Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 216: Cùng trường đại học
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:49
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng, con .” Triệu Tiểu Lan hất tóc ngoài. Cô mặc váy nên chút bất tiện khi lên xe đạp, nhưng động tác của Triệu Tiểu Lan nhẹ nhàng, chiếc váy là kiểu cô cố ý may cho thật bay bổng, nên lúc lên xe trông thanh thoát, tà váy tốc lên.
“Em đây, sẽ về sớm thôi.” Cô vẫy tay chào, dáng vẻ vô cùng dứt khoát.
“A Hào , con đối xử với vợ con đấy.” Diệp lão thái thái cũng cảm thấy con dâu hiện tại giống nữa, giờ là sinh viên đại học . Đừng trong thôn bọn họ chỉ hai , mà ngay cả bộ khu quân đội hiện tại cũng chẳng chọn mấy như .
Diệp Quốc Hào : “Mẹ đừng lo lắng vớ vẩn, mau trông cháu thôi!”
“Được , bọn trẻ lớn nhanh thật, sắp bế nổi nữa , bế từng đứa một.” Diệp lão thái thái nghĩ đến hai đứa cháu là vui vẻ lạ thường, hớn hở nhà bế cháu.
Diệp Quốc Hào sờ sờ tóc, vợ tiền đồ quá thì bây giờ?
Bên Trịnh Anh cũng vẫn luôn trong tình trạng áp suất thấp, suy nghĩ của là: Vợ ghen tuông thì bây giờ?
Hai vị lãnh đạo của đoàn Đao Nhọn đều vì vợ mà phát sầu, khiến đám cấp cũng bắt đầu sầu theo. Đó là tại các lãnh đạo đều vợ, còn bọn họ thì vẫn cứ ế chỏng chơ?
“Cậu , bộ dạng trông buồn bực thế?” Lại đến giờ nghỉ giải lao, hai trở về văn phòng liền chụm hút t.h.u.ố.c.
“Chị dâu hôm nay nhập học .” Ăn mặc trang điểm y như một cô gái nhỏ, nghiêm trọng nghi ngờ sẽ theo đuổi cô.
“Phải , con chị dâu ... Cô chỉ để tâm đến một thôi, cứ yên tâm đừng nghĩ nhiều.” Nói trắng là cô chậm tiêu, ý với cô lâu như mà cô còn chẳng cảm nhận , thật là đủ ngốc. Hoặc thể , trong mắt cô đàn ông chỉ mỗi Diệp Quốc Hào, những khác chỉ là vật trang trí.
“Vậy còn , đang nghĩ gì thế?” Diệp Quốc Hào Trịnh Anh an ủi thấy đỡ hơn chút, tự nhiên cũng quan tâm bạn cũ.
“Lần đến nhà họ Tiền Tiền Lệ Hoa vồ lấy một cái, kết quả Song Song đến giờ vẫn còn bắt ngủ riêng.” Anh sắp chịu nổi , hai dù cũng là tân hôn, đối với đàn ông mới mùi đời mà thì đây quả là cực hình.
“Chà, thảo nào hai ngày nay huấn luyện đều sức, hóa là cấm vận ...” Diệp Quốc Hào ở trong quân đội chuyện tiếu lâm của cánh đàn ông đến mòn tai, ở bên cạnh Triệu Tiểu Lan còn thể giả bộ đắn, nhưng mặt Trịnh Anh thì cần thiết giả vờ.
Trịnh Anh giật giật khóe miệng : “ ngày nào mà chẳng sức, là Chính ủy mà ngày nào cũng chạy cùng các khắp thao trường, e là chỉ mỗi thôi, còn thế nào nữa?”
“Chính ủy cũng là lính của , thì chạy theo thôi. Có điều, phụ nữ mà ghen lên thì thật sự đáng sợ, là mua chút gì ngon ngon về dỗ dành xem?” Lục Song Song là ham ăn, chuyện ngay cả nhà họ Trịnh ở tỉnh ngoài xa xôi cũng .
“Gần đây cô dường như hứng thú với chuyện ăn uống, mua tặng nhiều nhưng cô chẳng động .” Trịnh Anh cảm thấy tâm thật mệt, vợ càng ngày càng khó dỗ.
Diệp Quốc Hào cũng nhíu mày, : “Thế thì gay go, là đợi chị dâu về, bảo cô tìm Lục Song Song tâm sự xem .”
Trịnh Anh lập tức tỉnh táo , : “Vậy giúp cảm ơn chị dâu nhé.”
“Mẹ kiếp, thật chỉ đợi câu thôi đúng ?” Cuối cùng cũng mắc mưu, Diệp Quốc Hào xúc động đ.ấ.m , nhưng Trịnh Anh cảm thấy chỉ cần Triệu Tiểu Lan giúp đỡ thì chắc chắn sẽ thuyết phục , ít nhất là đừng bắt ngủ riêng nữa.
Chuyện cánh đàn ông rối rắm ở đây nhắc tới, chỉ chuyện Triệu Tiểu Lan tới Đại học Thành phố X, ở cổng trường thật lâu. Nguyện vọng kiếp sáng nay cuối cùng cũng thực hiện . Tuy trường đại học danh tiếng lẫy lừng gì, nhưng ở thời đại chỉ cần học đại học chính là trí thức, bất luận khi nào cũng tôn trọng.
Đang lúc ngẩn , đột nhiên vỗ mạnh vai cô một cái. Triệu Tiểu Lan suýt nữa thì vỗ bay, cái sức lực , cái thở cần đầu cô cũng là ai. Không khỏi đầu : “Anh cái gì thế, cho em ngày đầu tiên học mất mặt ?”
Kết quả đầu phát hiện trừ hai còn chị dâu tương lai cũng ở đó, khỏi ngẩn : “Chị Đông Hương cũng tới ?”
“Cô tới nhà máy ở thành phố X việc, cho nên bọn cùng .” Triệu Chí Minh ho nhẹ một tiếng, đó ánh mắt chút lảng tránh.
“Làm việc ở nhà máy nào ạ?” Triệu Tiểu Lan nhiệt tình hỏi.
“Em hỏi nhiều như gì?” Triệu Chí Minh vui.
“Nếu nhà máy đó lắm, em còn định nhờ Lục Song Song giúp đỡ tìm chỗ khác, cô là địa phương...” Triệu Tiểu Lan thật rõ ràng, Hoắc Đông Hương là vì tình yêu mà màng tất cả, cô e là đầu óc nóng lên liền chạy theo, căn bản còn tìm việc . Nếu ở vài năm , tình huống như sẽ chẳng ai gì, nhưng ở thời buổi hiện tại, cô như chỉ thể là to gan lớn mật, nếu nặng hơn thì chính là rụt rè, sẽ khác coi thường.
Hoắc Đông Hương kiếp vì gả cho Triệu Chí Minh mà lâm thế động, gả đến nhà họ Triệu cũng là vội vội vàng vàng, càng lòng cô. Có điều, cô t.a.i n.ạ.n xe qua đời, cô cũng chịu khổ gì ở nhà chồng, nhưng trong thôn chỉ trỏ suốt.
Khi đó Triệu Tiểu Lan lo còn xong, nào tâm tư lo cho cô , trừ những lúc đến chỗ Triệu Chí Minh đòi tiền thì ít khi chuyện với cô . cô , cô yêu Triệu Chí Minh, nếu thì dù gì cô cũng lên tiếng, tuy rằng cuối cùng vẫn ầm ĩ, nhưng đó là lúc còn cách nào khác.
“Em gái, em là em gái mới của chị .” Triệu Chí Minh kéo tay Triệu Tiểu Lan cảm thán một trận.
Triệu Tiểu Lan “bốp” một tiếng hất bàn tay to của , đó : “Đừng nhảm nữa, mau ch.óng sắp xếp xong đưa chị Đông Hương về nhà em ăn cơm, khi tìm việc thì cứ để chị ở nhà em.”
“Như thế , phiền phức quá.” Hoắc Đông Hương đỏ mặt, thật hôm nay cô cũng định gặp Triệu Tiểu Lan. Chuyện cứ thế xúc động chạy theo Triệu Chí Minh ai cả, gặp mặt thì hổ lắm, chừng còn tưởng đang bỏ trốn theo trai.
cái nhà đó cô thật sự ở nổi nữa. Tuy nhà họ Triệu bảo chờ Triệu Chí Minh nghỉ hè về sẽ đính hôn, nhưng cha cô tìm cho cô một mối nhà giàu trấn để gả , hơn nữa còn âm thầm nhờ để ý, chỉ cần mối thích hợp là bắt xem mắt. Hoắc Đông Hương cho rằng đó là phản bội Triệu Chí Minh, cho nên mới bàn bạc với cùng chạy tới đây.
Những chuyện Triệu Tiểu Lan , cũng may đời cô thấy Hoắc Đông Hương yêu hai thế nào, nếu thật sự sẽ hiểu lầm cô là cô gái lẳng lơ kiểm điểm.
Triệu Chí Minh cũng cảm thấy quá đáng, lo lắng Triệu Tiểu Lan sẽ gì đó, nhưng thấy cô chẳng gì mà còn mời về nhà ở thì yên tâm hẳn. Thật cũng lo, sợ học cách nào sắp xếp cho Hoắc Đông Hương, để cô chịu khổ.
Có em gái giúp đỡ đương nhiên là nhất, khỏi yên tâm, kéo tay Hoắc Đông Hương một cái nhưng cô vì hổ mà tránh . Cho nên cái cô gái chút kỳ quái, cùng chạy đây mà thế nhưng ngay cả tay cũng nắm qua, Triệu Tiểu Lan cũng cảm thấy cô thật sự quá thần kỳ.
Càng thần kỳ hơn chính là Triệu Chí Minh. Các sinh viên khác đưa tới đều là phụ , nhiều nhất là chị em. Triệu Chí Minh vì ở nội trú nên dọn hành lý ký túc xá, đến đưa là hai cô gái.
Triệu Tiểu Lan thuộc kiểu xinh xắn đáng yêu, còn Hoắc Đông Hương thuộc kiểu trí thức, cả hai đều quá hai mươi tuổi. Một xách túi hành lý lính bước ký túc xá nam. Tuy ký túc xá nam hiện tại vẫn ở, nhưng bỗng nhiên hai thiếu nữ thanh xuân phơi phới bước , các bạn học nam trong ký túc xá liền trố mắt .
Tuy Triệu Chí Minh ăn mặc đậm chất nhà quê, nhưng hai cô gái tiễn quá hút mắt, khỏi nổi bật hẳn lên, trong lòng đám con trai âm thầm hâm mộ ghen tị.
Triệu Chí Minh cũng đám bạn cùng phòng nghĩ gì, liền hỏi Triệu Tiểu Lan: “Người còn nhiều lắm, ngủ giường giường đây?”
“Giường .” Sẽ cảm lạnh, tuy leo lên leo xuống phiền phức. hai là đàn ông con trai, chân dài nhảy một cái là xuống, căn bản sợ phiền.
“Mấy vị , giường ?” Triệu Chí Minh ngày thường ở nhà cũng tụ tập với đám trai làng, cho nên chào hỏi cũng hào sảng bất ngờ.
“Giường hiện tại .” Một nam sinh đeo kính đang ở giường sách đẩy gọng kính .
Triệu Tiểu Lan và Hoắc Đông Hương là phụ nữ, cho nên đều tự chủ nam sinh thêm một cái.
Sau đó trao đổi ánh mắt, nội tâm đều sụp đổ. Vừa mới bước , vùi đầu sách nên để ý, nhưng khi ngẩng đầu lên, các cô liền khỏi cảm nhận ác ý sâu sắc từ thế giới . Tại một nam sinh thể hơn cả con gái bọn cô, còn trắng trẻo hơn, còn diễm lệ hơn?
Đôi môi , rõ ràng chẳng tô son gì mà hồng hào phấn nộn.
Cũng may, tuy nhưng ẻo lả, một quân trang mặc cũng cực kỳ gọn gàng, nếu vai quân hàm thì còn tưởng là quân nhân thực thụ !
Triệu Tiểu Lan cảm thấy, những cô gặp qua ở kiếp cộng thêm kiếp , phụ nữ thì Bạch Vân Thu là nhất, đàn ông thì là Trịnh Anh. Kết quả hiện tại địa vị của Trịnh Anh phá vỡ, vị thỏa thỏa vượt qua .
cũng may hai cô gái trong lòng đều thương, cho nên chỉ kinh ngạc cảm thán một chút ai việc nấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-216-cung-truong-dai-hoc.html.]
Triệu Chí Minh trải xong giường nhảy xuống, cất chậu rửa mặt và đồ đạc chỗ xong : “Đi thôi, nhận sách.”
Hoắc Đông Hương há miệng định gì đó, Triệu Tiểu Lan bảo: “Ra ngoài .” Ở đây là ký túc xá nam, tiện chuyện Hoắc Đông Hương là bạn gái Triệu Chí Minh lung tung.
Chờ khi ngoài, Triệu Tiểu Lan : “Chị Đông Hương là ở cổng trường đợi bọn em một chút, chờ lấy sách báo danh xong bọn em sẽ về khu quân đội.” Trong lớp chắc chắn sẽ cho Hoắc Đông Hương , Triệu Tiểu Lan sợ cô nghĩ nhiều nên mới chủ động đề nghị.
Hoắc Đông Hương gật đầu, thật sự bóng cây râm mát cổng trường đợi bọn họ.
Triệu Tiểu Lan học ban xã hội, Triệu Chí Minh học ban tự nhiên, hai khoa ở vị trí khác .
Đi nhận sách vở dùng cho từng , đó quen với lớp học một chút Triệu Tiểu Lan . Chuyện quen bạn học gì đó để ngày mai đến cùng , đầu tiên đưa Hoắc Đông Hương về khu quân đội . Chờ cô tới nơi thì phát hiện Triệu Chí Minh từ sớm, còn mua kem cho Hoắc Đông Hương, hai đang đó ăn ngọt ngào.
Nhìn thấy Triệu Tiểu Lan , Triệu Chí Minh mua một cây cho cô, đó Triệu Tiểu Lan xe của hỏi: “Anh hai, thể một đèo hai ?” Một gióng ngang phía , một yên .
Triệu Chí Minh : “Không thành vấn đề, ở nhà đèo cả cả và chị dâu cả cũng vấn đề gì.”
“Anh đang xiếc đấy ?” Triệu Tiểu Lan : “Vậy chị Đông Hương phía , em phía .”
Hoắc Đông Hương đỏ mặt, ở gióng ngang phía thì tương đương với việc cả quãng đường Triệu Chí Minh ôm lòng, thật sự quá hổ. Triệu Tiểu Lan : “Hai đều là bạn trai bạn gái sợ cái gì, dù hai đường cũng cần em dẫn.” Cô vỗ vai Triệu Chí Minh một cái, ngờ cũng đỏ bừng mặt : “Vậy Tiểu Lan , em gầy hơn cô , sẽ đè nặng bẻ lái .”
Hoắc Đông Hương xong ngẩn một chút, đó phì .
Triệu Tiểu Lan giơ chân đá cho Triệu Chí Minh một cái, : “Anh mới béo .”
Triệu Chí Minh hì hì, gãi gãi đầu lên xe. Chân dài, chống xe cho Hoắc Đông Hương lên , đó Triệu Tiểu Lan nhảy lên . Một đám nam sinh lúc thấy chở hai nữ sinh mất, một nam sinh : “Đều là em gái ? trông chẳng giống tẹo nào.”
“Thật là diễm phúc cạn.”
“Đồng chí, đang bậy bạ gì thế.”
“Không , chỉ là cảm thấy...” Thật hâm mộ quá, trái ôm ấp.
Triệu Chí Minh nào trở thành đối tượng đám tân sinh viên hâm mộ ghen tị, chuyên tâm chở em gái và yêu về khu quân đội. Cũng may đường xa, đến mười mấy phút tới nơi.
“Trường học cách khu quân đội gần thật đấy, Tiểu Lan em khéo chọn thật.”
“Sao cũng chọn thi đây?”
“Đây là bảo , bên quen hơn thành phố khác, cho nên mới tới đây.”
“Anh thể thi trường đại học hơn mà.”
“Dù đến lúc đó đều thể tìm một công việc , còn định ba năm tìm chút việc khác thêm, tới chỗ các em dễ nhờ em giới thiệu việc cho.”
Triệu Chí Minh là đàn ông, trong nhà cần lo nhưng cũng sắp kết hôn, kết hôn xong thì kiếm tiền nuôi gia đình, cho nên mới suy nghĩ như . Triệu Tiểu Lan ngờ lo xa đến thế, nhưng như cũng , đàn ông con trai luôn trưởng thành.
“Có điều, lúc học chắc là nhiều thời gian thêm , nhưng cũng đừng lo lắng, trong nhà còn em, em sẽ ủng hộ hai .” Triệu Tiểu Lan xong, Hoắc Đông Hương liền : “Không, cần , chị thể tích cóp tiền đóng học phí cho Chí Minh, cả.”
Trời đất, phụ nữ của thời đại mới đây .
Ở thời đại bao nhiêu gã đàn ông lấy cớ học để bắt phụ nữ cung phụng, cuối cùng học xong liền kết hôn với khác chạy mất. Hoắc Đông Hương như chẳng lẽ sợ hai đến lúc đó cần cô nữa ?
“Chị hy sinh như đáng , lỡ như hai em đến lúc đó trúng cô nữ sinh xinh nào ở đại học thì ?”
“Em rốt cuộc là em gái ai thế hả, Triệu Chí Minh là hạng như ? mà, cũng để Đông Hương nuôi học, thể tự tìm việc .”
Triệu Chí Minh em gái cho đỏ mặt tía tai, thầm nghĩ loại chuyện vong ơn bội nghĩa đó mới !
Có điều, cô em gái thật là nể nang chút nào, chuyện câu nào câu nấy sắc bén.
“Anh Chí Minh sẽ ...” Phía Hoắc Đông Hương lí nhí như muỗi kêu một câu.
Triệu Tiểu Lan cũng gật đầu : “Vâng, hai em sẽ .”
Ba bọn họ liền tới cổng doanh trại, tiểu chiến sĩ gác cổng quen Triệu Tiểu Lan, cho nên cô dẫn cũng cần đăng ký gì phức tạp.
Triệu Tiểu Lan dẫn bọn họ tới tổ ấm nhỏ của . Hoắc Đông Hương đầu tiên tới vẻ co quắp, thấy Diệp lão thái thái cũng chào hỏi thế nào cho phép. Diệp lão thái thái cũng nhiều chuyện, tuy rằng cảm thấy một cô gái cùng một trai chạy ngoài thế lắm, nhưng nghĩ Triệu Tiểu Lan ý kiến gì, về hai nhà chừng là thông gia nên cũng gì, nhiệt tình đón .
Triệu Tiểu Lan bổ dưa hấu. Trước cổng doanh trại một ruộng dưa, ông lão trồng dưa là cựu chiến binh, đối với quân đội tình cảm đặc biệt nên lời, cho nên chịu ở nhà nghỉ ngơi mà cứ chạy đến đối diện doanh trại khai khẩn ruộng trồng dưa. Tuy rằng quả lớn lắm nhưng ăn ngọt, cho nên nhà trong khu quân đội đều mua ủng hộ ông.
“Vợ Diệp đoàn trưởng, tới mua dưa .”
“Vâng ạ, bác chọn cho cháu hai quả to nhé.”
Triệu Tiểu Lan ha hả , đó từ xa liền thấy Lục Song Song từ bên trong , thần sắc chút ỉu xìu. Không khỏi nhíu mày : “Song Song, em cũng tới mua dưa ?”
“Vâng, chị dâu, em đột nhiên ăn dưa.” Lục Song Song thấy Triệu Tiểu Lan liền cảm thấy thực ủy khuất, nhưng ủy khuất ở chính cũng , chỉ cảm thấy n.g.ự.c buồn bực tìm chuyện, hoặc là một trận.
Triệu Tiểu Lan bảo ông lão chọn thêm một quả nữa, đó trả tiền : “Em , từ lúc ở nhà họ Tiền về cứ như mất hồn thế, ai thiếu tiền em ?”
Hai tìm một chỗ bóng cây xuống cũng vội về, Lục Song Song liền kể chuyện Tiền Lệ Hoa quá trớn vồ lấy Trịnh Anh.
“Thế lúc Trịnh Anh biểu cảm gì?”
“Giống như nuốt con ruồi bọ ...”
“Vậy em còn nghĩ ngợi cái gì, chắc chắn sẽ gì với Tiền Lệ Hoa .”
“ mà, quá ghê tởm, chồng phụ nữ khác ôm.”
“Vậy phạt ngoài ngủ, ngày nào cũng tắm rửa sạch sẽ.” Cho nên , phụ nữ về mặt tư duy vẫn cực kỳ tương đồng, các cô luôn thể nắm lấy điểm yếu lớn nhất của đàn ông để trừng phạt. Mà cánh đàn ông, đặc biệt là đàn ông mới mùi đời, chuyện mong nhất chính là tối nào cũng cùng vợ “như như ”, cho nên đột nhiên phạt chắc chắn sẽ vứt bỏ lòng tự trọng để xin .
Từ xưa đến nay vẫn thế, Triệu Tiểu Lan và Lục Song Song bình tĩnh , đó Lục Song Song : “Đã phạt , nhưng vẫn hết giận.”
“...” Anh đều như mà em còn hết giận? Tính khí lớn thật đấy.
Triệu Tiểu Lan đành đỡ cho Trịnh Anh: “Chuyện cũng thể trách , đột nhiên lao ôm, chị nghĩ cũng tuyệt vọng lắm, là em thử tha thứ cho , rốt cuộc hai là vợ chồng, thể vì một ngoài mà tổn thương tình cảm.”