Hơn nữa khả năng tiếp nhận sự vật mới của dân cũng quá cao. Những điều Vương thư ký , cô đều suy xét qua, nếu lúc cũng sẽ đồng ý hợp tác cùng Mã Tĩnh Đào để cùng mở thị trường thành phố X.

 

“Đã như thì một chút về chuyện hai nhà xưởng các cô . các cô cạnh tranh bên ngoài kịch liệt, hiện tại cả hai bên đều hao tổn. Đề nghị của Bạch xưởng trưởng cũng tồi, hy vọng hai nhà sáp nhập một, đó chia hai xưởng chỉ. Như các cô sẽ vì tranh giành thị trường mà tiếp tục hao tổn, về nhà máy cũng sẽ càng càng lớn, đối với sự phát triển của hai thành phố đều lợi ích tương đối lớn.”

 

Triệu Tiểu Lan Vương thư ký xong, liền : “Ngài đúng, nếu là khác thì chuyện liền đồng ý, nhưng cố tình , cho nên từ chối hợp tác.”

 

Vương thư ký lấy lạ, : “Tại ? Các cô đồng hương ? Chẳng lẽ là bởi vì chuyện công thức?”

 

Ông sớm thấy, hai nhà xưởng tuy rằng ban đầu là do cùng quê tổ chức nhưng sản phẩm giống . Ông đoán Tiểu Lan hợp tác thể là do vấn đề công thức, bởi vì cô sợ phía Bạch Quang Viễn đoạt mất công thức của .

 

hợp tác thành một nhà máy cùng sản xuất, cũng là đem công thức dạy cho nha. Lại đến lúc đó lợi ích cùng hưởng thì chỉ càng ngày càng , cần gì lo lắng vấn đề công thức? Bạch Quang Viễn cũng sẽ vì cái công thức ngoài mở riêng một nhà máy sơn nước khác, phụ nữ ở phương diện quả nhiên chút tâm tư quá mức tinh tế.

 

“Không vấn đề , Vương thư ký... Chuyện chút một lời khó hết.”

 

Triệu Tiểu Lan còn xong, Diệp lão thái thái liền . Bà khách quý tới, cho nên từ nhà trẻ liền mua trái cây, đó rửa sạch bưng . Kết quả nghĩ tới, ngẩng đầu liền thấy Bạch Quang Viễn. Lúc đối với Triệu Tiểu Lan chuyện , đến bây giờ bà vẫn còn sợ hãi, nghĩ nếu Triệu Tiểu Lan xảy chuyện thì cả đời bà cũng còn mặt mũi nào gặp con trai.

 

Vừa thấy , Diệp lão thái thái thể bình tĩnh , một mâm trái cây bộ úp thẳng lên đầu Bạch Quang Viễn, đó chỉ mũi mắng to: “Thằng khốn nạn tới cái gì? Lại bắt nạt con dâu tao đúng ? Đồ lưu manh, đồ tội phạm cưỡng gian, mới thả , còn hả!”

 

Triệu Tiểu Lan Vương thư ký cũng dọa cho ngây , liền giữ c.h.ặ.t Diệp lão thái thái : “Mẹ, đừng bậy, Vương thư ký còn ở đây!”

 

Bạch Quang Viễn cũng vội vàng giải thích: “Đại nương, đều là hiểu lầm.”

 

còn xong, Diệp lão thái thái cầm lấy cây chổi ở một bên, đ.á.n.h về phía Bạch Quang Viễn : “Hiểu lầm cái rắm, nếu tao về sớm một chút, mày sợ là nhục con dâu tao . Hiện tại mày còn mặt mũi nào mà dám ở chỗ , thật là hổ, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày. Tiểu Lan, con đừng lôi kéo , loại còn giữ cái gì mà ăn Tết!”

 

Tính tình Diệp lão thái thái từ đến nay , thật sự là chọc tức điên lên. Nhắc tới chuyện năm đó, Triệu Tiểu Lan cũng vô cùng sợ hãi, nhưng hiện tại Bạch Quang Viễn gì cô cả. Nếu cứ ầm ĩ lên như điên thế , ngược . Lại còn Vương thư ký ở đây, cô lo lắng ông sẽ vì chuyện mà nghĩ các cô nể mặt ông.

 

đầu , Vương thư ký ở một bên rơi trạng thái ngây , chằm chằm Diệp lão thái thái một lời, hai tay còn đang run rẩy. Đây là tình huống gì? Bị dọa ? Không thể nào, ông thư ký, hạng gì mà từng gặp qua, còn sẽ sợ hãi cảnh ?

 

Cô nào rằng Vương thư ký đây là gặp quen, hơn nữa còn là mối tình đầu, chỉ là đối phương nhận ông mà thôi.

 

Bên Bạch Quang Viễn Diệp lão thái thái dùng cây chổi đuổi khỏi phòng. Hắn thể ở , nếu chừng sẽ công nhân bên ngoài đ.á.n.h thành cái dạng gì, vì thế liền : “Chuyện vốn dĩ chính là hiểu lầm, Vương thư ký ngài ngàn vạn đừng tin, về sẽ giải thích với ngài, hôm nay gặp vị đại nương , lý cũng rõ, xin phép .”

 

Hắn chạy, Diệp lão thái thái còn đuổi tới cửa mắng to: “Cái gì gọi là rõ, mày đây cho rõ ràng, tao đảo xem mày cái lý gì. Bạch gia các một cái thứ gì lành. Muốn hại con dâu tao , còn hại cháu đích tôn của tao, xứng đáng từng đứa đều tù.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-293-chi-hoa-que.html.]

 

Không thể , lời mắng thật hả giận.

 

Diệp lão thái thái tức giận thấy Bạch Quang Viễn chạy mất đuổi kịp, đầu hỏi Triệu Tiểu Lan: “Hắn gì con ?”

 

Triệu Tiểu Lan lắc đầu, đầu tiên thấy chồng bưu hãn như , cô càng sợ bà hơn ?

 

“Là con mang cái tên tội phạm cưỡng gian nhà? Còn mau cút ngoài cho tao, nhà chúng tao chào đón các .”

 

Triệu Tiểu Lan đau cả đầu, Vương thư ký là đắc tội chắc .

 

nghĩ tới, Vương thư ký thế nhưng run rẩy : “Chị Hoa Quế. Chị còn nhận ? là Vương Cao Viễn đây! Cái Tiểu Vương, chính là thanh niên trí thức ở trong thôn bắt nạt, đó chị lén đưa đồ ăn cho , Tiểu Vương đây.”

 

Triệu Tiểu Lan mở to hai mắt. Đây là xảy chuyện gì? Vì cái gì Vương thư ký đột nhiên biến thành Tiểu Vương? Chị Hoa Quế là cái quỷ gì?

 

Diệp lão thái thái thời trẻ tên khuê danh là Hoa Quế, lúc bà ở trong thôn khi còn nhỏ đều gọi bà như , nhưng mười mấy năm ai gọi cái tên . Nghe Vương thư ký gọi bà là chị Hoa Quế, bà khỏi kỹ đàn ông , đó lập tức nhớ tới thanh niên hơn hai mươi tuổi, luôn theo lưng gọi chị Hoa Quế, tên là Vương Cao Viễn. Lúc là bởi vì vấn đề nào đó mà hạ phóng đến thôn bọn họ, khi đó ai cũng tránh xa ông , dám tiếp cận. Mà Diệp lão thái thái gả cho cha của Diệp Quốc Hào, cuộc sống cũng chẳng gì, luôn chồng và các chị em dâu bắt nạt.

 

bà tâm địa thiện lương, thấy Vương Cao Viễn luôn khác bắt nạt, bởi vì hạ phóng nên thậm chí một bữa cơm no cũng ăn, chỗ ở cũng chỉ là chuồng bò trải chút rơm rạ mà thôi. Vì thế Diệp lão thái thái luôn lén đem đồ ăn ngon nhà đưa cho ông ăn, liên tiếp mấy năm, cuối cùng giúp ông chịu đựng qua .

 

Sau , chuyện của ông sửa án sai.

 

Lúc về thành phố, ông tặng Diệp lão thái thái nhiều đồ vật. Còn một bức thư cho bà, nhưng Diệp lão thái thái chữ, lúc cha của Diệp Quốc Hào cho bà , kết quả lão già vài câu liền xé nát bức thư. Đến cuối cùng, Diệp lão thái thái cũng trong thư Vương Cao Viễn cái gì.

 

Mà năm đó Vương Cao Viễn cho bà thư tình, thậm chí còn ở cửa thôn vẫn luôn chờ bà cùng ông rời . Kết quả, bởi vì Diệp lão thái thái chữ, việc đến .

 

Sự việc cách nhiều năm như , hai gặp . Vương Cao Viễn chút kích động, cũng chút oán niệm, rõ chị Hoa Quế cho dù cùng ông, tại ngay cả mặt cũng chịu gặp ông một .

 

ông vẫn vì gặp mà vô cùng kích động, nghĩ tới nhiều năm như thế nhưng còn thể gặp chị Hoa Quế tâm địa thiện lương . Lúc bà ở trong thôn sống , nhà chồng đối xử với bà vô cùng hà khắc. Vốn định về thành phố sống những ngày lành, đưa bà cùng. đợi cả buổi sáng cũng thấy bà tới, nghĩ lẽ chị Hoa Quế nỡ rời bỏ chồng và đứa con mới sinh, vì thế ông mới ảm đạm thần thương mà bỏ .

 

Nhiều năm gặp, bà vẫn giống như thời trẻ. Trong lòng thiện lương, đối với con dâu cũng bảo vệ như .

 

“Hóa Tiểu Vương, nghĩ tới nhiều năm như gặp vẫn là dáng vẻ cũ, đều đổi mấy, chỉ là béo , thoạt phúc hậu hơn.”

 

“Chị Hoa Quế, chị cũng đổi mấy, vẫn thích bảo vệ khác như ?”

 

Hai nhất thời gì, mà Triệu Tiểu Lan bọn họ là quen cũ, hơn nữa dường như bên trong còn ẩn tình gì đó, vì thế liền : “Hóa và Vương thư ký quen , hai cứ chuyện một lát, con ngoài nấu cơm, hôm nay Vương thư ký cứ ở đây ăn, ngàn vạn đừng khách sáo với con.” Chuyện Bạch Quang Viễn lúc cứ đặt sang một bên, vẫn là việc gặp bạn cũ quan trọng hơn a!

 

Vương Cao Viễn thế nhưng chút thẹn thùng nhưng vẫn đồng ý, gật đầu : “Được.”

 

Triệu Tiểu Lan cầm lấy túi liền ngoài mua thức ăn, nghĩ: Vì cái gì ông cái biểu cảm như trẻ tuổi thấy mối tình đầu khi thấy chồng nhỉ? Hay là giữa bọn họ vấn đề gì?

 

Kỳ thật Diệp lão thái thái cũng già a! Hơn nữa gần đây ăn diện , liền cùng mấy bà lão trong thành phố gì khác biệt. Vừa mới 50 tuổi, thoạt giống như là hơn bốn mươi. Tâm thái cũng tồi, cho nên nếu tìm một bạn già gì đó, cũng vấn đề gì. Chỉ là cái ông Vương thư ký vợ !

 

Này nhảm ? Người lớn tuổi như , thể bạn đời chứ? Triệu Tiểu Lan cảm thấy chính suy nghĩ nhiều, vội vàng mua thức ăn trở về, liền ở trong phòng bếp tự sáu món ăn để chiêu đãi.

 

 

Loading...