Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 240: Hiệu quả quảng cáo

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:05
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ yếu tác dụng của quảng cáo vẫn là để thấy ưu điểm của sơn, giống như khẩu hiệu cô . Sơn Thịnh Huy: Khiến ngôi nhà của bạn ấm áp và sạch sẽ hơn. Hiện tại các nhà máy vẫn mấy nơi loại quảng cáo , cho nên thấy chắc hẳn sẽ mới lạ.

Hôm nay Triệu Tiểu Lan đạp chiếc xe đạp cà tàng đó về, lúc về đến nhà hai bắp chân đều rút gân. Diệp Quốc Hào về đến nhà, thấy cô đang ngâm chân, ngâm nhăn mặt, bèn kỳ quái hỏi: “Em , mệt đến mức ?”

Triệu Tiểu Lan kể chuyện trải qua một lượt, đó : “Ngày mai em còn tiếp tục hành trình vạn dặm.”

“Em mà vạn dặm, ngàn dặm còn khó.” Diệp Quốc Hào : “Hay là để lúc nào nghỉ cho em, chẳng là cứ dọc đường thôi , thời gian thì thể tỉnh ngoài . Hay là huy động các chiến hữu một chút, lúc họ về quê thể giúp một tay.”

Triệu Tiểu Lan : “Tốt thì , nhưng họ cọ quét tường , là ai về quê thì đến chỗ em nhận một bộ?”

Diệp Quốc Hào : “Được thôi, đỡ cho em vất vả như .”

Nói xong nhẹ nhàng xoa bóp chân cho cô, tuy vợ trông vẻ mệt, nhưng đôi mắt cô sáng, khiến yêu thích. Diệp Quốc Hào cảm thấy, ở thôn nhỏ thật sự hạn chế sự phát triển của cô, mà khi nghiệp đại học, cô giống như một con ngựa hoang thoát cương, cả tràn đầy năng lượng, khiến cảm thấy cuộc sống thật sự .

Diệp Quốc Hào thích sự hăng hái , nhưng lo cô quá mệt, cho nên thể giúp thì giúp một tay.

Thật quảng cáo cũng quá khó, chỉ cần đợi ai thời gian một ít là .

Buổi tối Triệu Tiểu Lan giường ngủ, trong mơ vẫn còn đang đạp xe, sáng hôm thấy xe thấy phiền. May mà hôm nay cô định xem tình hình nhà xưởng, định quảng cáo. Bởi vì đơn hàng của Mã Tĩnh Đào nên nhà máy ít nhất vẫn thể tiếp tục sản xuất, cô bàn nhận điện thoại, gọi điện lẽ xem quảng cáo cô để , nhà mới xây mua ít sơn tường, hỏi mua ở và giá bao nhiêu.

Triệu Tiểu Lan lập tức cho địa chỉ, đó : “Một túi sơn là hai đồng, nhà ngài chỉ cần ba túi quét hai thể trắng tinh.”

“Cũng đắt, cần phiếu ?”

“Không cần.”

“Vậy , lát nữa đến mua ba túi.”

Sáu đồng đắt, nếu là nhà ba gian bình thường thì cũng đủ .

Quảng cáo vẫn tác dụng, xem kìa, chẳng đến . Tuy chỉ sáu túi, nhưng thế cũng tồi.

Triệu Tiểu Lan bây giờ đang chờ tình hình bán hàng ở các cửa hàng, nhưng nếu trong cửa hàng giới thiệu mà cũng ai thấy thì e là khó bán, thế nào để hàng trong cửa hàng cũng bán chạy đây? Có cũng nên quét một bức tường trong cửa hàng ?

, cứ .

Hôm khi Mã Tĩnh Đào đến thì nhận tấm ván gỗ lớn nhỏ các loại, đó quét một nửa, để một nửa, chỗ màu trắng còn chữ, sơn Thịnh Huy: Khiến ngôi nhà của bạn ấm áp và sạch sẽ hơn…

“Cái là?” Ý tưởng cũng nhiều quá , quảng cáo đường đều thấy cả .

“Quảng cáo đó, chia cho mỗi ông chủ đại lý bán hàng của chúng , bảo họ dựng tấm biển lên, đến lúc đó thể thấy ưu điểm của sơn. Dù bây giờ, nhiều còn ưu điểm của sơn.” Triệu Tiểu Lan đợi Mã Tĩnh Đào chất mấy tấm biển lên xe, đó : “Hai ngày nay vất vả cho , ngày đến lượt em chào hàng, còn lo việc nhà máy.”

“Cô? Hay là tìm một đồng chí nam !” Một nữ đồng chí chạy khắp nơi, sợ cô chịu thiệt.

Triệu Tiểu Lan : “Yên tâm, tuy quen ai nhưng thể chào hàng từng cửa hàng một. Một thị trấn ít nhất tìm hai điểm đại lý, như hàng tiêu thụ cũng nhanh hơn.”

Thấy cô tự tin như , Mã Tĩnh Đào vẫn chút yên tâm, mà Triệu Tiểu Lan : “Anh cần lo, chẳng còn tài xế cùng .”

Mã Tĩnh Đào đành : “Vậy lúc đầu cô đừng quá xa, chỉ ở gần đây là .”

“Được.” Triệu Tiểu Lan đồng ý xong thì hàng cũng chất xong, Mã Tĩnh Đào liền lên xe cùng tài xế.

Việc kinh doanh mới chào hàng hai ngày, bây giờ thật sự . Mã Tĩnh Đào mặt phần lớn là dựa quan hệ, những nơi xa lạ còn qua. Bởi vì khách hàng xa lạ chắc chắn sẽ dễ dàng chấp nhận như , cho nên ngay cả một đàn ông như cũng , huống chi là một nữ đồng chí. Triệu Tiểu Lan kiên trì, cũng cách nào, thể cứ mãi giúp cô chạy việc như , chỉ là đối tác, hơn nữa cũng một nhà xưởng quản lý. Có thể cho mượn xe, mượn tài xế thật là sự giúp đỡ lớn nhất, xem bây giờ chỉ thể dựa năng lực của Triệu Tiểu Lan.

Buổi chiều Triệu Tiểu Lan bán sáu đồng, dùng sáu đồng mua thịt cho thêm một món mặn. Chỉ là ngờ lão Từ nấu ăn cũng khá ngon, thảo nào Diệp Quốc Hào chủ trương để ông nấu ăn!

Lúc ăn cơm, Phó Nhị Hổ múc cơm ngoài, nhưng lúc chút ngượng ngùng liếc Triệu Tiểu Lan, trông như kẻ trộm. Triệu Tiểu Lan đương nhiên gì, liền : “Tìm cái bát múc ít thịt ăn cùng Tiểu Hoa , đây cũng mang cơm cho ít .”

“Không, cần.”

“Múc một ít , đợi con nhà đến chừng sẽ gửi nhà trẻ của cô đấy! Đến lúc đó, nhờ cô chăm sóc giúp một chút.”

“Được.” Phó Nhị Hổ lúc mới dùng bát nhỏ múc nửa bát thịt cổng, lão Từ : “Thằng nhóc phúc khí thật, con bé Tiểu Hoa đó tồi, đợi nhà máy chúng khá lên thì nhanh ch.óng lo chuyện cưới xin cho chúng nó !”

, ngày đó sẽ sớm đến thôi.” Triệu Tiểu Lan cũng phiền não, tuy bây giờ vốn thu hồi , nhưng tiền nguyên liệu và tiền lương tháng về , cô tin thể kiên trì thêm một thời gian nữa, chừng đến lúc đó sẽ lợi nhuận.

Làm nhà xưởng buôn bán nhỏ, cho nên một năm đầu lợi nhuận cũng là bình thường, vì cô cũng vội.

Ăn cơm xong việc một lúc, Triệu Tiểu Lan cho dừng máy, máy dừng thì Mã Tĩnh Đào trở về, hôm nay lúc về Triệu Tiểu Lan phát hiện chân đều lảo đảo, vẻ mặt là cố nén niềm vui?

“Lão Mã, ?”

“Sao ? Cô đoán xem ?”

“Ờ, nhận đơn hàng lớn?”

, đơn hàng lớn, đơn hàng cực lớn.” Anh đột nhiên ha hả, đó lấy một tờ đơn hàng đưa cho Triệu Tiểu Lan, đắc ý : “Một bạn của hiện đang xây khu nhà ở cho nhà, lúc bàn giao công trình mỗi phòng đều quét vôi trắng, nhưng hiệu quả của loại vôi đó kém xa sơn của cô. Sau khi với , liền mở một túi thử hiệu quả, kết quả lập tức quyết định dùng loại , nhưng vì nhập hàng nhiều, hy vọng thể rẻ hơn một chút.”

“Đương nhiên , văn phòng chuyện.” Triệu Tiểu Lan đưa Mã Tĩnh Đào văn phòng rót cho một cốc nước, Mã Tĩnh Đào tiếp: “Họ cuối năm bắt đầu dùng hàng, nhưng vì lượng lớn nên chúng sản xuất .”

“Cái vấn đề, từ tháng bắt đầu sản xuất, đó cất , đợi họ dùng thì mang qua. mà, cho họ giá bao nhiêu.” Cái quan trọng, buôn bán nhỏ nên lợi nhuận tuy để quá nhiều, nhưng cũng đủ cho hai chia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-240-hieu-qua-quang-cao.html.]

“Người đó là bạn , lượng dùng cũng quá nhiều, thấp nhất cũng năm sáu ngàn túi đến một vạn túi, cho nên tự ý cho họ giá một đồng ba.” Bình thường cho khách hàng khác là một đồng rưỡi, lập tức giảm hai hào quả thật nhiều. lượng dùng lớn, tiền thậm chí thể chống đỡ cho nhà xưởng hoạt động một năm. Hơn nữa theo lời Triệu Tiểu Lan, mỗi túi chi phí một đồng, xem vẫn còn lãi.

Triệu Tiểu Lan xong gật đầu đồng ý, tuy lợi nhuận ba hào nhiều nhưng cũng ít, hơn nữa họ còn thể đặt thêm hàng lẻ, cho nên cô vẫn hài lòng. Nhà xưởng chủ yếu dựa lượng lớn chứ bán lẻ, cho nên bây giờ thể nhận đơn hàng lớn hài lòng . Hơn nữa còn thể những khách hàng như , bởi vì chỉ cần một tòa nhà ở cho nhà xây xong thì đó chính là một quảng cáo sống, đến lúc đó sẽ tòa nhà thứ hai, thứ ba.

Cô ký tên đơn hàng đó, đó đặt ngăn kéo bàn việc, : “Đơn hàng lớn như thật sự tồi, cứ chờ cuối năm chia hoa hồng !”

“Được, đến lúc đó cho thêm chút phí vất vả đấy. À, đây còn một ít đơn hàng lẻ, một hai trăm túi, cô tự tính toán . về , ngày mai cho xe đến đón cô, tự cẩn thận.” Thật trong lòng cũng bình tĩnh, nhà máy của Triệu Tiểu Lan xem thể phất lên đây, mới bắt đầu tạo động tĩnh lớn như , sớm muộn gì cũng thể vượt qua xưởng da của . Nghĩ thấy nghẹn lòng, nhà máy dốc bao tâm huyết chuẩn sắp vượt qua, nên nghĩ cách phát triển thêm nghiệp vụ khác ?

Chờ tan , Triệu Tiểu Lan đem chuyện cho , ai nấy đều vô cùng phấn khởi, nhưng khi xong việc thì phát hiện trời tối muộn, Triệu Tiểu Lan cảm thấy đạp xe về lẽ sẽ sợ. Đang lo nên ở nhà máy dọn dẹp một phòng để ở thì ngoài cổng gõ cửa, mở cửa thì thấy Diệp Quốc Hào mặt biểu cảm bên ngoài, thấy Triệu Tiểu Lan còn trong sân liền trừng mắt : “Em định việc đến ngày mai ?” Đến nhà cũng về, thật lợi hại.

Triệu Tiểu Lan nheo mắt, : “Em chuyện , hôm nay chúng nhận một đơn hàng lớn, cái thể sản xuất đến cuối năm, nếu nhận thêm đơn hàng khác em xem xét tuyển thêm hai công nhân để khởi động hai máy còn , thế nào?”

Diệp Quốc Hào kéo mũ xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ, thấy vợ như nỡ đả kích. Sau đó bên cạnh , rõ ràng mang theo vài phần hả hê, khỏi : “Các định xem náo nhiệt đến bao giờ?”

“Lão đại, nếu đến thì ở ăn cơm hẵng , sắp xong .” Lão Từ từ phòng bếp thò đầu .

“Đương nhiên , thì chúng về đến nhà nửa đêm còn nấu cơm ?” Giọng Diệp Quốc Hào đầy oán khí, nhưng Triệu Tiểu Lan để ý đến , hôm nay vui như hai câu cũng . Diệp Quốc Hào cũng nhiều, chỉ xuống cùng các chiến hữu về tình hình nhà máy, đó xuống vội vàng ăn chút cơm dọn dẹp chuẩn nghỉ ngơi.

Diệp Quốc Hào chút lưu tình lôi cả Triệu Tiểu Lan , đường : “Sau em việc ở nhà máy quản, nhưng nhất định về nhà đúng giờ nghỉ ngơi cho , tối muộn thế tự đạp xe lỡ xảy chuyện gì thì ?”

“Em , hôm nay quá phấn khích nên quên về nhà, sẽ thế nữa. Hơn nữa, qua một thời gian nữa đón đến ở, đến lúc đó lỡ em về muộn thì ở đây, cũng cần lo.”

“Ý em là, vứt một ở nhà?”

Diệp Quốc Hào cảm thấy tủi , vợ đây là định chỉ cần công việc cần ?

Triệu Tiểu Lan ý trong lời , khỏi ha hả, : “Anh một đàn ông to lớn còn sợ cô đơn ? Trước lúc em theo quân chẳng cũng ở một ? Thật sự sợ thì chạy ký túc xá ở, ở đó đông .”

Diệp Quốc Hào im lặng : “Ôm lính quèn thể so với ôm vợ , em mềm mại như , bọn họ một mồ hôi hôi hám, nghĩ đến ngửi.”

“…” Không ngửi cũng ngửi nhiều năm như , bây giờ mới thấy ghê tởm muộn ?

điều cũng lên tiếng lòng của Diệp Quốc Hào, chính là ngoài ngủ, bá đạo một chút. Triệu Tiểu Lan cảm thấy hạnh phúc, kết hôn lâu như chồng vẫn coi cô như cục cưng mà cưng chiều, điều mới là hiếm .

Thôi, về ở thì về ở, cùng lắm thì bình thường tan cần quá cố gắng.

Đời khác đời , đời là vì liều mạng như đập nồi dìm thuyền mới thể nên sự nghiệp, nhưng sẽ nhiều băn khoăn như , bởi vì lưng một gia đình ủng hộ , dù là Diệp Quốc Hào nhà đẻ đều ủng hộ công việc của , cho nên cô thể cần cố gắng như , chỉ cần thể cho gia đình sống .

Triệu Tiểu Lan cũng một chút tính chịu thua, ít nhất cô đưa nhiều công nhân đến đây, tổng để họ cuộc sống ấm no, đây là trách nhiệm cơ bản.

Buổi tối về nhà, Diệp Quốc Hào mang xe xuống, đó cũng xem TV mà ngủ sớm, Triệu Tiểu Lan bây giờ bận nên cũng phiền cô. Sáng hôm , Triệu Tiểu Lan đến nhà xưởng cùng xe, họ bàn bạc một chút cuối cùng quyết định đến những thị trấn mà Mã Tĩnh Đào qua xem thử, đồng thời xem trong thành phố X Cung Tiêu Xã lớn nào cũng một chuyến.

May mà tài xế Mã Tĩnh Đào những nơi nào, cho nên Triệu Tiểu Lan sẽ lặp .

Đồng thời cô cũng Mã Tĩnh Đào những nơi quen, cho nên họ cách một đoạn đường mới tìm.

Đến nơi, Triệu Tiểu Lan xuống xe tìm phụ trách Cung Tiêu Xã để trao đổi, đó lấy ảnh và mẫu cho họ xem, còn chuyện về khu nhà ở cho nhà, phụ trách đó vốn nhận hàng, nhưng cảm thấy một nữ đồng chí như Triệu Tiểu Lan dễ dàng, hơn nữa cô khu nhà ở cho nhà đều dùng thì vẻ tồi. Thời đại nhà lầu còn ít, cho nên Triệu Tiểu Lan liền hợp ý ông , thế là quyết định đặt 50 túi để bán ở chỗ họ.

Triệu Tiểu Lan để mấy tấm ảnh bảo họ dán lên tường, đó còn để mẫu. Trông vẻ khá , phụ trách đó liền : “Nếu quét bộ Cung Tiêu Xã thì cần bao nhiêu túi?”

“Trên lầu lầu, dùng sáu bảy túi, quét hai trắng. Lần đầu quét xong đợi khô, đó quét thứ hai.”

Triệu Tiểu Lan cẩn thận giải thích, đó thu tiền đặt cọc hóa đơn. Bởi vì tiền lệ của xưởng da, cho nên cô sớm chuẩn hóa đơn của công ty . Thậm chí con dấu của đơn vị cũng sớm khắc xong, chỉ cần để điện thoại cho ông địa chỉ xưởng là .

Sau khi cửa hàng đầu tiên đặt hàng, Triệu Tiểu Lan vui, đây coi là mã đáo thành công ? Tuy chỉ một ít đơn hàng nhưng ít nhất cũng đủ cho họ bận rộn một ngày.

Trước tiên dỡ mấy thùng hàng xe xuống, đó dám để hết, sợ khách hàng hàng mẫu để lấy. Tiếp theo họ đến cửa hàng tiếp theo, tài xế đó cảm thấy Triệu Tiểu Lan thật sự là một phụ nữ bình thường, lúc chào hàng mặt dày, hơn nữa chuyện, quả thực là dùng cách lì lợm để đơn hàng . Tuy nhỏ, nhưng chịu nổi một ngày mười cửa hàng, đó chính là một ngàn túi !

Đi theo Mã Tĩnh Đào mấy ngày, tự nhiên một ngàn túi đại diện cho cái gì, đó cơ bản đủ cho họ sản xuất một tháng. Ít nhất công nhân nhà xưởng của họ c.h.ế.t đói, bởi vì bà chủ thật sự năng lực. Liên tiếp ba cửa hàng, thế mà đều , tuy nhiều nhưng cộng cũng năm sáu trăm túi.

Khi đến địa điểm tiếp theo, họ gặp một ông già kỳ quái, ánh mắt đó từ lúc thấy Triệu Tiểu Lan rời . , bình thường là mặt , nhưng vị chú n.g.ự.c . Triệu Tiểu Lan chằm chằm chút cạn lời, đợi giới thiệu xong sản phẩm, ông già đó từ ghế dậy, đột nhiên từ lưng ôm lấy Triệu Tiểu Lan : “Đặt một trăm túi thành vấn đề, cô ngủ với một đêm là .”

Triệu Tiểu Lan lập tức đẩy đó , lạnh mặt : “Không cần.” Đời cô cũng gặp loại , cho nên chút do dự ngoài.

Nào ngờ ông già đó tha cho cô, : “Hai trăm túi cũng , dù cô chắc chắn là gái trinh, dám ngoài ăn chắc chắn cũng sạch sẽ gì, ngủ với . Ngủ ngon chừng đặt thêm…”

Triệu Tiểu Lan thể nhịn nữa, dùng sức đẩy mạnh đang lao tới, kết quả đẩy đó ngã cái bàn bên cạnh. Ông già đó tức giận, xông tới liền túm tóc Triệu Tiểu Lan. Triệu Tiểu Lan đau đến nhíu mày, liền dùng sức đạp một cái cửa.

Tài xế bên ngoài , vội vàng xông , thấy tình hình lập tức kéo ông già đó : “Ông ?”

thể gì, nữ đồng chí đặt hàng liền mắng …”

“Ông giở trò lưu manh với , tin xem quần ông .”

Triệu Tiểu Lan trong lúc giằng co thấy quần của ông già dựng lên, ghê tởm chịu .

* dưa t.ử tiểu thuyết võng đầu phát càng tân.. Càng q tân càng mau quảng cáo thiếu s

 

 

Loading...