Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 263: Về quê trị liệu

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:43
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần truy kích , thương nặng chỉ một Tống Chí Cương, những khác đều . Chờ Tống Chí Cương phòng phẫu thuật, Diệp Quốc Hào liền bên ngoài hút t.h.u.ố.c. Triệu Tiểu Lan nhận tin, cũng Lục Song Song - đến chăm sóc cô - dìu tới bên ngoài phòng phẫu thuật để xem tình hình.

 

Diệp Quốc Hào cau mày : “Sao em tới đây?”

 

“Bọn em đến xem tình hình của Tống Chí Cương.”

 

“Ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành.”

 

Bọn họ đợi ở bên ngoài một giờ thì đèn phòng phẫu thuật mới tắt, đó đẩy , xem ca phẫu thuật thành công.

 

Tuy nhiên cần tĩnh dưỡng một thời gian, Diệp Quốc Hào lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Triệu Tiểu Lan cũng yên tâm, liền : “Mau đưa về phòng bệnh , đó tìm hộ lý chăm sóc.”

 

Diệp Quốc Hào gật đầu, : “Anh lo liệu xong bên sẽ về đơn vị xin nghỉ phép, em chờ .”

 

Việc chữa trị đôi mắt là quan trọng nhất, những chuyện khác đều gạt sang một bên. Cho nên Diệp Quốc Hào đưa Tống Chí Cương về phòng bệnh, tìm chăm sóc xong xuôi, đó mới trở về đơn vị xin nghỉ.

 

Đôi mắt của Triệu Tiểu Lan hiện tại thể trì hoãn, chậm trễ một phần liền thêm một phần phiền toái, chỉ sợ đến lúc đó khó chữa khỏi.

 

Sáng sớm hôm , Diệp Quốc Hào liền tới bệnh viện đón Triệu Tiểu Lan . Khi hai xe, Diệp lão thái thái còn dặn dò: “Nhất định chữa khỏi cho Tiểu Lan đấy nhé. Nó thương cũng là liên quan đến chuyện lúc cứu , nếu thì vết thương cũng sẽ nặng như .”

 

“Con , cứ ở nhà chăm sóc cho hai đứa nhỏ.” Diệp Quốc Hào đơn giản dặn dò một câu cùng Triệu Tiểu Lan rời .

 

Dọc đường , Diệp Quốc Hào cũng dám lái quá nhanh. Triệu Tiểu Lan bỗng : “Em cứ cảm thấy chuyện ngẫu nhiên.”

 

, cái bẫy của bọn chúng thiết lập sẵn ở đó từ sớm, hẳn là nhắm em.”

 

một điểm kỳ quái, thời gian em về nhà mỗi ngày đều cố định, hơn nữa lúc còn về, bọn chúng nắm thời gian em trở về...” Triệu Tiểu Lan suy nghĩ một chút liền lạnh : “Là Triệu Tiểu Mẫn, nhất định là cô . Mấy ngày nay cô luôn đến xưởng của em đưa đồ ăn, em vẫn luôn hiểu cô ý gì. lúc em xảy chuyện, giở trò quỷ thì còn thể là ai?”

 

“Em yên tâm, sẽ cho điều tra . Nếu đúng là cô , nhất định sẽ khiến cô ba.” Lần đó, chắc chắn sẽ dễ dàng thả như nữa.

 

Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, cô Diệp Quốc Hào nhất định sẽ giúp .

 

Thật hiện tại cô cũng quá sợ hãi, bởi vì cho dù hai mắt của thật sự vấn đề, Diệp Quốc Hào cũng sẽ ở bên cạnh cô, hơn nữa tình cảm của đối với cô cũng sẽ bất kỳ đổi nào. Người đàn ông đáng giá để lựa chọn, để theo cùng chung sống cả đời.

 

Kết quả thả lỏng cả liền buồn ngủ, cô ngủ say sưa suốt cả chặng đường. Diệp Quốc Hào thấy cô ngủ ngon cũng ghé nhà khách nào nghỉ ngơi, lái xe suốt đêm đưa về sớm một chút để trị liệu.

 

Triệu Tiểu Lan khi tỉnh thì ngẩn , : “Sao lái xe suốt đêm, như mệt lắm.” Lúc tìm cô chắc chắn buồn ngủ, mà còn kiên trì lái xe thâu đêm. Không là buổi tối, chủ yếu là khí lạnh lẽo thế dễ đoán là đêm khuya.

 

Diệp Quốc Hào hỏi ngược : “Mệt , nghỉ ngơi một chút ?”

 

Triệu Tiểu Lan: “... Dừng ở một bên , em giải quyết nỗi buồn một chút.”

 

“Chờ một chút, rẽ sang đường nhỏ, bên ai.” Cứ như , Diệp Quốc Hào lái xe xuống khỏi quốc lộ, đó xuống xe đỡ Triệu Tiểu Lan xuống, đưa cô tới một chỗ, : “Ngay chỗ !”

 

Triệu Tiểu Lan mắt thấy nên chút do dự, nhỏ giọng : “Thật sự chứ?”

 

Diệp Quốc Hào duỗi tay định cởi dây lưng quần giúp cô, Triệu Tiểu Lan sợ tới mức thề sống c.h.ế.t giữ c.h.ặ.t . Hai tuy rằng là vợ chồng, nhưng lúc cũng kiêng dè một chút chứ.

 

“Anh, thể sang một bên, đừng .”

 

“Không thể.”

 

“Vậy em nữa.” Triệu Tiểu Lan cũng nổi tính tình, ở ngay mặt Diệp Quốc Hào xổm xuống giải quyết thì mất mặt bao nhiêu.

 

“Em nếu , sẽ bế xốc em lên mà xi, giống như xi Kiều Kiều .” Diệp Quốc Hào tuyệt đối là dùng giọng điệu lệnh mà , cho Triệu Tiểu Lan một trận sợ thót tim.

 

Có cần hung tàn như ? Nghĩ đến cái tư thế , cô cũng dám tranh cãi với Diệp Quốc Hào nữa. Người đàn ông mà nổi cơn dũng mãnh lên thì chừng sẽ thật, đến lúc đó mặt mũi cô mất sạch.

 

“Vậy lui vài bước, đầu phía .” Triệu Tiểu Lan chỉ một bên .

 

“Bên là cái hố.”

 

“Anh thể tìm chỗ nào hố ?”

 

Triệu Tiểu Lan tức giận đến dậm chân, vốn dĩ đang gấp mà còn ở đó trêu chọc.

 

Bên tai thấy một tiếng khẽ, tiếp theo là tiếng bước chân Diệp Quốc Hào xa. Cô tự đỏ bừng mặt, bởi vì tại dường như trong tiếng của chút ý tứ thất vọng. Thất vọng cái lông gì chứ, chẳng lẽ thật sự bế xốc cô lên cái ? Cái đồ gian ngầm , lái xe cả ngày còn nhàn tâm nghĩ mấy chuyện đó.

 

Triệu Tiểu Lan lập tức xổm xuống giải quyết, đó sờ soạng về phía hai bước, buộc dây lưng quần. Lúc Diệp Quốc Hào tới : “Đưa tay .”

 

Triệu Tiểu Lan vươn đôi tay, đó cảm giác nước mát lạnh cùng tiếng nước chảy. Xem đang đổ nước dự phòng ở phía xe cho cô rửa tay. Cô chà xát tay, đó lấy khăn tay lau khô, nghĩ tới còn cẩn thận, cô ưa sạch sẽ.

 

“Triệu Tiểu Lan, ngẩng đầu.”

 

Diệp Quốc Hào đột nhiên một câu.

 

Triệu Tiểu Lan theo bản năng ngẩng đầu lên, kết quả hôn chụt một cái thật mạnh.

 

Cô còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì một câu: “Chờ em khỏi bệnh, xem thu thập em thế nào.”

 

“Em, em chứ?” Đồng chí Triệu Tiểu Lan vẻ mặt ngơ ngác, hiểu chọc tới chỗ nào.

 

Đương nhiên Diệp Quốc Hào cũng trả lời cô, trực tiếp đưa lên xe. Sau đó Triệu Tiểu Lan mới hiểu , cô sang phía Diệp Quốc Hào, phẫn nộ : “Anh, lén.”

 

Diệp Quốc Hào ho nhẹ một tiếng, để ý tới cô. Triệu Tiểu Lan dùng sức nhéo một cái, đó liền mặc kệ chuyện lái xe mệt . Đâu cái loại đàn ông hổ như , tuy cô là vợ nhưng cũng thể vô liêm sỉ thế chứ.

 

Diệp Quốc Hào thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cô ngăn cản lái xe là . Anh nhanh ch.óng đưa cô về, như mới thể sớm trị liệu.

 

Triệu Tiểu Lan kỳ thật cũng hiểu tâm tư của , vì thế vẫn luôn chuyện cùng , như mới vì quá buồn ngủ mà ngủ gật. là cô lo xa , Diệp Quốc Hào ngày thường xổm ở hố cá nhân cả đêm qua đêm khác cũng chẳng hề hấn gì, cho nên dễ dàng đưa Triệu Tiểu Lan về đến nhà.

 

Nhà họ Triệu quả thực hoảng sợ, may mà khi đón Tôn đại phu tới xem, ý của ông là vẫn thể trị . Cho nên cao thủ ở dân gian, Triệu Tiểu Lan cảm thấy ông thật là một cao thủ, dùng t.h.u.ố.c uống, t.h.u.ố.c bôi ngoài da kết hợp châm cứu. Tuy chút chịu tội nhưng cũng hơn là vĩnh viễn chìm trong bóng tối, nhà họ Triệu lúc mới an tâm.

 

Diệp Quốc Hào cũng cao hứng vì vợ thể khỏi, nhưng thời gian trị liệu lâu, điều chút buồn bực. Anh cách nào chờ cô khỏi hẳn mới , Triệu Tiểu Lan liền giục sớm trở về đơn vị. Diệp Quốc Hào còn cách nào khác, chỉ thể gọi điện thoại điều Điền Quân tới bảo vệ Triệu Tiểu Lan. Rốt cuộc tên trùm sỏ trốn thoát, vạn nhất trả thù thì bây giờ?

 

Bất quá, trong quá trình chờ Điền Quân tới, Triệu Tiểu Lan cùng Diệp Quốc Hào trải qua một đoạn thời gian bình yên. Buổi sáng, sẽ dắt cô ngoài dạo. Thời tiết lạnh, nhưng hai tay nắm tay cảm thấy phá lệ ấm áp.

 

Triệu Tiểu Lan là phụ nữ, phụ nữ chính là thích cùng đàn ông của thể hiện tình cảm, ai bảo khí vặn thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-263-ve-que-tri-lieu.html.]

 

bọn họ tới tới liền đụng của Điền Ngọc Tú. Bà thấy liền lập tức chạy tới : “Các ... các con gái ? Vì tìm mãi thấy nó?”

 

“Bọn ?” Triệu Tiểu Lan cạn lời .

 

“Chính là nó theo đàn ông mà con tiện nhân Triệu Tiểu Mẫn mang về, cô quan hệ khá với Triệu Tiểu Mẫn ...”

 

“Bà chỗ nào mà với Triệu Tiểu Mẫn quan hệ ? Chuyện của Triệu Tiểu Mẫn liên quan đến , bà hỏi thì tự mà tìm cô .”

 

“Xa như tìm thế nào ? Không , các nhất định chịu trách nhiệm tìm con gái về, nếu ...”

 

“Bà thế nào?” Diệp Quốc Hào trầm giọng quát một tiếng, Điền Ngọc Tú thế nhưng dám thêm nửa câu. Bà lắp bắp hừ một tiếng bỏ , : “ tìm Bí thư chi bộ thôn để hỏi.”

 

“Đi thì , tiễn.” Triệu Tiểu Lan xua tay. Cũng tin Bí thư chi bộ thôn sẽ giúp bà hỏi, bởi vì chuyện Điền Ngọc Tú bỏ chồng theo trai mất mặt như , Bí thư sẽ bọn họ xuất đầu lộ diện ?

 

Quả nhiên Bí thư chi bộ thôn hề tới, nhưng Triệu Chính Tùng qua hỏi thăm một chút về chuyện Điền Ngọc Tú ngoài. Triệu Tiểu Lan cảm thấy, hẳn là cha của Điền Ngọc Tú khéo mặt Triệu Chính Tùng để kéo ông tới hỏi, hỏi thăm tình hình về cho bọn họ.

 

Bất quá trong thôn còn chuyện Điền Ngọc Tú ly hôn, cho nên khi Triệu Tiểu Lan , tin tức nhanh lan truyền khắp nơi.

 

Triệu Tiểu Lan cùng Điền Ngọc Tú là chị em họ, thanh danh nhà họ Điền cũng ngày càng . nhà bọn họ chỉ dám bắt nạt bà quả phụ như Diệp lão thái thái, nào dám tìm nhà khác gây phiền toái. Người khác cũng chỉ thể yên lặng chịu đựng, hơn nữa việc cũng xác thật liên quan chút nào đến vợ chồng Triệu Tiểu Lan.

 

Triệu Tiểu Lan cảm thấy tình cảnh của Điền Ngọc Tú cũng sẽ quá . Không việc gì vứt bỏ đàn ông như Đại Đồng để tìm một gã trai lơ, tuy con nhưng liệu kế lâu dài? Lại , nhà trai còn ý định cưới cô , đến lúc đó cô !

 

Mấy ngày nay, hai mắt của cô chút thể thấy rõ ràng một ít đồ vật, nhưng vì bảo vệ mắt, thể dùng mắt quá độ cho nên vẫn băng một con, đặc biệt là ban ngày ánh sáng mạnh cũng dám đột nhiên mở .

 

Điền Quân tới , Diệp Quốc Hào liền chuẩn về, nhưng Triệu Tiểu Mẫn tới.

 

xách theo bao lớn bao nhỏ đồ đạc tới nhà họ Triệu, thấy Triệu Tiểu Lan liền : “Tiểu Lan, chị chịu khổ , những gã đàn ông đó thật sự , thế nhưng đem chị...”

 

Nhà họ Triệu còn mấy ở đó, Tôn đại phu cũng ở, cho nên cô như dễ khiến khác hiểu lầm Triệu Tiểu Lan bọn buôn nhục.

 

ngàn vạn nghĩ tới chính là, Triệu Tiểu Lan đột nhiên lên, hề báo liền động thủ tát Triệu Tiểu Mẫn một cái thật mạnh, đ.á.n.h cho cô ngây . Triệu Tiểu Lan cũng thấy rõ mặt cô , càng thấy rõ biểu tình, chỉ là khi đ.á.n.h xong liền trở tay tát thêm một cái nữa.

 

Lúc mới phản ứng , nhưng xét thấy thanh danh của Triệu Tiểu Mẫn, một ai cứu cô .

 

“Triệu Tiểu Mẫn, cô đừng đầy mồm phun phân. Cô ai đàn ông nhục? Đầu sỏ bắt là một con bé con, những gã đàn ông đó vì chồng là Diệp Quốc Hào nên dám tay với . Còn nữa, vụ bắt cóc là do cô lên kế hoạch đúng ? Bởi vì chỉ cô thường xuyên tới xưởng của , hành tung của .” Triệu Tiểu Lan chứng cứ, nhưng điều đó chậm trễ việc cô đ.á.n.h . Cô dám nhà những lời thì cô đ.á.n.h.

 

“Em ... Vì chị em hại chị? Rõ ràng ngày đó tất cả trong xưởng đều hành tung của chị, chị oan uổng em?” Triệu Tiểu Mẫn lóc .

 

“Bởi vì bọn họ lý do hại , tiền án hại , nhưng cô thì .” Triệu Tiểu Lan chỉ Triệu Tiểu Mẫn, đó : “Cô cút , gặp nhất bây giờ chính là cô.”

 

“Em chẳng qua là lo lắng cho chị...” Triệu Tiểu Mẫn một câu, Tiểu Lan liền : “Ôi chao, nhà nhiều như còn cần đến một ngoài như cô lo lắng ? Tiểu Mẫn, cô , đừng chọc Tiểu Lan nhà tức giận, nó còn đang trị mắt.”

 

“Thím Hai.”

 

“Đừng gọi là Thím Hai, cô là con cái nhà ai còn !”

 

Triệu Tiểu Lan gật đầu, câu của đủ tàn nhẫn.

 

Nhìn xem Triệu Tiểu Mẫn đến sắp tắt thở, mà Triệu Tiểu Lan lúc : “Nhà chúng sống , đừng ở chỗ chúng đen đủi. Đi cho, tiễn.”

 

Triệu Tiểu Mẫn bên ngoài : “Trời tối thế chị bảo em ?”

 

“Chẳng lẽ cô còn ăn vạ nhà ? Mẹ, đưa chìa khóa nhà bác cả cho cô , bảo cô .” Triệu Tiểu Lan xong, Tiểu Lan liền lấy chìa khóa, nhưng Triệu Tiểu Mẫn cái gì cũng dám nhận.

 

Xua tay : “Không , em về đó, bà nội... bà ...”

 

“Không chuyện thẹn với lòng thì sợ quỷ gõ cửa, xem cô cũng những chuyện hỗn trướng gì a!” Triệu Tiểu Lan hừ nhẹ một tiếng, một chút cũng cho Triệu Tiểu Mẫn mặt mũi.

 

Còn từng bước một đuổi ngoài, trong mắt ngoài, cô như thật là chút quá đáng.

 

“Không, , em chỉ là sợ hãi.”

 

Bộ dáng của Triệu Tiểu Mẫn thật là điểm nhu nhược đáng thương, cho nên Tôn Ái Quốc . Anh vốn dĩ là nghề y thiện tâm, bèn : “Thôi , đưa cô trấn tìm nhà khách ở một đêm .”

 

Nhà khách trấn tuy rằng đôi khi cũng cần thư giới thiệu, nhưng nếu là địa phương thì cũng nghiêm khắc như .

 

Triệu Tiểu Mẫn liếc Tôn Ái Quốc một cái gật gật đầu, cảm kích : “Đa tạ , Tôn đại phu.”

 

Triệu Tiểu Lan cho dù mắt cũng Tôn Ái Quốc lúc nhất định thất vọng về cô. Anh là ngoài, đối với chuyện trong thôn vốn dĩ đặc biệt quen thuộc, cho nên khả năng hiện tại đang vô cùng thương cảm cho Triệu Tiểu Mẫn. Rốt cuộc bộ dáng của Triệu Tiểu Mẫn xác thật lừa , nhu nhược đáng thương, là đàn ông đều sẽ động lòng .

 

“Điền Quân, đưa Tôn đại phu về, trời tối đường khó , đừng để chiếm tiện nghi.”

 

Triệu Tiểu Lan xong, Tôn Ái Quốc suýt chút nữa ngã lăn đất. Hình như mới là đàn ông mà, vì chiếm tiện nghi? Lại , Triệu Tiểu Mẫn là kết hôn, cho dù chồng cô phạm sai lầm bắt giam cũng đến mức tay với chứ?

 

Kỳ thật Tôn Ái Quốc làng khác đều Triệu Tiểu Mẫn gả cho Bạch Quang Viễn. Người thời đại ý thức về ly hôn còn nông cạn, cho nên cũng Triệu Tiểu Mẫn chẳng những ly hôn mà còn gả cho một khác, thậm chí chồng cũng giày vò đến c.h.ế.t. Nếu , tin tưởng Tôn Ái Quốc dù tình yêu bao la cũng dám tới gần Triệu Tiểu Mẫn. Hoặc là , nếu Triệu Tiểu Lan hoặc nhà họ Triệu là kẻ lắm mồm, như hiện tại thanh danh Triệu Tiểu Mẫn sớm thành chuột chạy qua đường, kêu đ.á.n.h.

 

Hoặc là cái danh khắc phu cũng sớm truyền ngoài, ít nhất sẽ đàn ông nào dám chạm .

 

Điền Quân buồn bực, kỳ thật suýt chút nữa ăn quả đắng từ Triệu Tiểu Mẫn. Là một đàn ông mà một phụ nữ hư hỏng quyến rũ thì chính là vô cùng nhục nhã, chuyện nếu để Đoàn trưởng thì còn huấn luyện một trận trò?

 

Cũng may chị dâu nhiều, bình an thoát nạn, nhưng từ đó Triệu Tiểu Mẫn trở thành cái gai trong lòng , một vạn đụng tới phụ nữ nữa.

 

chẳng những đụng mà còn lái xe cùng , Điền Quân cảm thấy đau đầu quá. cũng biện pháp, chỉ thể đưa bọn họ hai ngoài. Tôn Ái Quốc cũng thật sự đưa Triệu Tiểu Mẫn nhà khách ở.

 

Triệu Tiểu Mẫn kỳ thật thật đúng là cảm thấy Tôn Ái Quốc tồi, là bác sĩ, tướng mạo cũng thanh tú, quan trọng nhất là nhà ở trấn. Nếu vẫn cứ là chồng , như bắt sợi dây cũng . Quan trọng nhất, cô thử một chút liền cảm thấy đàn ông thật sự ngây thơ.

 

Tỷ như cố ý cọ tay một chút, sợ tới mức lập tức né tránh còn đỏ mặt nửa ngày.

 

Tỷ như chạm chân một chút, liền vội vàng rụt , thoạt chính là một tên nhóc trải sự đời.

 

Triệu Tiểu Mẫn hiện tại thích nhất loại trai tơ , cho nên dọc đường thiếu trêu chọc , đặc biệt là khi cái tên Điền Quân đáng ghét rời . Mà Tôn Ái Quốc thấy sự thương hại trong mắt Điền Quân lúc rời , ban đầu ý gì, nhưng chờ đến ngày hôm liền minh bạch. Bởi vì Triệu Tiểu Mẫn thế nhưng tìm tới tận nhà , thiên xui đất khiến thế nào mà vị hôn thê của cũng đang ở đó, vì thế tình cảnh liền trở nên hổ.

 

Tôn Ái Quốc lập tức giải thích một chút về phận của Triệu Tiểu Mẫn, nhưng nghĩ tới càng giải thích càng hỏng bét, sắc mặt vợ cưới ngày càng khó coi.

 

“Tôn đại phu, đây là trái cây em mua tới, đa tạ ngày hôm qua chiếu cố em. Nếu bếp, em liền cho mấy món điểm tâm sở trường nếm thử.” Nói xong Triệu Tiểu Mẫn giơ trái cây lên, đó mặt liền đỏ bừng cúi xuống.

 

 

Loading...