Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 160: Hại người không thành phản hại mình
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:00:29
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tiểu Lan cảm thấy hiện tại lúc lên tiếng, vì thế đột nhiên ôm chân kêu lên: “A!”
“Đồng chí Triệu Tiểu Lan, cô ?” Bọn họ còn quên cô. Triệu Tiểu Lan là t.h.a.i phụ, cho nên lập tức quan tâm hỏi han.
“Chân hình như chuột rút, về nghỉ ngơi một chút, ?” Triệu Tiểu Lan cẩn thận hỏi, giành sự đồng cảm của .
“Mau về thôi, nơi còn chuyện của cô nữa . Nên xử lý thế nào chúng nhất định sẽ . Bộ đội sẽ cho các cô một công đạo, cô về nghỉ ngơi .”
“Vâng, đa tạ các vị thủ trưởng, xin phép về .” Triệu Tiểu Lan xoay ngoài, nhưng lúc Triệu Tiểu Mẫn gọi cô : “Tiểu Lan, cô đừng , chuyện trách , cũng là lừa gạt, chúng là chị em họ, cô sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu chứ.”
“Triệu Tiểu Mẫn, cô đừng coi khác là kẻ ngốc , bao nhiêu , cô cứ thích gây sự với . , một việc cho cô , chứng gian là chịu trách nhiệm pháp luật, cho nên nếu cô cùng chồng của cô cùng tù, sẽ thăm đấy.” Nhìn bọn họ chịu tội, chính ở bên ngoài , Triệu Tiểu Lan cảm thấy kiếp thật là quá viên mãn.
“Triệu Tiểu Lan, cô đừng quá đắc ý, về đường đêm cô cẩn thận một chút cho .” Triệu Tiểu Mẫn là thật sự dọa, cho nên cũng bất chấp mà uy h.i.ế.p.
“Thủ trưởng, các ngài đều thấy đấy. Cô như thật sự sợ hãi.” Triệu Tiểu Lan đầu liền giả bộ một cái dáng vẻ thực sợ hãi, các thủ trưởng lập tức quan tâm : “Vị đồng chí nữ , cô dám cả gan ở bộ đội uy h.i.ế.p quân tẩu ?”
Triệu Tiểu Mẫn thấy thái độ bọn họ đổi, hoảng sợ, rụt cổ lắc đầu : “ dám, .” Nói xong liền lên.
Triệu Tiểu Lan trong lòng âm thầm lạnh, tin tưởng Triệu Tiểu Mẫn thể trở , ít nhất trong thời gian ngắn sẽ thành thật. Phùng Siêu nhân chứng xong cũng việc gì, vì thế liền xin đưa Triệu Tiểu Lan về.
Triệu Tiểu Lan dọc đường hỏi chuyện của Diệp Quốc Hào là thế nào, vì thế Phùng Siêu liền kể Diệp Quốc Hào nửa đêm hôm qua liền từ bộ đội chạy , đó hai nửa đêm chạy về cho nên mới đỏ mắt như .
Biết Phùng Siêu vất vả, Triệu Tiểu Lan bảo uống chút nước, đó nấu cơm hỏi chuyện. Ăn cơm xong, Phùng Siêu liền thư phòng ngủ, mà Triệu Tiểu Lan xem Diệp Quốc Hào thế nào, rốt cuộc chạy ngoài trở về khẳng định gây chuyện. Nào ngờ cô mang tâm trạng lo lắng vạn phần đến một phòng nhỏ thoáng qua, đối phương đang trùm đầu ngủ say, tiếng ngáy vang trời.
Diệp Quốc Hào cái tật , chính là cứ thức đêm liền ngáy ngủ, ngày thường chỉ là thở mạnh chút, nhưng một khi ngáy thì cơ bản ai ngủ . Tiểu chiến sĩ bên ngoài thấy Triệu Tiểu Lan : “Chào chị dâu, em cảm thấy hình như gọi tỉnh .”
“Gọi tỉnh thì đừng gọi, khó , là lấy chút bông nhét lỗ tai ?”
“Không, cần, quen ạ. Trước phó đoàn trưởng ở bộ đội cứ nhốt là chúng em canh, nhốt thì buổi tối thích ngủ, đó ngủ cứ như .”
“Cái đó, về sẽ . Vậy phiền trông chừng, về đây.” Triệu Tiểu Lan nhẹ nhàng ấn trán, thật sự chịu nổi, cũng là tâm lớn là thận trọng. Hoàn ngờ thực sớm nghĩ tới Phùng Siêu hơn nữa tự đón , chỉ là hành động lực quá mạnh, ngay cả Trịnh Anh cũng dự đoán .
Lúc về Triệu Tiểu Lan đột nhiên nghĩ đến đàn ông Diệp Quốc Hào , tựa hồ mỗi trở về cô luôn thể thấy , là con gái luôn thể thấy hơn nữa còn chuyện với . Chỉ là, cô cảm thấy vẫn luôn trốn tránh cô, nhưng thường xuyên xuất hiện. Cho nên, chính là bởi vì hành động lực giở trò quỷ ?
Nghĩ tới liền tìm, đó cũng hiểu chung sống với cô liền trốn tránh, thật là giận cảm thấy đáng thương. Kiếp , rốt cuộc chịu bao nhiêu tội a, đời cưới cô thực vui vẻ ?
Sau khi trở về chờ bộ đội thông báo, nào ngờ tới chính là Trịnh Anh, giao một cái túi cho cô gì, đó đỏ mặt xoay luôn, thoạt chút vội vàng.
Triệu Tiểu Lan là chuyện gì liền mở túi , đó phát hiện bên trong là chút quần áo phụ nữ, kỹ thì chẳng là những bộ nội y mất ? Không ngờ tìm về cho , trách cứ biệt nữu như mà . Cô cảm thấy thực cũng gì, chẳng chỉ là vài món nội y . Lại qua mấy năm nữa, đàn ông đều dẫn phụ nữ cửa hàng mua, ai còn để ý cái .
Bất quá dù cũng là đồ từng mặc, cho nên cẩn thận một chút cũng là bình thường. Mở xem thật đúng là một cái thiếu, cô quyết định đàn ông khác sờ qua khẳng định thể dùng, vì thế liền cầm đến chỗ lò than định thiêu hủy. Nào ngờ, lấy những quần áo đó phát hiện cái áo n.g.ự.c tự , khẳng định đùa bỡn qua. Cô nhét một ít bông cứng bên trong đều vò nát thành cục, rõ ràng là do thường xuyên bóp nắn. Còn quần lót, vo thành cục, cô dám mở xem, trực tiếp ném lửa đốt. Chính là tức đến đỏ mặt tía tai, yên lặng ở đó rơi nước mắt. Đồ vật bên một gã đàn ông như đùa bỡn, mùi vị đó thật là thẹn sỉ nhục tức giận.
cô ngờ tới một chút, đó chính là Trịnh Anh ở bên ngoài qua cửa sổ thấy biểu hiện của cô. Thực chỉ là cho cô đừng lo lắng, tên Bạch Quang Minh khống chế, nhưng ngờ cô thế mà trong bếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-160-hai-nguoi-khong-thanh-phan-hai-minh.html.]
Nhìn bộ dáng oán hận của cô thấy cô khi bỏ đồ lửa là dùng cái kẹp than kẹp qua chứ dùng tay ném, cho nên lập tức là chuyện gì, tên đàn ông nhất định động quần áo bên của cô.
Trịnh Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y khỏi nhà Diệp Quốc Hào, đó giàn nho của bộ đội hút t.h.u.ố.c. Tên Bạch Quang Minh thật sự giỏi, thể chọc tức thành cái dạng , phế bỏ hai tay của thì ?
“Trịnh ban ủy, đây là hút mấy điếu t.h.u.ố.c , hút t.h.u.ố.c hại cho sức khỏe, cũng ảnh hưởng môi trường a, thấy nơi phơi nhiều ga trải giường ?” Đây là ga trải giường của phòng y tế, các cô y tá nhỏ việc gì liền mang phơi.
Trịnh Anh đầu thoáng qua, : “Xin , chú ý.”
“ cảm thấy giống như tâm sự, gân xanh trán đều nổi lên hình như là g.i.ế.c .” Lục Song Song cau mày : “ cảm thấy nghĩ thông chi bằng tìm bác sĩ khoa tâm thần mới tới chuyện một chút, tồi, là học hệ tâm lý gì đó.”
“Tâm lý?” Trịnh Anh tựa hồ đột nhiên minh bạch cái gì, đó đột nhiên vỗ vai Lục Song Song một cái : “Ừ, đa tạ đồng chí y tá, cô giúp đại ân .” Nói xong liền xoay luôn.
Lục Song Song vỗ một cái trực tiếp ngẩn ngơ, xảy chuyện gì, cô gì ? nụ của Trịnh chính ủy thật rạng rỡ, cô nhịn mặt đỏ tim đập bây giờ?
Mà Trịnh Anh thì tìm một thương lượng một chút, cho rằng tâm lý thù hận kiểu của Bạch Quang Minh là bệnh, cần điều trị. Sau đó liền tìm bác sĩ tâm lý khám cho , kết quả khám thật là bệnh, là chứng hoang tưởng cường độ thấp, cần điều trị.
Trịnh Anh tự nhiên sắp xếp một chút, cuối cùng Bạch Quang Minh lấy tội danh tâm lý vặn vẹo hãm hại quân nhân đuổi khỏi bộ đội, nhưng bởi vì bệnh lý về tinh thần nên cũng chịu trách nhiệm pháp luật gì, chỉ là bộ đội dùng xe cùng bác sĩ khoa tâm thần đưa về quê.
Tiễn xong Trịnh Anh , thực nếu để chịu trách nhiệm pháp luật cũng chỉ tù mấy ngày là , nhưng bệnh lý về tinh thần gán dân gian gọi là kẻ điên, kẻ ngốc linh tinh, cái danh xưng khả năng sẽ theo cả đời.
Trịnh Anh cảm thấy hả giận, chờ Triệu Tiểu Mẫn nhà máy hiện tại sa thải tù ba tháng xử trí xong xuôi, mới dám phòng Triệu Tiểu Lan.
Diệp Quốc Hào cũng bắt đóng cấm túc gần năm ngày, đó khi trở về liền ở bên ngoài rèn luyện, năm ngày cảm thấy cơ bắp đều cứng . Nhìn thấy Trịnh Anh tới liền nhướng mày, : “Đều xong ?”
“Ừ, bất quá đại khái trốn .”
“Đi trong núi chơi một thời gian mà thôi, trong nhà giao cho .”
Diệp Quốc Hào thoáng qua Triệu Tiểu Lan còn đang đ.á.n.h chữ trong phòng, chút lo lắng.
“Được.” Đang chuyện thì một tới, kỹ hóa là Tiền Lệ Hoa. Cô một quân trang tết hai b.í.m tóc to thoạt thanh xuân xinh , nụ mặt từng tắt, thấy Trịnh Anh mặt càng đỏ lên, : “Trịnh chính ủy cũng ở đây a!” Tuy rằng như , nhưng bộ dáng cô chính là tới tìm Trịnh Anh.
Triệu Tiểu Lan ngẩn , cô cũng rõ ràng Tiền Lệ Hoa cũng Diệp Quốc Hào mà là Trịnh Anh. Cô khỏi dở dở , quên mất Tiền Lệ Hoa kiếp thể trúng tên tiểu bạch kiểm Bạch Quang Viễn liền chứng minh cô thích kiểu của Diệp Quốc Hào a, vì lo lắng a, còn lo lắng lâu như .
Hiện tại xem cô là khả năng cùng tranh giành đàn ông, nhưng quyến rũ Trịnh Anh cũng . Triệu Tiểu Lan đừng Tiền Lệ Hoa như bây giờ, thực cô chính là một phụ nữ lẳng lơ điển hình, lúc ở cùng chồng đầu tiên liền loạn, đó mới ly hôn. Theo Bạch Quang Viễn đó cũng sống t.ử tế, cuối cùng Bạch Quang Viễn cùng cô ly hôn trở về tìm Triệu Tiểu Lan các kiểu sám hối.
Triệu Tiểu Lan lúc là một bà chủ nhỏ, cho nên tuy rằng thu lưu cùng phát triển quan hệ gì, chỉ là ngờ khi đó liền cùng Triệu Tiểu Mẫn ở lưng trộm liên hợp, cuối cùng một kẻ giả sổ sách công ty, một kẻ bán sản phẩm kém chất lượng cho khách hàng, khiến công ty cô cuối cùng mất tín dụng, phát hiện sản phẩm chạy tới truy cứu trách nhiệm, cô chỉ thể chịu đền bù.
Triệu Tiểu Lan bất tri bất giác phân tâm, mà Diệp Quốc Hào duỗi tay nhẹ nhàng b.úng trán cô một cái : “Hoàn hồn.”
“Chuyện gì?” Cô dùng sức xoa trán giận trừng Diệp Quốc Hào.
“Khụ, chị dâu chờ một chút tới thăm chị cùng đồng chí Tiền Lệ Hoa.” Trịnh Anh .