Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 222: Khoe khoang con rể
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:55
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc một chút về Triệu Tiểu Lan, cô ở trong thôn ăn mặc quần áo cũ, vài miếng vá, trông chẳng khác gì những cô gái nông thôn bình thường. Còn Triệu Tiểu Mẫn thì , trở trong thôn vẫn diện bộ đồ thời thượng ở thành phố, trông vô cùng lạc lõng, lúc đến nhiều ngó. Đương nhiên, cha cô cũng , quần áo mặc đều là loại , ít nhất miếng vá nào.
Mẹ của Triệu Tiểu Mẫn càng là một áo bông màu xanh, trông diêm dúa.
Chỉ chốc lát gặp cha Triệu Tiểu Lan, những nông dân bình thường mà thôi, bất luận điểm gì đặc biệt. đãi cũng coi như , trong nhà cái gì đều mang chiêu đãi, tính là keo kiệt.
Mà Triệu Tiểu Mẫn còn hừ một tiếng : “Đừng như , chú hai chính là đại đội trưởng đấy!”
Nghe lời liền thấy gượng gạo, Mã Tĩnh Đào chỉ mỉm biểu đạt gì, nhưng dường như hiểu tại tính cách Triệu Tiểu Lan và Triệu Tiểu Mẫn khác nhiều như . Hắn chỉ là khá tò mò, tại cùng là con cháu nhà họ Triệu mà nhiều điểm bất đồng đến thế.
Gia đình khác gián tiếp ảnh hưởng đến các cô, đồng thời cũng bởi vì sự khác biệt giữa cha . Triệu Chính Tùng và Tiểu Lan trông ân ái, còn Triệu Chính Cương và Triệu Tiểu Mẫn qua chính là bằng mặt bằng lòng. Hắn cảm thấy, về nếu thật sự tìm vợ ít nhất tìm một gia đình tương đối hòa thuận, ít nhất về con cái sẽ lệch lạc.
“Đa tạ chú thím hai, hai cần bận rộn , chúng cháu một lát .” Mã Tĩnh Đào là thế nào, sẽ Triệu Tiểu Mẫn lợi dụng.
Triệu Chính Tùng cũng , : “Ở đây ăn cơm !”
“Vậy đa tạ chú hai.” Mã Tĩnh Đào cũng khách khí, mà Triệu Tiểu Lan : “Con về nhà trông con đây, , nấu cơm .” Cô cảm thấy ánh mắt của Triệu Tiểu Mẫn tràn ngập địch ý, sợ cô nghĩ nhiều chỉ thể về nhà .
“Diệp đoàn trưởng cũng ở nhà ?”
“Vâng.”
“Lát nữa cùng gọi sang uống rượu , ở nhà Trịnh Anh vì lái xe cũng uống bao nhiêu.”
“Được.”
Lão Mã đúng là bình tĩnh thông minh, nhắc đến chuyện bọn họ gặp mặt đó, hơn nữa thái độ tự nhiên như , quả thực chính là hướng về phía Diệp Quốc Hào mà tới, thoạt còn giống như chút giao tình với , điều cũng Triệu Chính Tùng cho rằng là vì kết giao với Diệp Quốc Hào mới tới đây.
Triệu Tiểu Lan khi trở về với Diệp Quốc Hào, gật đầu đồng ý, dù cũng việc gì lúc uống chút rượu. Đối với Mã Tĩnh Đào tuy rằng trong đại viện của Trịnh Anh đồn là kẻ gì, là lưu manh, nhưng Trịnh Anh là bạn với .
Theo Trịnh Anh chuyện xuất ngũ cũng trách , bạn bè hãm hại cũng trách , nhân phẩm của vẫn luôn tồi.
Cái tên tinh ranh như Trịnh Anh đều như , Diệp Quốc Hào đương nhiên cảm thấy kỳ thật là thể kết giao, hơn nữa nếu thật sự gì thì cha sớm từ mặt, nhưng vẫn cứ ở trong khu đại viện quân khu thể thấy cha vẫn là thể chịu đựng .
Vì thế Diệp Quốc Hào liền thu dọn một chút sang nhà Triệu Chính Tùng. Thật vẫn thích uống rượu, hơn nữa t.ửu lượng tồi. Đáng tiếc ba cha con nhà họ Triệu đều uống rượu, cho nên căn bản là uống nổi. Hôm nay bạn rượu tự nhiên uống hai ly, tết nhất cũng uống bao nhiêu.
“Uống ít thôi, đừng uống say quá.” Triệu Tiểu Lan thấy liền dặn dò.
“Biết .”
Diệp Quốc Hào đương nhiên dám uống nhiều, chỉ là vì uống chút rượu cho đỡ thèm mà thôi.
Mà Triệu Tiểu Lan lát nữa cũng sẽ qua ăn cơm, chỉ là hiện tại cô cho con b.ú. Hai cái tiểu gia hỏa phi thường háu ăn, một ăn một bên còn uống thêm chút sữa bột.
Quả nhiên sinh đôi dễ nuôi, so với trẻ con bình thường ăn nhiều hơn. Diệp lão thái thái lúc rảnh rỗi còn đút cho chúng chút nước cơm, hoa quả nghiền linh tinh, chẳng qua ở thời đại đồ ăn thể ăn quá ít, cho nên hai cái tiểu gia hỏa cả ngày ở trong trạng thái "con ăn".
Thật cũng cho ăn no, nhưng bọn chúng hiện tại ăn chút đồ của lớn, sẽ thường thường lao về phía bàn ăn, thấy lớn ăn cơm liền thèm thuồng.
Cho nên trong tình huống bình thường thì Triệu Tiểu Lan thích bế chúng lên bàn ăn, Kiều Kiều ngoan ngoãn còn đỡ, nhưng thằng con trai của Diệp Quốc Hào quả thực là tiểu lão hổ đầu thai, thấy cái bàn hai cái chân ngắn nhảy lên, bình thường giữ nổi.
Hôm nay Diệp Quốc Hào bao lâu Tiểu Lan liền tới gọi ba con sang ăn cơm, dù tết nhất hai nhà ăn chung cũng nhiều so đo như . Trước Diệp lão thái thái còn chút ngại ngùng, nhưng thời gian trông cháu nấu cơm bà cũng thấy mệt , chi bằng ăn tạm một bữa cho xong, mấy ngày nữa bà còn về đơn vị.
Cứ như ba con cộng thêm hai đứa nhỏ mặc ấm áp cửa, tới nhà họ Triệu phát hiện cánh đàn ông một bàn bắt đầu ăn, cánh phụ nữ thì kê hai cái bàn thấp ghép với , như đủ chỗ cho đám phụ nữ thêm hai đứa nhỏ.
Chờ trong phòng, Triệu Tiểu Lan liền mở chăn cho hai đứa nhỏ , chăn mở Diệp Chiến Quốc tay nhỏ liền vồ lấy mặt bàn, đại khái là mượn sức bàn để dậy.
Mã Tĩnh Đào ở bên cạnh thấy, đó : “Ái chà, là con trai Diệp đoàn trưởng, cũng thật hổ báo.” Phong thái của Diệp Quốc Hào sớm Trịnh Anh qua vô , cho nên coi như sớm đối với tương đương quen thuộc.
Diệp Quốc Hào khen con liền vui vẻ, tuy đại bộ phận cho rằng hai chữ "hổ báo" là nghĩa , nhưng xem thế nào. Ít nhất ở vùng Đông Bắc hai chữ dùng cho trẻ con thật là đang khen ngợi, ít nhất Diệp Quốc Hào cảm thấy con hổ báo thật gì .
“Chính là quá bướng bỉnh...” Triệu Tiểu Lan ngờ con trai thể lên, hoặc là thể bò dậy, duỗi tay liền giữ c.h.ặ.t thằng bé, vì sợ nó đổ bát đĩa bỏng tay.
thằng bé sức lớn, cô căn bản kéo , nháy mắt toát cả mồ hôi.
Diệp lão thái thái : “Con cù nách nó, nó sợ nhột.”
Triệu Tiểu Lan đầy đầu hắc tuyến, cái dường như cũng giống Diệp Quốc Hào. Đừng to xác như nhưng cực sợ nhột, cù lòng bàn chân và nách liền co rúm thành một đoàn, tuy rằng nhưng cũng run rẩy.
Cái cũng thể di truyền ?
Triệu Tiểu Lan nhấc tay lên, kết quả Diệp Chiến Quốc ha ha một tiếng rộ lên, quả nhiên thu tay cướp đồ nữa.
“Ha hả, thằng bé về sẽ thương vợ đấy.” Mẹ Tiểu Lan .
“Hả, lời thế nào?” Nhỏ như là thể thương vợ?
Mẹ Tiểu Lan : “Các cụ ngày xưa đều như , đàn ông sợ nhột về kết hôn đều thương vợ.”
“Còn cách ?” Triệu Tiểu Lan thoáng qua Diệp Quốc Hào, thấy vuốt cằm tiếp tục uống rượu, nhưng thật sự thương vợ.
Một bên lên tiếng Triệu Tiểu Mẫn thoáng qua Mã Tĩnh Đào, đàn ông thể dường như bằng sắt, chạm chỗ nào đều nhột. Hơn nữa chuyện đó cho phép cô tùy tiện chạm , vô luận thế nào đều , nhưng sẽ chịu sự quyến rũ của cô .
Mỗi cô quyến rũ, đều sẽ phi thường bình tĩnh.
Xem , sẽ thương vợ. Mà ba đàn ông cô từng ở bên, mỗi một đều thương , bọn họ dường như đều sợ nhột.
Các phụ nữ bàn, Triệu Tiểu Lan cùng Diệp lão thái thái mỗi trông một đứa trẻ bắt đầu ăn.
Triệu Tiểu Lan trông chừng hai đứa cho Diệp lão thái thái ăn , mà Diệp lão thái thái tắc bảo cô ăn , hai con nhường một lát mới ai ăn nấy. Mã Tĩnh Đào cảm thấy tính tình Triệu Tiểu Lan tồi, bởi vì cô gái nhỏ như mấy ai sống hòa thuận với chồng. Ít nhất, cái cô Triệu Tiểu Mẫn là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-222-khoe-khoang-con-re.html.]
Tâm tư cực kỳ phức tạp, ngay cả chuyện với Diệp Quốc Hào còn thể phân tích tình hình bên cạnh. Thật tới chỉ là vì Triệu Tiểu Lan thiết kế túi cho bán chạy, bán sỉ ngoài nhiều đặt hàng, cho nên nhà Triệu Tiểu Lan việc liền tính toán tới tốn chút tiền, coi như là trả nợ ân tình.
Đương nhiên, đây cũng là vì ngày thể nhờ cô giúp đỡ.
Triệu Tiểu Lan cũng những suy tính vòng vo , cô khác liền càng , đến nỗi Triệu Tiểu Mẫn cơ hồ coi như một kẻ điên, cho nên cái gì cô đều sẽ cảm thấy ngoài ý .
Triệu Tiểu Mẫn dời mắt khỏi , kết quả bát tay kéo một cái, suýt nữa thì rơi bát cơm, bên trong còn đựng cơm , hơn nữa rơi xuống khẳng định bẩn váy của cô .
“Đứa nhỏ , cô trông cho kỹ chứ.” Quá nghịch ngợm.
“Ách, xin nhé, nó sẽ đột nhiên tay.” Triệu Tiểu Lan cách nào chỉ thể gắp miếng khoai tây nghiền nát đút cho con trai, miễn cho nó loạn cào.
“...” Có đứa con thì ghê gớm , nếu là cô thể mang thai, hiện tại hẳn là con trai của đàn ông , đến lúc đó còn sợ cần chính ? Cô càng nghĩ như liền dường như càng cố ý kích thích cô .
“Tới, bế thằng bé sang đây cho , xem nó còn dám quậy ?” Diệp Quốc Hào cảm thấy dù chính là đang uống rượu tiêu hao thời gian, chi bằng để Triệu Tiểu Lan ăn cơm xong đón cháu gái trong tay già.
Triệu Tiểu Lan liền đưa con trai sang, Diệp Quốc Hào ôm lấy con trai vẫn là giống chắc nịch, một bên Mã Tĩnh Đào thế nhưng : “Tới, cho bế một cái.”
Diệp Quốc Hào quan niệm nuôi con trai là chắc nịch, vì thế đưa con trai sang.
Mã Tĩnh Đào duỗi tay ôm lấy đứa bé, đó : “Cũng thật nặng, tới, sang bên chú nào.”
Diệp Chiến Quốc chính là đứa trẻ sợ, nào bế cũng . Cho nên chỉ cần thể cho nó ăn, ở trong lòng ai cũng giống .
Hai đàn ông ôm đứa bé thể cái gì, chỉ chốc lát thế nhưng định cho nó uống rượu.
Triệu Tiểu Lan vặn ăn xong cơm xuống đất, vốn dĩ đón con gái để chồng ăn cơm, nhưng thấy Diệp Quốc Hào định chấm một giọt rượu cho con trai, cô duỗi tay liền cướp đứa bé lòng, thuận tay còn đ.á.n.h hai cái : “Nó nhỏ như ngay cả muối đều thể ăn bậy thế nhưng cho nó uống rượu?”
Diệp Quốc Hào vợ đ.á.n.h cũng tức giận, chỉ là hì hì liền giao con cho cô, còn : “Nó là đàn ông mà, sợ cái gì.”
“Lại chờ 20 năm nữa mới , nó hiện tại bất quá là một đứa trẻ con.” Triệu Tiểu Lan che chở con trai trong n.g.ự.c, dùng sức trừng mắt Diệp Quốc Hào một cái.
Diệp lão thái thái cũng : “Con thật là, nào kiểu chơi như .”
Diệp Quốc Hào tập thể công kích, chút ngượng ngùng . Mã Tĩnh Đào tắc to, một nhà thật đúng là thú vị. Ăn xong cơm liền cùng Triệu Tiểu Mẫn về, vốn dĩ ý là chờ Triệu Tiểu Mẫn giúp đỡ nhà bọn họ dọn dẹp xong, nhưng phụ nữ quá việc, dường như còn chút coi thường nhà chú hai thế nhưng trực tiếp bỏ .
Trên đường, Triệu Tiểu Mẫn khinh miệt : “Thật ghê tởm, cướp chức đại đội trưởng của cha em còn lấy khoe khoang, mặt mũi cũng quá lớn .” Cô tức giận đến mức sắp yên.
“Cướp?” Mã Tĩnh Đào hỏi một chút, mà Triệu Tiểu Mẫn liền đem chuyện từ chỗ Điền Mai .
Mã Tĩnh Đào là kẻ tinh ranh, ở đại viện cũng chỉ suy nghĩ của Trịnh Anh thể so với . Cho nên khi cô xong liền lập tức , : “Triệu Tiểu Mẫn, não là thứ , em rảnh nên bổ não nhiều . Ăn óc heo , về mua cho nhiều.”
“Anh, em dù cũng là bạn gái , cái con Triệu Tiểu Lan cùng một chút quan hệ cũng .” Triệu Tiểu Mẫn chịu thua gào lên.
Mã Tĩnh Đào thở dài, : “Anh cảm thấy cho dù là ăn óc rồng thì não em cũng bổ trở , lời là đang bảo em ngu xuẩn, chuyện cùng Triệu Tiểu Lan quan hệ gì?” Hắn cơ hồ phản ứng thế nào, cuối cùng chỉ thể khổ một tiếng về phía . May mắn cô vợ , nếu thì buồn bực c.h.ế.t.
“Anh ...” Triệu Tiểu Mẫn Mã Tĩnh Đào còn thể tranh cãi với , chỉ thể rưng rưng giả đóa hoa sen trắng. trình độ diễn xuất của Triệu Tiểu Mẫn quá kém, đặc biệt là cô trang điểm đậm lòe loẹt còn diễn hoa sen trắng căn bản chính là phần cứng đạt chuẩn, căn bản thể đàn ông sinh ý bảo vệ.
Triệu Tiểu Mẫn diễn nửa ngày thấy đối phương phản ứng ngược thật sự bi thương lên, mà nhà Triệu Chính Cương sở hữu ý tưởng chính là thích giận cá c.h.é.m thớt, cho nên cô trở về liền cho khác sắc mặt .
Mã Tĩnh Đào cũng hứng thú thưởng thức sắc mặt cô , phòng sắp xếp liền xuống giường đất. Kết quả phát hiện giường đất lạnh ngắt, khỏi ngẩn một chút, gia đình đang sinh hoạt , mùa đông mà giường đất cũng đốt, thảo nào phòng lạnh như ! Quan trọng nhất là bên ngoài thế nhưng đ.á.n.h , bà nội Triệu vẫn luôn mắng Triệu Tiểu Mẫn là giày rách, hồ ly tinh, đồ lỗ vốn, hổ từ từ.
Xem , não thật là thứ , đáng tiếc gia đình cũng mọc.
Hắn hiện tại phận là bạn gái Triệu Tiểu Mẫn, kết quả bà nội cô ở đây mắng Triệu Tiểu Mẫn như nghĩ đều thấy bình thường.
Tiếp theo, Triệu Tiểu Mẫn đ.á.n.h, đ.á.n.h cô chính là cha cô Triệu Chính Cương.
Mà Điền Mai lóc om sòm, chỉ chốc lát bộ nhà họ Triệu liền náo nhiệt lên.
Mã Tĩnh Đào chút yên, bọn họ một cái. Triệu Tiểu Mẫn đ.á.n.h khóe miệng đều chảy m.á.u, cô thấy Mã Tĩnh Đào liền chút tự tin, ròng : “Tại con cha và bà nội như các , con mỗi tháng đều gửi cho các nhiều tiền như , kết quả tết nhất trở về các cứ như đối xử với con? Một mắng khó , một thế nhưng đ.á.n.h con?”
Triệu Chính Cương uống xong rượu, cho nên tương đối xúc động. Chờ đ.á.n.h xong thấy Mã Tĩnh Đào ở một bên liền chút hối hận, rốt cuộc dùng tiền nuôi cả nhà , hiện tại ở đây còn đ.á.n.h bạn gái dường như chút quá đáng.
Mã Tĩnh Đào chỉ liếc mắt một cái liền , cái ông Triệu Chính Cương đối với Triệu Tiểu Mẫn một chút quan tâm của cha đối với con gái, ngược hình như hận. Phải , nhiều chuyện như khi về đến nhà cha mặt ngoài đối với lạnh nhạt, nhưng thực tế còn đang âm thầm hướng tìm hiểu gần đây đều đang cái gì. Hơn nữa, sự quan tâm trong mắt ông tuyệt đối thể giả.
“Đánh mày thì , về đối xử với bà nội chút.” Triệu Chính Cương mặt Mã Tĩnh Đào cãi với Triệu Tiểu Mẫn, rốt cuộc việc trong nhà thể truyền ngoài.
Vì thế liền hừ một tiếng giáo huấn một chút liền để ý tới cô , nhưng Triệu Tiểu Mẫn phát điên, lớn tiếng : “Ông thấy đấy, bà từ nhỏ đến lớn liền coi thường con còn mắng con như . hiện tại cả nhà các đều do con nuôi, như quá đáng?”
“Hỗn đản, mày nó vẫn là tao nuôi lớn đấy, phản ?”
Triệu Chính Cương thật sự giận cực, thế nhưng cô đang nuôi cả nhà ông , ông càng nghẹn khuất, nuôi con gái nhà khác nhiều năm như thật là quá mệt mỏi.
Triệu Tiểu Mẫn lời vấn đề, liền : “Ông còn nuôi lớn chị đấy, thấy chị tháng nào cũng gửi tiền cho ông.”
“Chúng mày chính là nợ tao, đưa tiền cho tao thì , tao mạng chúng mày đều là bình thường.”
“Ông dựa cái gì mạng con gái , dựa cái gì?”
Điền Mai xen một câu, nhưng Triệu Chính Cương đ.ấ.m một quyền văng sang một bên. Ông đ.á.n.h cực tàn nhẫn, một chút cũng do dự, mà Điền Mai ông đ.á.n.h đầu lệch sang một bên, lúc đập cạnh bàn, lập tức chảy m.á.u.
“Mẹ, chứ?” Triệu Tiểu Mẫn ngờ cha tàn nhẫn như .
“Đồ đê tiện, ba con đĩ chúng mày đều nó cút khỏi nhà họ Triệu cho tao, tao nuôi chúng mày nhiều năm như cũng nuôi đủ , nếu con tiện nhân nhỏ thì chúng thể chọc tới nhà lão nhị ? Nếu mày sai khiến con trai tao thể đốt nhà để bắt, còn do lũ đàn bà chúng mày gây chuyện. Cút, cút khỏi nhà họ Triệu cho tao, đồ đê tiện, đồ đê tiện...” Không riêng còn đ.á.n.h.
Triệu Tiểu Mẫn ông đ.á.n.h như liền kêu lên: “Mã Tĩnh Đào, mau tới giúp giữ ông , bằng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Mã Tĩnh Đào nhún vai : “Anh cảm thấy, thích hợp ở chỗ nữa.” Hắn đẩy cửa ngoài, hiện tại bên ngoài tối đen, Triệu Tiểu Mẫn tự nhiên lo lắng, đương nhiên cô lo lắng nhất chính là sẽ chạy tới chỗ Triệu Tiểu Lan. Thủ đoạn của phụ nữ cô rõ ràng, giỏi nhất là quyến rũ đàn ông, vạn nhất cô câu mất hồn Mã Tĩnh Đào thì về bây giờ?