Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 156: Con trai cần có cha

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:54:03
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Da mặt dày thành như Đào Vân cũng thật sự hết chỗ , cô cho tới bây giờ mới lạnh : “ rốt cuộc thua cô ở điểm nào, da mặt cô thật là dày.”

 

“Câu cô thật sai , cảm thấy da mặt dày cũng bằng cô, ăn trong bát trong nồi. Quan trọng nhất là, vẫn là trong nồi của khác.” Triệu Tiểu Lan cũng thẳng là cái gì, tuy trong lòng đều rõ ràng. Nếu thủ trưởng ở đây, cô thật sự mở miệng mắng . Chuyện hổ như còn khác hổ, thật là nghĩ nhiều, thật thể đến mức là dựa cái gì, chẳng lẽ gia thế ?

 

“Triệu Tiểu Lan, cô thêm câu nữa thử xem.”

 

“Cô thế nào?”

 

Mấy chữ là Diệp Quốc Hào , giống như cây b.úa nện trong lòng Đào Vân, cô quả nhiên dám động. Đồng thời cảm thấy Diệp Quốc Hào vô tình, chính đối với như liền cũng một cái, Triệu Tiểu Lan liền như ?

 

lúc bên ngoài Kim Toàn hành quân gấp chạy tới, chạy một mồ hôi, nhưng khi vẫn thập phần quy củ chào Trịnh Vân theo kiểu quân đội : “Thủ trưởng hảo, phó đoàn trưởng hảo.”

 

Chờ đến khi ở chỗ Triệu Tiểu Lan liền Đào Vân ỷ cái gì, cô thế mà ỷ Kim Toàn, quang xem ánh mắt cô . Hưng phấn, thậm chí cái eo mềm xuống cứng lên. Triệu Tiểu Lan thấy liền minh bạch, phụ nữ thực chính là đứa trẻ chiều hư, nên cái gì nên cái gì. Hiện tại thành như , cô cảm thấy Đào Vân sắp bi kịch .

 

“Kim Toàn, hẳn là Triệu Tiểu Lan cướp công việc của em, về cuộc sống chúng chỉ sợ dễ chịu, với thủ trưởng bảo cô trả công việc cho em.” Dựa theo bộ dáng nếu cô yếu thế câu thì Kim Toàn nhất định sẽ giúp cô , nào ngờ Kim Toàn ngay cả cũng thèm , : “Thủ trưởng xin , chuyện liên quan đến chị dâu bọn họ, xin cho bọn họ về . Còn , đây là đơn xin ly hôn của ...” Nói xong đặt một phong thư mặt thủ trưởng.

 

“Cậu suy xét một chút?” Trịnh Vân cau mày .

 

“Không , mãi giả vờ đáng thương, là đàn ông.” Kim Toàn xong hướng về phía thủ trưởng kính lễ tỏ vẻ quyết tâm của .

 

Đào Vân kinh hãi, cô bao giờ nghĩ tới Kim Toàn sẽ ly hôn với . Tuy rằng chính từng coi trọng , cho nên chuyện ly hôn cho dù đề cập cũng nên là cô đề cập, vì đàn ông đề cập chứ?

 

“Kim Toàn ý gì, cái gì mà ly hôn với ? đều chịu đựng những quy củ nhà quê mang đến, thế mà còn ly hôn với ? Anh lúc , bất luận xảy chuyện gì đều đối với , lúc mới bao lâu liền đổi?”

 

Đào Vân đến bên cạnh Kim Toàn túm lấy cổ áo chất vấn, nào còn bộ dáng ôn hòa . Mà Kim Toàn tùy ý cô lôi kéo, nhẹ nhàng một câu: “ , nhưng cho rằng em sẽ cảm động, đáng tiếc cái gì đều đổi, trừ bỏ em trở nên càng ngày càng sắc nhọn vô tình, càng thêm coi thường cảm nhận của . mệt mỏi, tiếp tục nữa, coi như là của .”

 

“Cái gì coi như của , chính là của , cái tên đàn ông thối tha , lừa , đ.á.n.h c.h.ế.t .” Đào Vân điên cuồng cào cấu Kim Toàn, nhưng vẫn nhúc nhích, mặt cào rách cũng động đậy.

 

“Vốn dĩ nhân thời gian ngoài bình tĩnh một chút, nhưng ngờ em sự việc đến mức .” Kim Toàn thở dài, lúc là thật sự thích Đào Vân, luôn thanh xuân xinh như , luôn đoạt mắt như . Lúc cưới cô tất cả hai xứng, nhưng tin, cho rằng dựa nỗ lực của thể hồi tâm chuyển ý, nhưng hiện tại xem nỗ lực của đều uổng phí. Người phụ nữ tâm, hoặc là là chính quá coi thường lòng hư vinh của cô .

 

“Không , đồng ý ly hôn.” Đào Vân lắc đầu : “Cho dù ly, cũng nên là đề cập , tư cách.”

 

“Tùy em.” Kim Toàn cũng tranh cãi với cô , biểu tình mặt lược hiện vô lực.

 

Chỉ chốc lát Viện trưởng Thạch cũng tới, bà lập tức giải thích việc liên quan đến Triệu Tiểu Lan, chính mời cô chẳng qua là tạm thời hỗ trợ, chờ mời giáo viên mới tới Triệu Tiểu Lan liền sẽ ở nhà trẻ nữa, bởi vì cô cũng cần dưỡng thai.

 

Trịnh Vân rốt cuộc lên tiếng, : “Được , hiện tại trò khôi hài cũng kết thúc, cái báo cáo cứ để chỗ , các đều bình tĩnh một chút .”

 

“Rõ.” Kim Toàn chào theo kiểu quân đội đó với Triệu Tiểu Lan trong lòng n.g.ự.c Diệp Quốc Hào: “Xin chị dâu.” Sau đó liền ngoài.

 

“Kim Toàn , vì cái gì xin , bảo ?” Đào Vân ngờ Kim Toàn tuyệt tình như , ly là ly. Trước khi cô đưa ly hôn đối phương luôn sợ tới mức dỗ dành cô như bà nội, hiện tại đảo ngược, chỉ đưa một cũng như là quyết định , Đào Vân phục nhất định bắt Kim Toàn thu hồi tờ báo cáo , bằng mặt mũi cô để ?

 

Bên trong phòng, Trịnh Vân Diệp Quốc Hào : “Còn ôm bao lâu?”

 

“Quay đầu ôm thêm một giờ nữa cũng thành vấn đề.” Diệp Quốc Hào hiện tại cả đầy mồ hôi, ôm một nghiêm hơn một giờ cũng chuyện nhẹ nhàng gì.

 

“Mau thả em xuống !”

 

Triệu Tiểu Lan đẩy Diệp Quốc Hào một cái, trọng lượng của .

 

ngờ Trịnh Vân thế mà : “Không hổ là lính của , cứ như ôm đồng chí Triệu Tiểu Lan về !”

 

“Rõ, bảo đảm thành nhiệm vụ.” Diệp Quốc Hào xong Viện trưởng Thạch ở một bên phì , ôm vợ thì liên quan gì đến lính của ai? Bà cũng chào hỏi Trịnh Vân về nhà trẻ.

 

Diệp Quốc Hào thật đúng là lời ôm Triệu Tiểu Lan trở giường trong phòng, đó lắc lắc hai cánh tay chút tê dại của .

 

“Không chứ?” Triệu Tiểu Lan kéo một cánh tay giúp xoa bóp, tê liệt thật lòng quá .

 

“Anh , em cũng nặng lắm.” Diệp Quốc Hào hưởng thụ vợ phục vụ, đó cởi quần áo giường : “Tiểu Lan, từ lúc em tới liền sống những ngày bình yên, xin .”

 

“Diệp Quốc Hào thế mà cũng lúc xin , thật là khó . Bất quá, nơi nào nơi đó tranh chấp, chuyện gì.” Triệu Tiểu Lan chịu thương chịu khó giúp hoạt động đôi tay, nhưng ôm lấy.

 

, mấy ngày nữa đoàn văn công tới bộ đội biểu diễn an ủi, em chuẩn một chút cùng xem.”

 

“Đoàn văn công? Các cô năm nào cũng tới ?”

 

“Đại khái , loại chuyện quan tâm.”

 

“Anh sẽ quen cũ nào ở trong đó chứ?”

 

Diệp Quốc Hào khóe miệng nhếch lên, : “Anh ngay cả các cô ai là ai đều , em yên tâm . Bất quá vợ , bộ dáng ghen tuông của em cũng thật , đây lên nào.” Hắn duỗi tay nâng lên , đó : “Biết thế nào ?”

 

Triệu Tiểu Lan đương nhiên thế nào, bất quá dùng sức đ.ấ.m : “Anh hổ, nghĩ đến chuyện chứ?”

 

Diệp Quốc Hào thèm để ý cô mắng cái gì, tự việc của , hai đầu tiên dùng tư thế , ngượng ngùng thú vị. Diệp Quốc Hào chú ý tới một sự kiện : “Vợ, em hình như béo lên .”

 

Triệu Tiểu Lan một vạn điểm thương tổn, dùng sức duỗi tay véo : “Anh bậy bạ gì đó, ai béo.”

 

“Bụng em...” Diệp Quốc Hào vươn bàn tay to sờ một cái, Triệu Tiểu Lan rụt cũng phát hiện bụng chút to lên.

 

Gần ba tháng cũng bắt đầu lộ bụng , xem giống đời , là song bào thai, cho nên mới lộ bụng nhanh như . Cô cũng duỗi tay sờ sờ, : “Bọn nó khỏe mạnh đấy!”

 

“Cái , là con ?” Diệp Quốc Hào kinh ngạc .

 

“Không con thì là cái gì?”

 

“Chỉ là cái túi nhỏ , tưởng căng .” Nói xong còn cử động eo .

 

“Ừ, cái đồ đại phôi đản.” Sao nghĩ đến chỗ đó a, thật sự khác với , động một chút là khai trai cho cô. Hơn nữa khai trai còn lợi hại, cô đối thủ a.

 

“Bất quá thật nhỏ.”

 

“Thế là to , khác ba tháng căn bản .”

 

“Là như thế ?” Diệp Quốc Hào lập tức vui vẻ lên, : “Không hổ là con , ăn ch.óng lớn.”

 

Triệu Tiểu Lan g.i.ế.c , đó là hai đứa , cái gì gọi là ăn ch.óng lớn?

 

Nghĩ đến bộ dáng con gái lúc mới sinh , yếu ớt nhỏ bé thật là giống con mèo con, thể ăn ch.óng lớn ? Bất quá thật , đời hình như lộ bụng nhanh hơn đời một chút. Chẳng lẽ thật là bởi vì ăn ngon ngủ kỹ, ngược đãi cho nên mới biến thành như ?

 

Nghĩ đến là như thế , bằng cũng khả năng lớn lên như .

 

“Hình như là ăn, cho nên thứ bảy hoặc chủ nhật em định thành phố mua chút đồ ăn.” Cô xong Diệp Quốc Hào lập tức : “Đó là nhất định, nhưng mà, em thể đừng dừng lúc ?”

 

“Anh cái đồ ngốc .” Triệu Tiểu Lan bó tay với , đều lúc thế mà còn nghĩ chuyện .

 

Sự thật chứng minh Diệp Quốc Hào lời giữ lời, chủ nhật đưa cô thành phố một chuyến, bất quá nhờ xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-156-con-trai-can-co-cha.html.]

 

“Viện trưởng Thạch, chị thành phố việc ?”

 

“Ừ, đón con trai, trường học nó nghỉ định đến chỗ ở vài ngày.”

 

“Nguyên lai là như thế .” Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, con trai tới.

 

“Cháu nó đang học tiểu học ?”

 

, bất quá ở nhà bà ngoại. Các cô khi nào trở về, chúng thể chờ ở quốc lộ ?”

 

“Có thể, chúng đại khái chiều 1 giờ trở về.”

 

“Được.”

 

Hai thương lượng xong tới thành phố Viện trưởng Thạch xuống xe, mà Triệu Tiểu Lan thì mua đồ ăn. Thực sống ở nơi như bộ đội dễ dàng, cho dù bọn họ trồng rau nhưng cũng thu hoạch , cho dù thu hoạch cũng trồng đủ ăn. Cô hiện tại cần dinh dưỡng cũng cần sinh hoạt, cho nên mua chút đồ ăn gì đó là cần thiết.

 

Bất quá hôm nay Diệp Quốc Hào chờ cô mua xong đồ ăn liền đưa cô mua quần áo, Triệu Tiểu Lan : “Vì mua quần áo a, em thể mua vải tự may. Lại , em quần áo mặc.”

 

“Vậy mua vải may, hy vọng vợ ăn mặc xinh .” Mấy ngày nữa đoàn văn công tới khai mạc liền giống như ăn tết, ngay cả quân tẩu gì đó ai nấy đều trang điểm một chút, nguyên nhân cũng , nhưng vợ thua kém .

 

Triệu Tiểu Lan , nhưng nhất quyết đưa mua cũng chỉ thể theo mua một mảnh vải, một mảnh màu xanh nước biển, thể dùng để may một cái váy xinh .

 

Sau đó mua một đôi giày da mát, những thứ tổng cộng tốn hơn hai mươi đồng cũng coi như tiết kiệm.

 

Chỉ là cô xoa xoa eo : “Với cái eo , em cảm thấy may kiểu váy b.úp bê, bó sát quá sẽ lộ.”

 

“Được, đều em, .” Diệp Quốc Hào hiện tại t.h.u.ố.c cũng dám hút, cho nên lúc chờ cô liền nghiêm ở đó, cho một đám .

 

Triệu Tiểu Lan đột nhiên nghĩ tới cái gì : “ , nhân lúc hiện tại còn tiện em may luôn quần áo mùa thu , bằng đến lúc đó bụng to may . Lại mùa thu còn về nhà tham dự hôn lễ.”

 

“Được, mua mấy mảnh vải.” Diệp Quốc Hào sờ sờ đầu Triệu Tiểu Lan, cảm thấy cô nghĩ thật đúng là lâu dài. Bất quá như cũng đúng, bởi vì bụng cô giống như to là to lên ngay.

 

Hắn do dự một chút, duỗi tay sờ sờ bụng Triệu Tiểu Lan.

 

Triệu Tiểu Lan duỗi tay vỗ một cái : “Anh .”

 

“Cảm giác, so với ngày hôm qua to hơn một chút.” Diệp Quốc Hào , kết quả vợ trừng mắt.

 

Bọn họ mua vải lên xe, lúc chạy nhanh một chút đến quốc lộ. Ven đường Viện trưởng Thạch cùng một bé đang chờ ở đó, bé xem nghiêm túc, nhưng khi thấy Diệp Quốc Hào đôi mắt rõ ràng sáng lên một chút.

 

Triệu Tiểu Lan cảm thấy bé nhất định là thích quân nhân, cho nên mới sẽ biểu hiện như .

 

“Chú là binh vương Diệp Quốc Hào , cháu thấy chú một .” Cậu bé cũng chỉ tầm 11-12 tuổi, Diệp Quốc Hào còn cần ngẩng đầu.

 

“Phải, ý kiến gì?” Diệp Quốc Hào chút lạnh nhạt dị thường, Triệu Tiểu Lan đá một cái mới đoan chính thái độ một chút : “Có việc gì ?”

 

“Không việc gì, a, cháu tên là Vương Kiếm, bảo kiếm kiếm.”

 

“Ừ, cha cháu đặt tên ? Rất .”

 

, chú ?”

 

“Chú quen cha cháu, ông là một hùng.” Diệp Quốc Hào chút cứng nhắc sờ sờ đầu bé, đó : “Lên xe !”

 

Mọi lên xe, Triệu Tiểu Lan nhỏ với Viện trưởng Thạch: “Trẻ con quả nhiên vẫn là cần một cha !”

 

Viện trưởng Thạch gật gật đầu, bà cũng con cần một cha, nhưng cha thật lòng khó tìm. Trước chính tìm thì phát hiện, một đàn ông là nhắm phận của bà và tiền tuất của bộ đội mà tới.

 

Cho nên mấy năm nay cũng từ bỏ, thể tìm liền tìm miễn cho chính thương hại con.

 

, ngày thường nó ở nhà bà ngoại sức khỏe , ông ngoại chân cẳng nhanh nhẹn cũng nguyện ý chơi cùng nó.” Cho nên thấy Diệp Quốc Hào liền ẩn ẩn tới gần, nhưng dám.

 

Triệu Tiểu Lan : “Thằng bé giống như thích quân nhân.”

 

, thích tới bộ đội, bất quá ngày thường cũng chỉ thể ở bên cạnh cũng thể ngoài chơi.” Viện trưởng Thạch vuốt đầu con trai .

 

“Chị bận a.” Bà thể tìm một giúp đỡ chăm sóc con chút cơm mà, Triệu Tiểu Lan trong lòng vui vẻ nghĩ.

 

Diệp Quốc Hào từ kính chiếu hậu thấy bộ dáng hồ ly nhỏ của Triệu Tiểu Lan khỏi buồn , bất quá bên cạnh thực là một hạt giống , thật sự dạy mới . Ừ, theo ý vợ nho nhỏ sắp xếp một chút. Nghĩ giơ tay sờ sờ đầu Vương Kiếm, chính nếu con trai nhất định từ nhỏ dạy dỗ.

 

cũng khéo, bọn họ mới cổng bộ đội liền thấy Đại đội trưởng Khuất ngang qua. Diệp Quốc Hào lập tức gọi , : “Lão Khuất, đây chút việc.”

 

Đại đội trưởng Khuất tới chào theo kiểu quân đội, đó Diệp Quốc Hào liền : “Có thể đưa Viện trưởng Thạch cùng Vương Kiếm về nhà trẻ , bọn họ cầm ít đồ đạc.”

 

“Có thể, dù cũng việc gì.” Đại đội trưởng Khuất thích trẻ con, cho nên duỗi tay liền xoa đầu Vương Kiếm : “Mấy tuổi ?”

 

Vương Kiếm : “Mười một.”

 

“Tiểu t.ử, tồi tồi.” Đại đội trưởng Khuất nhận lấy đồ đạc liền đưa con Viện trưởng Thạch về, Viện trưởng Thạch vốn là đồng ý đưa, nhưng đầu liền thấy thần sắc như của Triệu Tiểu Lan lập tức hiểu ý cô.

 

Không khỏi lắc đầu khổ, chuyện của Đại đội trưởng Khuất bà cũng một chút, mới ly hôn nào nhanh như thu thập tâm tình. Hơn nữa còn đứa con trai, về cũng là một vấn đề. Chỉ là kỳ quái, Đại đội trưởng Khuất chính là thực thích trẻ con, con trai tuy rằng chỉ đưa tới mấy ngày nhưng đều là đưa đón, đột nhiên từ bỏ ?

 

việc mấy nguyên nhân tường tận, mà bà cũng nhàn tâm hỏi, chỉ là cảm thấy kỳ quái mà thôi.

 

Đại đội trưởng Khuất còn thích Vương Kiếm, cảm thấy đứa nhỏ cùng đứa con trai vô duyên của chút giống, thoáng chút nội hướng, nhưng Vương Kiếm dỗ . Mà đứa con trai của cũng dỗ chút tùy hứng, trêu chọc chính là ngừng. Hắn dù cũng chuyện gì, hôm nay nhà trẻ nghỉ cho nên Đại đội trưởng Khuất liền dạy Vương Kiếm luyện quân quyền.

 

Thực thật sự ý gì khác, chỉ là thích chơi cùng trẻ con. Hơn nữa gần đây chính áp lực dễ dàng thế nào cửa, đến một đứa trẻ mang theo ánh mắt thành kiến liền cảm giác đặc biệt thiết, nguyện ý chơi cùng nó một lát.

 

Vương Kiếm luyện quân quyền cả đều cao hứng hỏng , con trai chính là bướng bỉnh nhưng học mấy cái cũng nghiêm túc.

 

“Không tồi, nhấc chân, đá.”

 

“Đá trúng chú thì .”

 

“Cháu đá hỏng chú , tới, đá.”

 

Vương Kiếm nhấc chân đá, Đại đội trưởng Khuất dùng cổ tay chắn một cái, đó : “Lại đến, nhất định luyện nhiều.”

 

Viện trưởng Thạch ở trong phòng bọn họ luyện đều xem ngây , đầu tiên thấy con trai bướng bỉnh như , đá ngã còn lập tức bò dậy tiếp tục, thật là kiên cường đau lòng.

 

cảm thấy như mới là con thật của nó, ngây một lát liền cảm thấy nên giúp trông con chút cơm ?

 

Đến nỗi Triệu Tiểu Lan về nhà còn thò đầu thò não ngoài, cô đang cái gì? Đương nhiên là xem Đại đội trưởng Khuất trở về .

 

Bốp, đầu ăn một chiếc đũa.

 

 

Loading...