Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 166: Tăng Hồng cầu cứu
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:00:35
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tiểu Lan cũng rõ hỷ sự là của ai, lỡ như tổ chức ngay thì cô chẳng lắm miệng ? Vì thế cô liền ha hả về nhà. Thật cô vui cho Viện trưởng Thạch. Mấy ngày nay , thấy Viện trưởng Thạch đều đang , thậm chí còn nét thẹn thùng của thiếu nữ, đặc biệt là khi Liên trưởng Khuất tới tìm các cô. Mà Vương Kiếm thì vui vẻ hơn nhiều, nhất là khi vết thương lành hẳn, Liên trưởng Khuất và Viện trưởng Thạch cùng đưa về nhà bà ngoại, thằng bé thế mà hề giãy giụa chút nào.
Triệu Tiểu Lan cảm thấy chuyện của bọn họ sắp đến , bởi vì đây đều là gặp phụ cả .
Hôm nay vì Viện trưởng Thạch ở đây nên khi tan cần báo cáo công tác, cô về cực sớm. khu nhà liền thấy một bóng dáng nôn nóng, cả cô đều cảm thấy , bởi vì thế mà là Tăng Hồng.
Cô thấy Triệu Tiểu Lan liền lao tới, : “Triệu Tiểu Lan, gặp cô thật quá, cô tiền , thể cho mượn , dùng để cứu mạng.”
Triệu Tiểu Lan nhíu mày : “Cứu mạng cái gì?”
Điền Tuệ lúc cũng tới, cô kéo Triệu Tiểu Lan một cái, ý bảo cô đừng lo chuyện bao đồng.
Triệu Tiểu Lan cũng quản, nhưng cái cô Tăng Hồng thế mà : “Là con trai , nó đ.á.n.h hộc m.á.u viện, bác sĩ cần hai trăm đồng tiền phẫu thuật, nhưng , cầu xin cô… Cầu xin cô. Nhà cô là giàu nhất trong cả đội, lão Khuất ở đây, chỉ thể cầu xin cô.” Cô xong thế mà quỳ xuống mặt Triệu Tiểu Lan.
“Có tiền? Đó cũng là chuyện nhà , liên quan gì đến cô?” Triệu Tiểu Lan tương đối cạn lời, chẳng lẽ tiền cũng là cái tội ? Chỉ là đứa bé đ.á.n.h đến hộc m.á.u thì cũng lo lắng.
“ đó là cứu mạng mà, sẽ trả cho cô, bằng lão Khuất cũng sẽ trả.” Tăng Hồng tiếp tục , dường như mượn tiền thì sẽ ăn vạ .
Triệu Tiểu Lan cảm thấy một trận vô lực, Liên trưởng Khuất nợ nần gì cô , ép quá đáng như .
“Chị Điền, chị tìm Chính ủy Trịnh tới đây, chuyện cần xử lý.” Cô để ý tới phụ nữ , vì thế định xoay về nhà.
“Triệu Tiểu Lan cầu xin cô, nếu con trai mất mạng, sẽ ngày ngày đến cửa nhà các cô báo tang.” Tăng Hồng xem chút nóng nảy, thế mà mở miệng uy h.i.ế.p.
Triệu Tiểu Lan quanh thấy ai liền : “Mặt cô cũng dày thật đấy, đứa bé con của Liên trưởng Khuất, cô còn mặt mũi đòi tiền ? Bắt khác nuôi con bao nhiêu năm còn đủ, bây giờ chút việc gì cũng tới tìm ? cho cô mượn tiền, đó cô đem nợ chuyển sang cho Liên trưởng Khuất đúng ? Đừng mơ.”
“Sao cô m.á.u lạnh như , dù cũng là cứu con trai chứ cầm tiền chơi.”
“Được , chờ Chính ủy Trịnh tới tự nhiên sẽ cùng cô xem tình hình, đến lúc đó tin rằng sẽ nghĩ cách.”
Triệu Tiểu Lan cũng cảm thấy dáng vẻ của cô giống đang lừa , nhưng cũng cứ thế mà hố Liên trưởng Khuất. Nếu hố Liên trưởng Khuất thì tiền cô bỏ chính là ném đá xuống sông, tiền của cô gió to thổi tới. Huống chi, đứa bé rốt cuộc cô còn !
Tăng Hồng chịu , ôm lấy một chân Triệu Tiểu Lan gào , phảng phất như coi cô là cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Triệu Tiểu Lan cũng hết cách, may mà lúc Trịnh Anh tới, : “Buông , chuyện gì từ từ .”
Tăng Hồng liền kể lể con trai đang chờ cứu ở bệnh viện, cô tới tìm Liên trưởng Khuất đòi tiền.
Trịnh Anh nghĩ nghĩ : “Vậy bệnh viện xem !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-166-tang-hong-cau-cuu.html.]
“Cái …” Tăng Hồng chút lùi bước.
Triệu Tiểu Lan : “ cũng theo cô, nếu thật sự đứa bé nghiêm trọng sẽ cho cô mượn tiền.”
“Chị dâu.” Trịnh Anh khó hiểu vì Triệu Tiểu Lan như , nhưng cô vuốt bụng , dường như chút hiểu .
Cô sắp , cho nên thấy con nhà ai gặp chuyện thì đành lòng.
Tăng Hồng : “Không cần, cầm tiền là .”
“Cô về cũng cần xe, lúc đưa các , lên xe !” Nói xong liền mở xe bảo hai lên. Bất quá mới khỏi cổng lớn thì Liên trưởng Khuất cùng Viện trưởng Thạch cùng tới. Tăng Hồng lập tức lao khỏi xe chạy tới ôm lấy Liên trưởng Khuất lóc. Liên trưởng Khuất vội vàng đẩy đó hỏi tình huống, : “ bệnh viện với cô.” Quay đầu thoáng qua Viện trưởng Thạch, thấy cô : “Em cũng xem một chút!” Vì thế hai bọn họ cũng chen lên xe.
Bởi vì Liên trưởng Khuất ở phía , Tăng Hồng lóc kể lể: “Lão Khuất xin , bảo vệ con. Sau khi chúng ly hôn, trong thôn coi thường, mấy đứa trẻ đó tay cũng nặng nhẹ, lúc mới đ.á.n.h con trai thương.”
Liên trưởng Khuất cau mày, : “Người đàn ông ?”
“Hắn… đang ở bệnh viện trông.” Tăng Hồng xong cúi đầu xuống.
Triệu Tiểu Lan liếc cô một cái, luôn cảm thấy khi nhắc tới đàn ông , thần sắc Tăng Hồng chút quái dị, nhưng quái ở chỗ nào lên .
Chờ tới phòng cấp cứu bệnh viện, bọn họ gặp đàn ông ở bên cùng Tăng Hồng. Rõ ràng mới hơn ba mươi tuổi nhưng trông như 40, như căn bản cách nào so sánh với Liên trưởng Khuất. cái miệng của khéo, thấy bọn họ tới liền vài câu tiếng .
Trịnh Anh còn lo lắng cho Liên trưởng Khuất, bởi vì rốt cuộc đàn ông cắm cái sừng lên đầu . ngờ Liên trưởng Khuất còn tính là trấn định, chỉ hỏi: “Đứa bé thế nào ?”
“Đang cấp cứu bên trong, nhưng tiền phẫu thuật còn thiếu 350 đồng.” Giọng đàn ông chút yếu ớt.
Liên trưởng Khuất chút nghĩ ngợi với Trịnh Anh: “Chính ủy Trịnh, trong tay bao nhiêu?”
“Đủ , nhưng chờ một chút, ngoài lấy tiền.” Trịnh Anh xong liền xuống lầu, bất quá khi dùng tay một thủ thế bảo ngoài chuyện.
Triệu Tiểu Lan trợn trắng mắt trời, vì thủ thế do sáng tạo còn nghĩ nửa ngày mới hiểu, mà là một sách nhớ rõ như , thật nên a! cô vẫn tới cầu thang tầng , thấy Trịnh Anh đang chờ ở đó. Thấy cô xuống, khẽ : “ hỏi thăm tình hình đứa bé một chút, bệnh viện quen. Trước khi , chị dâu tránh xa đàn ông một chút.”
“Hả?” Triệu Tiểu Lan kỳ quái Trịnh Anh, chồng , còn bảo tránh xa đàn ông khác một chút?
Trịnh Anh ho nhẹ một tiếng, rõ ràng sự nghi ngờ trong mắt cô, nhỏ giọng : “Người đàn ông tuy rằng ăn , nhưng chú ý thấy tay vài vết thương do móng tay cào, cổ cũng , đó rõ ràng là dấu vết mới đ.á.n.h với khác lâu, sợ tính tình lắm.”
“ .” Trong lòng Triệu Tiểu Lan thót một cái, dường như cũng hiểu điều gì. Tuy Trịnh Anh thẳng nhưng cô vẫn đoán . Bình thường thể tạo vết cào xước, trừ phụ nữ thì chính là trẻ con đ.á.n.h . Vừa cô Tăng Hồng vết thương, chẳng lẽ đứa bé do trẻ con cùng thôn đ.á.n.h thương, mà là do đàn ông đ.á.n.h đến mức phòng cấp cứu?