Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 220: Anh rể cả giở trò đồi bại
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:53
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, phát hiện Tiểu Lan dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, còn đốt lò sưởi ấm áp. Bởi vì chuyện Triệu Tiểu Lan gả nhà họ Bạch loạn như , đời Tiểu Lan sống khỏe mạnh, thấy cháu ngoại trở về thì vui mừng khôn xiết, đón nhà xong liền ôm hai đứa nhỏ buông tay.
Triệu Tiểu Lan lắc đầu, : “Mẹ, xem, hai đứa nhỏ ngẩn kìa.” Nhìn ba bà cháu hợp mắt, chọc cho đều ngớt. Quách Nguyệt cũng đến xem, cô gần đây còn đang uống t.h.u.ố.c, nhưng may mà cũng quá gấp gáp nên cũng ai gì.
Mới trở trong thôn nhiều chuyện , hỏi thăm Tiền Quốc Đống và Hoa Trà, Tiểu Lan kể bọn họ hai hợp , cũng chuyện gì xảy .
Dù qua năm liền gặp mặt, chỉ cần gặp cái cô Tiền Lệ Hoa là .
Từ Trịnh Anh bọn họ gặp Tiền Lệ Hoa xong thật lâu gặp, Lục Song Song , chẳng lẽ là bởi vì thái độ của Trịnh Anh khiến cô từ bỏ giãy giụa ? Hoặc là mục tiêu khác, Triệu Tiểu Lan nghĩ như .
Mùa đông trong thôn cuộc sống chút nhàm chán, nhưng bởi vì hôn sự lo nên khác.
Ngày 27 tháng chạp, bọn họ đang quét dọn nhà cửa, một phụ nữ chật vật chạy về phía bọn họ, chạy kéo quần áo của . Hơn nữa tiếng cũng lớn, gọi tên Triệu Chí Minh.
Triệu Chí Minh từ trong phòng , thấy cô liền cuống quít chạy tới, : “Đông Hương, em Đông Hương.” Vội cởi áo khoác cho cô , thấy mặt Hoắc Đông Hương đầy vết thương, cổ còn véo đến xanh tím, tay ngừng run rẩy, cũng thương . Quan trọng nhất là, cổ áo cô kéo , cúc áo bông đều giật đứt.
Rất rõ ràng, là đàn ông chuyện đồi bại với cô nên mới như , cô mới chạy tìm .
Từ thôn bên cạnh chạy tới, hơn hai dặm đường, nhất định là dọa sợ lắm .
Triệu Chí Minh ôm cô , : “Gã đàn ông là ai, là ai?”
“Em... Anh rể cả của em, vẫn luôn đuổi theo em...”
“Cái gì?”
Triệu Chí Minh về phía , quả nhiên thấy bên trong rừng cây một gã đàn ông thò đầu xoay bỏ chạy.
Anh chút suy nghĩ liền đuổi theo, thuận tay còn xách theo một viên gạch.
“Quốc Hào ca, mau xem cùng .” Cũng may Triệu Tiểu Lan thấy, cho nên thể bảo Diệp Quốc Hào theo xem, chính tắc chạy tới mặt Hoắc Đông Hương đưa cô nhà hỏi xem là chuyện như thế nào.
Hoắc Đông Hương lóc kể chân tướng sự việc. Hóa gã rể cả đột nhiên trở về, khăng khăng bắt nhà họ Hoắc trả một cô vợ, đó liền cướp Hoắc Đông Hương. Cha rể uy h.i.ế.p, ngay cả tiếng cũng dám ho he. Hoắc Đông Hương cha dọa sợ liền chạy đến nhà họ Triệu trốn, nào chạy một nửa gã rể cả bắt , còn kéo cô đống rơm đầu thôn bậy.
Hoắc Đông Hương giãy giụa một hồi mới trốn thoát, nhưng đồng thời cũng đ.á.n.h đầu gã rể cả, vì thế phát điên đuổi theo. Cũng may vì đ.á.n.h đầu nên choáng, cuối cùng đuổi kịp cô , nếu thật sự đuổi kịp thì t.h.ả.m .
Người nhà họ Triệu xong đều lòng đầy căm phẫn, đến gã rể cả ngang ngược, chính sự mềm yếu sợ kẻ mạnh của nhà họ Hoắc cũng cảm thấy trái tim băng giá và cạn lời. Trước lúc nhà họ đến cầu hôn thì ghê gớm lắm, giờ đối mặt với một kẻ dám liều mạng thì im thin thít. Hơn nữa con gái chạy ngoài nguy hiểm cũng để ý tới, gia đình thật sự là quá đáng giận.
Mọi đang chuyện thì thấy Diệp Quốc Hào và Triệu Chí Minh xách gã con rể cả nhà họ Hoắc . Hắn trông vẻ đ.á.n.h tơi tả, mặt mũi đều là m.á.u, lôi xong Diệp Quốc Hào ấn quỳ xuống đất.
“Mày... Các gì, mày là bộ đội mà đ.á.n.h tao , sợ tao kiện mày ?”
“Mày cái đồ súc sinh , xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.” Mẹ Tiểu Lan nhưng sợ khác kiện, vì thế xách chiếc giày lên tát cho một trận mồm, tát kêu bôm bốp thật sướng tai.
Triệu Tiểu Lan suýt nữa thì vỗ tay cho bà, mà lúc nhà họ Hoắc cuối cùng cũng tới nơi. Cha Hoắc và Hoắc còn trai cô phòng, thấy Hoắc Đông Hương đang đó liền cau mày, Hoắc : “Đã xảy chuyện gì, việc trong nhà thể truyền ngoài, chuyện gì về nhà .”
“Nói cái gì?” Mẹ Tiểu Lan giận dữ: “Loại súc sinh như thế nên đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Cái ...” Mẹ Hoắc hiểu xảy chuyện gì, nhưng Hoắc Đông Hương thất vọng về , vì thế : “Mẹ , con suýt nữa cái tên súc sinh ... cưỡng... Nếu con đẩy , hiện tại... hiện tại...” Chưa xong, cô òa lên.
Mẹ Hoắc xong cũng ngẩn , đó chỉ con rể cả : “Con, con thể đối xử như với em vợ?”
“Nhà các mất vợ tao, hiện tại nên trả tao một ? Nếu , thì đem vợ trả cho tao!”
Hắn như nhà họ Hoắc lập tức im bặt, bọn họ đây là tự đuối lý. Lúc cầu hôn là bọn họ, cầm tiền xong con gái bỏ chạy cuối cùng cũng đền bù cho cái gì, cho nên bọn họ mới sợ nhất nhắc đến chuyện . Hơn nữa gã con rể cả xác thật quen một ít , cứng rắn. Nếu giở thói côn đồ với nhà họ Hoắc thì ai cũng ngăn cản .
Vì thế, bọn họ sợ hãi.
“Mày nó cái gì? Chính vợ tức giận bỏ chạy, còn khắp nơi lăng nhăng, kết quả hiện tại đổ hết lầm lên đầu khác còn động đến vợ tao, loại chuyện là đàn ông đều nhịn nổi.” Triệu Chí Minh lao lên định đ.á.n.h , Diệp Quốc Hào giữ c.h.ặ.t : “Đừng xúc động, loại chuyện báo án, đây là phạm tội lưu manh, kết tội.”
Hiện tại đối với pháp luật đều sợ, nhưng cũng thật sự hiểu pháp luật, ví dụ như gã con rể cả nhà họ Hoắc , rướn cổ : “Đừng tưởng mày lính là thể bậy bạ, nhà họ Hoắc mất vợ tao thì đền là chuyện bình thường, tao còn sợ các kiện, chuyện thiên kinh địa nghĩa tao cũng tin cảnh sát thể quản.”
Triệu Tiểu Lan trợn trắng mắt trời, mà cha Hoắc thế nhưng cũng xua tay : “Không , các đừng ép nó, cùng lắm thì chúng tìm con cả về.”
“Cha , cha tìm chị cả về gì, để cho tên súc sinh chà đạp ? Hắn ở bên ngoài phụ nữ khác đều sinh con cho , chẳng qua là cô cùng về thôn chịu khổ chăm sóc nhà cửa nên mới ầm ĩ bắt chị cả về? Muốn con về cũng là để hầu hạ già nhà thôi.”
Hoắc Đông Hương nấc lên, nếu giữ gìn hình tượng thì sớm lao xuống liều mạng với gã đàn ông .
Triệu Tiểu Lan ở một bên : “Hơn nữa theo cháu cô và chị cả nhà bác kết hôn đăng ký, cho dù ép chị Đông Hương về cũng cho chị danh phận gì, cho dù con cũng cho nhập hộ khẩu, hoặc là con thể đặt ở hộ khẩu nhà họ Hoắc, trở thành con hoang.”
“Cô bỏ chạy tao ly hôn với ai, loại chuyện cũng , chỉ cần thông báo với bên một tiếng tiêu chút tiền là xong chuyện.” Gã con rể cả nhà họ Hoắc còn buông tha, xem là sớm để ý Hoắc Đông Hương, liền chuẩn nhặt cái món hời .
“Mày tưởng xã hội cũ ? Hiện tại là xã hội mới, mày mấy lời mù chữ ngoài khẳng định bắt. Nhà tao hai học đại học còn thể lừa mày , hơn nữa hai tao và Hoắc Đông Hương cũng đăng ký kết hôn...” Triệu Tiểu Lan cũng bọn họ đăng ký , thuận miệng bừa.
“Cái gì, đều kết hôn mới đăng ký , các con đăng ký khi nào?” Cha Hoắc giận dữ, ông chính là loại đàn ông chỉ bắt nạt nhà, ở bên ngoài cái gì cũng , chỉ cần khác hung hăng hơn là lập tức mềm nhũn. đối với trong nhà thì quản cực nghiêm, ai cũng ông .
Hoắc Đông Hương chuyện, Triệu Chí Minh : “Chú, chúng cháu đều đính hôn , đăng ký gì thể? Lại , đều là đăng ký kết hôn , trong thôn chúng hơn nửa đến tuổi cho mới cho đăng ký. chúng cháu ăn tết xong là kết hôn, bên dân chính cũng nghỉ tết, cho nên khi nghỉ thì đăng ký đỡ về phiền toái.”
“Chuyện lớn như đăng ký kết hôn mà cũng với tao, chúng mày coi tao là c.h.ế.t ?” Sau đó chột thoáng qua con rể cả lên tiếng.
Hoắc Đông Hương cha cô tức giận như nguyên nhân là gì, còn là sợ gã con rể cả trả thù bọn họ, cho nên mới bán cô ? Cô đối với cái nhà đẻ thật là thất vọng tột đỉnh, nhà đẻ như cũng về ở nhà chồng cuộc sống , bọn họ coi thường . Tóm hiện tại, chính cô đều chút coi thường chính .
“Thông gia, hai đứa nhỏ đăng ký kết hôn các đó liền đồng ý , đừng giống như nhà chúng ép buộc . Con gái lớn nhà ông bỏ chạy lấy con gái nhỏ thế chỗ, con dâu còn thì ông lấy cái gì đền? Đừng tưởng rằng nhà họ Triệu chúng dễ bắt nạt, chuyện các dám kiện chúng dám. Lão nhị, gọi điện thoại, báo công an.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-220-anh-re-ca-gio-tro-doi-bai.html.]
“Được, Quốc Hào, điện thoại của Phùng Siêu chứ, đưa cho báo công an.”
Nhìn thấy nhà họ Triệu thật, Hoắc liền sợ hãi, liên tục : “Chuyện trách chúng , chuyện trách chúng , tìm thì tìm nhà họ Triệu, đứa con gái chúng từ bỏ.”
“Được, đây là nhà các từ bỏ, hôm nay Đông Hương liền ở nhà chúng , đưa cô về cũng các đem đưa cho kẻ khác .” Mẹ Tiểu Lan xong liền đuổi , bà cũng là đôi vợ chồng nhà họ Hoắc vô dụng cho tức điên. Nhà hai ba đứa con trai, kết quả sợ một kẻ lưu manh sợ thành như .
Quách Nguyệt đều coi thường bọn họ, tuy rằng một nuôi lớn lên tính cách cũng phi thường yếu đuối, nhưng chỉ cần bắt nạt bà liền sẽ dùng hết lực mà xông lên. Mà gia đình , rõ ràng đại gia đình như bỏ mặc sự an của con gái.
“Vậy các .” Quách Nguyệt mở cửa, ý tứ là bảo bọn họ rời . Dù cũng sắp cưới về nhà .
Nhà họ Hoắc thấy sự việc lớn liền thật sự nháy mắt bỏ . Người bọn họ kiện cũng sợ gã con rể cả đến nhà đòi , dù đưa đến nhà họ Triệu, tìm cũng là tới tìm nhà họ Triệu.
Triệu Chính Tùng cũng sợ, mà Triệu Chí Minh thật sự gọi điện thoại báo án.
Gã con rể cả nhà họ Hoắc còn ở đó đè xuống, la lối om sòm bảo bọn họ thả , cuối cùng thấy trốn thoát cũng sợ hãi liền : “Cùng lắm thì tao cần Hoắc Đông Hương nữa, chúng mày thả tao chuyện coi như xong.”
“Xong? Chuyện căn bản khả năng.” Triệu Chí Minh suýt nữa thì điên , đ.á.n.h thành như còn cái gì mà xong? Đây là đang đùa với , đùa một cái tẩn cho một trận nữa.
“Nhốt nhà kho canh chừng, chờ ngày mai của Cục Công an tới.”
“Không , tết nhất thế các thể nhốt chứ, đều là bà con lối xóm.”
“Mày nếu đều là bà con lối xóm tại còn giở trò lưu manh với Đông Hương? Loại cho mày bài học căn bản .” Triệu Chí Minh .
ngờ, nhốt đến nửa đêm thì nhà gã rể cả tìm tới còn mang theo mấy tên lưu manh. Bọn họ hơn nửa đêm soi đèn pin tới thật đúng là đáng sợ, đặc biệt là cầm gậy gộc đập loạn xạ.
Diệp Quốc Hào chỉ mặc áo sơ mi ngoài, : “Con hoạt động gân cốt một chút, đừng ngoài, cẩn thận va .” Nói xong sờ sờ đầu Triệu Tiểu Lan tự ngoài, cha con nhà họ Triệu nhưng thật thật sợ chuyện tất cả đều .
“Cha, đừng động thủ, một bên thôi.” Sau đó chính lên : “Các tới gì?”
“Giao đây, nếu đừng trách chúng tao khách khí, trong nhà chúng mày hẳn là phụ nữ trẻ em chứ, chẳng lẽ sợ...” Cha của gã rể cả nhà họ Hoắc nhưng thật ngang ngược lắm, ông mang theo nhiều như còn sợ cái gì?
Diệp Quốc Hào hoạt động tay chân, đó : “Uy h.i.ế.p tao? Thật là ít dám uy h.i.ế.p tao, đừng nữa, đ.á.n.h thì đ.á.n.h.”
Những đó ngờ sợ uy h.i.ế.p, ngay cả lời cũng vài câu liền đ.á.n.h, thậm chí còn hoạt động gân cốt xem thật sự sợ đ.á.n.h. bọn họ bên đông như , bộ dạng thật sự ?
“Không đ.á.n.h thì cút.” Diệp Quốc Hào còn thất vọng, ngờ những chỉ là tới dọa nạt chứ tới cướp , vốn dĩ đuổi sớm đừng chậm trễ trong nhà ngủ.
Đáng tiếc, đối phương thấy như khiếp đảm . Thế nhưng chỉ cần đ.á.n.h , Diệp Quốc Hào cạn lời, : “Vậy các cứ ở đây mà ầm ĩ !” Hắn xoay định , cha của gã rể cả rốt cuộc nóng nảy : “Không thể để nó về, nếu chúng nó giao liền đ.á.n.h cho đến khi giao thì thôi.” Ông xong, Diệp Quốc Hào ánh trăng rốt cuộc lộ chút tươi , rốt cuộc động thủ ?
Anh tuy rằng hiện tại đang nghỉ phép nhưng cũng là quân nhân, cho dù khác tìm đến tận cửa chỉ cần đối phương tội phạm hoặc là động thủ thì cũng thể gì, nếu dễ bắt . Huống hồ, bốn phía tuy rằng nhưng khẳng định đang trộm chỉ là dám mặt mà thôi.
chỉ cần bọn họ động thủ Diệp Quốc Hào liền hề áp lực, đ.á.n.h thì phản kích, huống chi bọn họ tập kích quân nhân!
Có điều hôm nay cố ý mặc áo sơ mi ngoài, mấy kẻ còn thật là quân nhân, vì thế tưởng vây quanh lên giải quyết . Nào thủ của Diệp Quốc Hào thật sự bình thường thể đối phó , bọn họ tổng cộng bảy tám hơn nữa mỗi trong tay đều cầm v.ũ k.h.í vốn dĩ phần thắng phi thường lớn, nhưng vấn đề là nếu đối phương Diệp Quốc Hào thì còn khả năng. Mà Diệp Quốc Hào cũng nghẹn nửa ngày, cho nên đ.á.n.h lên nương tay, một quyền một cái, kẻ nào ăn đ.ấ.m của cơ bản đều mặt đất lăn lộn dậy nổi.
Diệp Quốc Hào đ.á.n.h còn : “Anh cả hai lấy dây thừng , trói mấy tên xuống .”
Triệu Chí Hoa và Triệu Chí Minh tuổi trẻ gan lớn, thật sự xông lên trói những kẻ đ.á.n.h ngã, động tác nhưng thật nhanh nhẹn thực sự.
Chỉ chốc lát mặt đất một đống, tay chân cũng bọn họ trói gô . Ngay cả cha của gã rể cả chạy trốn đều Diệp Quốc Hào một tay xách trở về, ông rên rỉ : “Mày thả tao , tao lớn tuổi thế mày cũng đ.á.n.h.”
“Không đ.á.n.h mà, nhưng phạm tội thì thể bắt.”
“Tao phạm tội gì chứ.”
“Tụ tập gây rối, vây công quân nhân, uy h.i.ế.p nhà quân nhân...” Diệp Quốc Hào ngày thường nhiều lời, nhưng thật lên thì Triệu Tiểu Lan đều thấy tự tự châu ngọc, quả thực là tù đến mọt gông. Cũng may, cô từng thấy đ.ấ.m mấy gã chồng vũ phu bắt nạt vợ nên lợi hại, cho nên hôm nay hết thảy cũng quá mức kinh ngạc.
khác , đầu tiên thấy Diệp Quốc Hào đ.á.n.h còn đ.á.n.h tàn nhẫn như , từng quyền thấy m.á.u, tiếng kêu t.h.ả.m thiết xong đều cảm thấy rợn . Mẹ Tiểu Lan là đầu tiên lo lắng cho con gái , vợ chồng son một lời hợp liền đ.á.n.h nhiều lắm, vạn nhất vạn nhất...
Vì thế khi trói xong, bà liền gọi Triệu Tiểu Lan chỗ bức tường giữa hai nhà chuyện. Mẹ Tiểu Lan kéo tay Triệu Tiểu Lan nhỏ giọng : “Tiểu Lan , con rể xác thật lợi hại, nó bảo vệ con cũng yên tâm.”
“Vâng.” Yên tâm mà còn dùng ánh mắt , rốt cuộc là ý gì?
các cô , trói xong từ nhà kho , Diệp Quốc Hào định vệ sinh, đó hai con bọn họ đang gì.
“Vâng cái gì mà , đàn ông quá lợi hại cũng , vạn nhất các con nếu cãi nó đ.á.n.h con thì ? Có từng đ.á.n.h con ?” Mẹ Tiểu Lan nhỏ giọng hỏi.
“Ha hả, , đ.á.n.h con .”
“Thật sự ? Vậy con về cẩn thận chút, tận lực đừng chọc nó.”
Mẹ vợ dặn dò đúng đấy, phụ nữ mà vẫn là ôn nhu chút thì , chọc là nhất.
Diệp Quốc Hào trốn trong bóng tối suýt nữa thì châm điếu t.h.u.ố.c hút , chủ yếu là hiện tại liền khả năng các cô thấy, sợ Tiểu Lan ngại ngùng.
Thật càng vợ thế nào, vì thế tò mò tiếp tục .
“Mẹ cũng đừng lo lắng, đàn ông quản ? Mỗi ngày trở về ườn giường đại gia , chiều hư bọn họ. Anh đ.á.n.h thì tùy , cùng lắm thì con ôm con bỏ chạy, để đ.á.n.h cả đời độc .” Triệu Tiểu Lan bất quá là lời đùa, cô nơi nào nỡ bỏ Diệp Quốc Hào trốn chạy chứ.
Diệp Quốc Hào thật sâu cảm thấy, chính vẫn là ít chọc vợ thì hơn, cái chuyện đ.á.n.h cả đời quang côn gì đó lời nguyền rủa nào độc hơn thế . Đáng tiếc , chính đời chính là bởi vì một sai lầm mà đ.á.n.h cả đời độc .
Triệu Tiểu Lan , nghĩ tới nơi đó cả trái tim đều mềm nhũn.