Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 171: Hóa ra là anh em
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:00:40
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay, là ngày đại hỷ của Khuất Vệ Quốc và Viện trưởng Thạch… A, thể gọi là Viện trưởng nhỉ?”
Trịnh Vân lập tức Trịnh Anh bên cạnh nhắc nhở, ông đầu câu đối treo lưng, đó ho nhẹ một tiếng : “Hôm nay là ngày đại hỷ của Khuất Vệ Quốc và Thạch Hải Thanh, thể cán bộ chiến sĩ chúng chúc hai bạch đầu giai lão, hạnh phúc mỹ mãn.”
Mọi thi vỗ tay, tiếp theo Trịnh Anh : “Hiện tại, hoan nghênh nhà của đồng chí Thạch Hải Thanh lên vài câu với .”
Triệu Tiểu Lan một đàn ông đeo kính lên đài, đột nhiên cảm thấy chút quen mắt, nhưng khi tự giới thiệu thì cô liền hiểu .
“Chào , là cả của Thạch Hải Thanh, Thạch Hải Nham…”
Hóa là vị thầy giáo tàu hỏa, đây đúng là duyên phận. Không ngờ là cả của Viện trưởng Thạch, thật đúng là xuất từ gia đình giáo d.ụ.c!
Thạch Hải Nham tỏ hài lòng với đối tượng mà em gái tìm , xong liền tới chỗ Triệu Tiểu Lan chào hỏi, Triệu Tiểu Lan cũng : “Thầy Thạch thật đúng là khéo, vẫn luôn nghĩ tới Viện trưởng Thạch hóa là em gái của .”
“ , lúc mới thấy cô, ngờ cô… Thật đúng là nhanh.” Nhìn bụng Triệu Tiểu Lan, : “Hiện tại vì cô giáo viên , hóa lúc ?”
Triệu Tiểu Lan đỏ mặt, : “Lúc còn . , còn nhớ hai vị quân nhân cùng toa với chúng ? Thật bọn họ cũng ở đơn vị , chỉ tiếc hôm nay đều mặt.” Đều theo Diệp Quốc Hào rừng sâu núi thẳm trải nghiệm g.i.ế.c sói , cho nên ở đây.
“Nhớ chứ, ngờ đấy.” Thạch Hải Nham chuyện với Triệu Tiểu Lan một lát trở về bàn của nhà gái.
Điền Tuệ : “Các quen thế nào ?”
Triệu Tiểu Lan liền kể chuyện tàu hỏa một , mà Điền Tuệ thì bừng tỉnh đại ngộ : “Vị chính là mà bạn gái cũ của Chính ủy Trịnh kể là cô ở tàu hỏa thế nào thế nào đó hả?”
“ , là nhà giáo d.ụ.c, thấy đang sách nghiệp cấp ba mới mời giáo viên. lúc một lòng tùy quân, cho nên liền từ chối.” Triệu Tiểu Lan thật.
“Em gái , em đây là nhân phẩm gì , ở tàu hỏa đều thể gặp tìm em giáo viên.” Điền Tuệ trêu chọc .
một nữ khách mời bên cạnh : “Chuyện cũng thể trách thầy Thạch, trường học mới mở ở thành phố thiếu giáo viên, đó một giáo viên dân lập cho trường học chướng khí mù mịt cho nên mới khắp nơi tìm nhân tài thể giáo viên. thấy vị nữ đồng chí tuổi còn trẻ nhưng thập phần trọng, trách thầy Thạch sẽ mời cô trường học giáo viên !”
Điền Tuệ : “Đáng tiếc cô hiện tại thế thì thích hợp, nhưng đó dạy ở nhà trẻ mấy ngày, kết quả cho tất cả các bạn nhỏ thấy cô đều giống như thấy .”
Triệu Tiểu Lan chút đỏ mặt : “Đâu , chỉ là thích chơi cùng bọn trẻ thôi.”
Người bắt chuyện với cô là một giáo viên trong đoàn nhà gái, cùng trường với thầy Thạch. Sự xuất hiện của cô cũng giải khai lý do vì thầy Thạch gặp Triệu Tiểu Lan mời giáo viên, đó còn tin đồn là cô quá câu dẫn, hiện tại thì ai dám như nữa.
Tiếp theo là cô dâu chú rể phát biểu, hai bọn họ còn thẹn thùng, chủ yếu là kết hôn ở quân đội chỉnh đủ t.h.ả.m, từ sáng đến giờ nghỉ ngơi chút nào.
Hiện tại ở đó còn hỏi: “Liên trưởng Khuất, và Viện trưởng Thạch quen thế nào, kể quá trình yêu đương xem nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-171-hoa-ra-la-anh-em.html.]
Lính tráng da mặt đều dày, đặc biệt là ở trường hợp lớn nhỏ bọn họ mới sẽ nể mặt Liên trưởng Khuất.
Liên trưởng Khuất ho nhẹ một tiếng, : “Yêu đương chính là như thôi, thích thì theo đuổi, tiểu t.ử đối tượng , tự cân nhắc .”
“Quá trình yêu đương của các chúng cân nhắc .” Dưới đài ồ lên, ngay cả Triệu Tiểu Lan cũng nhịn tiếng.
“Liên trưởng Khuất, nên cùng chị dâu hát cho chúng một bài .” Nói xong tất cả đều vỗ tay. Liên trưởng Khuất dùng sức sờ sờ đầu, hát hò gì đó a.
ép trận, đành cùng Viện trưởng Thạch song ca một bài, "Trên núi vàng Bắc Kinh".
Kết quả, Triệu Tiểu Lan giật giật khóe miệng : “Mấy lính hát đều cùng một giọng ?”
“Bọn họ trừ bỏ hét thì thật chính là cái giọng , nhà cũng thế, nhà cô cũng giống chứ?” Điền Tuệ hỏi Triệu Tiểu Lan.
Triệu Tiểu Lan gật gật đầu : “Ừ, dùng giai điệu kèn hiệu để lời bài hát.”
Cô xong, tất cả các quân tẩu đều , đó cô quá tài.
Triệu Tiểu Lan bất đắc dĩ : “Phải dùng âm lượng lớn như mới là tài, thật đáng thương cho Viện trưởng Thạch.”
Cũng , giọng của Viện trưởng Thạch đều bao phủ tiếng gầm của Liên trưởng Khuất, ngay cả chính cũng cảm thấy chấn động đến mức lặng lẽ cách cô xa một chút.
Người bên thành một đoàn. Khó khăn lắm mới xong, bắt Vương Kiếm lên hát một bài, rốt cuộc đứa nhỏ thích cha dượng . Nào Vương Kiếm thế mà hát một bài quân ca, cảm động.
Trịnh Vân còn lớn tiếng : “Nhìn thấy , tiểu quân nhân tương lai đấy, còn vỗ tay.”
Liên trưởng Khuất xoa đầu thằng bé, đó cả nhà ba cuối cùng cũng tha xuống ăn cơm.
Hôn lễ quân đội trang nghiêm hơn nơi khác, ngay từ đầu Triệu Tiểu Lan nghĩ . thế nào mà thành thế , mấy lính khi nghỉ ngơi thế mà cũng mặt hài hước, cho nên hôn lễ vốn dĩ nghiêm túc bọn họ cho tiếng ngớt, chờ Triệu Tiểu Lan trở về cảm giác đến đau cả cằm.
Chờ cô xong một đoạn dừng nghỉ ngơi thì màn náo động phòng lầu cũng bắt đầu . Tuy rằng là lầu lầu nhưng vì cách âm kém cho nên cô giường đều thể bọn họ đang , đang hô to. Cô trong chăn nghĩ, cũng may ngày mai Liên trưởng Khuất nghỉ, bằng náo đến nửa đêm về sáng thì động phòng cũng dám, sợ chậm trễ giờ thức dậy.
Triệu Tiểu Lan ngày hôm nhận thư từ nhà, đó trong nhà chuyện đều , chẳng qua thu hoạch vụ thu sắp bắt đầu , đều chút bận rộn. Rau trong nhà thu hoạch nhiều, đủ ăn, cho nên bọn họ đang phơi rau khô định chờ các cô về thì mang về đơn vị ăn. Triệu Tiểu Lan lập tức hồi âm, hy vọng bọn họ đem rau ăn hết phơi khô bộ, mang về đơn vị còn thể biếu một ít, rốt cuộc cùng sống trong một khu nhà, quan hệ tổng so với kết thù vẫn hơn.
Chính tới nơi cũng coi như đắc tội vài , tuy rằng sự tình đều giải quyết, nhưng tổng cảm thấy mỗi gặp mặt nụ vẫn hơn.
Viết xong thư cô liền tới đưa thư cho tiểu chiến sĩ phòng thường trực nhờ gửi , hiện tại bộ dáng của cô nếu việc gì nhất định sẽ thành phố. Tiểu chiến sĩ hoảng sợ, vội chạy tới : “Chị dâu về chị đừng tự tới, m.a.n.g t.h.a.i đôi khẳng định mệt, định kỳ qua chỗ chị một chuyến là .”