Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 172: Khám thai
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:00:41
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tiểu Lan đối với việc đều cô m.a.n.g t.h.a.i đôi bình tĩnh, đáp ứng lau mồ hôi vô hình về nhà, đối phương quá nhiệt tình cô cũng cảm thấy chút ngượng ngùng. Về đến nhà thì thấy Trịnh Anh đang đó chờ, thấy tới liền : “Chị dâu, hôm nay chị rảnh ?”
“Rảnh a, việc gì ?” Triệu Tiểu Lan cảm thấy gần đây Trịnh Anh dường như bận, vẫn luôn thấy qua đây, việc cũng là sai tiểu chiến sĩ tới, chính tự tới.
“À, Quốc Hào lúc lệnh, bảo khi hơn một tháng thì đưa chị bệnh viện kiểm tra một , chị nếu về sẽ xử trí , chị xem…” Xe đều mở cửa, thôi? Trịnh Anh chỉ xe, dùng hành động biểu đạt ý tứ của .
“Vậy chờ chút, nhà bộ quần áo.” Cái tên Diệp Quốc Hào ở xa như mà chuyện gì cũng quản.
Thật cô hiện tại cảm thấy cũng việc gì, căn bản cần cái gì khám thai. cẩn thận vẫn hơn, một chút cũng thể an tâm. Cứ như Triệu Tiểu Lan quần áo cầm ví tiền nhỏ liền cùng Trịnh Anh lên xe, chỉ là hôm nay thật kỳ quái, thế mà tìm khác lái xe.
“Anh Trịnh, chuyện gì , chẳng lẽ thương?” Triệu Tiểu Lan nghĩ nghĩ vẫn là ở phía thò đầu hỏi.
“Không a?” Trịnh Anh ngờ cô chủ động chuyện với , hoảng sợ, tim đập nhanh gấp đôi bình thường.
“À.” Triệu Tiểu Lan lúc mới yên tâm, còn tưởng rằng là thương cho nên thể tự lái xe !
lúc đường hòn đá, lính lái xe đại khái cũng kinh nghiệm bằng Trịnh Anh, cho nên chú ý liền cán lên. "Rầm" một cái, Triệu Tiểu Lan xóc nảy đầu đập mui xe, cũng may mui xe là loại vải mềm, cho nên cũng đập đau lắm.
Trịnh Anh nhíu mày : “Cậu xuống , để lái.” Phía là bà bầu, thể thô tâm đại ý như , chính gọi tới còn dặn dò , kết quả suýt chút nữa xảy chuyện.
“Chị dâu, chị chứ?” Trịnh Anh xuống xe hỏi một câu.
“ , các cần lo lắng.” Cô sờ sờ đầu , thật chính cũng hoảng sợ. Trước Diệp Quốc Hào và Trịnh Anh lái xe bao giờ gặp tình huống , xem lính nghiệp vụ lái xe còn quá thuần thục.
Biểu cảm của Trịnh Anh xem chút lạnh, : “Còn đội vận tải , liền cái thủ pháp về còn đem xe lao xuống hố . Trên đường chướng ngại vật rõ lập tức né tránh ?” Anh xong tự lái xe, định.
Triệu Tiểu Lan cảm thấy trong lòng Trịnh Anh nhất định việc, nhưng cũng chỉ thể nhịn hỏi.
Chờ tới bệnh viện kiểm tra thì dễ dàng, cũng may cô ở nhà vệ sinh cho nên tới là thể ngay, Diệp Quốc Hào hỗ trợ ngược chút nhẹ nhàng, bởi vì tên căn bản chính là trở ngại chứ giúp gì.
Bất quá hài t.ử khỏe mạnh cô liền an tâm , tới thấy Trịnh Anh đang chờ bên ngoài liền : “Hài t.ử , chuyện điện thoại với Quốc Hào thì báo một tiếng.”
“Ừ.” Trịnh Anh phía cũng lời nào. Anh thấy nam chính trong truyện rõ ràng là một cơ trí, nhưng tính cách ít nhiều chút bóng dáng của Diệp Quốc Hào. Không vì đến đây cảm thấy quái dị, tổng cảm giác chút tịnh thổ cuối cùng của chiếm đoạt dường như thoải mái. Loại cảm giác thoải mái vẫn luôn trốn tránh tâm loạn, cho nên mới bộ dáng hiện tại.
“ luôn cảm thấy chuyện với , nhưng cứ nhịn mãi.”
“Chị dâu, chị cảm thấy chị đưa bóng dáng cuộc sống hiện thực trong sáng tác nghệ thuật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-172-kham-thai.html.]
Trịnh Anh thật sự nhịn liền mở miệng.
Mà Triệu Tiểu Lan cũng rốt cuộc hiểu , khỏi nhíu mày : “ , cũng cảm thấy đem nam chính thô lỗ, hy vọng về còn kịp sửa.”
“Thật đàn ông thô lỗ chút gì, chỉ cần về tinh tế một chút là . Chỉ là ngờ Quốc Hào ảnh hưởng tới chị sâu như , thế mà thể đưa nhân vật cốt truyện.”
“ cảm thấy nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, cho nên trong truyện khó tránh khỏi sẽ mang theo một chút bóng dáng cuộc sống của tác giả.”
“Chị dâu cũng đúng.”
Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, lời đúng. Chị dâu nhỏ thấu đáo, là do chính nghĩ sai. Anh đem cái vị thám t.ử X đại nhập chính , đột nhiên một chút đổi liền cảm thấy chút chấp nhận , nhưng ngẫm kỳ thật loại đổi đó cũng là bình thường.
Triệu Tiểu Lan : “Thật ý kiến đưa cũng đúng, về sẽ chú ý.”
Không cần đem nhân vật hỏng là , nhiều tác phẩm đời ngay từ đầu đều phi thường tồi, nhưng tới đoạn liền hỏng, nhân vật mất hình tượng khiến còn xem tiếp. Cô sầu, cảm thấy chính giống như cũng sắp phạm sai lầm . Cũng may Trịnh Anh kịp thời nhắc nhở, cuối cùng chính sớm hiểu . Tuy nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, nhưng quá đời thường cũng , huống chi thám t.ử X và Diệp Quốc Hào căn bản là hai loại cá tính khác , nếu quá mức thì .
“Chị dâu cẩn thận.” Trịnh Anh cảm thấy cô chậm, đầu thì thấy cô đang lao đầu một chiếc xe dừng giữa đường. Cũng may xe đang dừng, cho nên xem cô cũng thương.
“A.” Triệu Tiểu Lan ôm trán xổm xuống, Trịnh Anh chút hối hận chính nên đề cập việc , xem chị dâu nhất định là suy nghĩ nhiều.
Anh vội qua đỡ dậy, đó cô ngây ngô : “Hì hì, mải nghĩ chuyện chú ý.”
“Chị thật đúng là mơ hồ.” Anh bất đắc dĩ , bất quá cảm thấy hiện tại cô đáng yêu. Không , chính thật sự tránh xa chị dâu nhỏ một chút, nếu những ý nghĩ kỳ quái giống như khống chế mà trào .
Cũng may, hai lên xe coi như thuận lợi trở về đơn vị. Triệu Tiểu Lan để Trịnh Anh mà mời vườn bẻ ít bắp nhà luộc cho bọn họ ăn. Hiện tại bắp đang lúc ngon nhất, cho nên Trịnh Anh thích ăn.
Nào mới tới liền đụng Lục Song Song, cô nàng ham ăn thấy đồ ngon liền duỗi tay xin Trịnh Anh, : “Chính ủy Trịnh lấy ít nhỉ, cho một cái.”
“Chỗ chị dâu còn , cô đòi gì?” Trịnh Anh cũng ghét Lục Song Song, bởi vì cô đơn thuần.
“Chỗ chị dâu nhất định là vớt từ trong nồi , quá nóng dám ăn.” Cô nàng duỗi tay cướp một cái bỏ miệng gặm, đó : “Ngon thật, bẻ mấy cái mang đây.” Nói xong liền chạy trong nhà.
Trịnh Anh chút dở dở , cần thèm đến mức cướp ăn a. Giống như cún con , chiếm là của .
Triệu Tiểu Lan đương nhiên sẽ quên phần của Lục Song Song, thật cô sớm để riêng , chỉ là ngờ thế mà gặm bắp .