Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 155: Tú ân ái
Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:54:02
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, phê chuẩn cho bên ngoài huấn luyện binh lính, chuyện ly hôn các cứ suy nghĩ kỹ .” Nếu đàn ông mắt thừa nhận dứt khoát như thì chỉ sợ sớm đ.á.n.h , nhưng thừa nhận còn ly hôn, Diệp Quốc Hào liền gì thêm, để .
Triệu Tiểu Lan lắc đầu : “Có ngày lành mà chịu hưởng.”
“Về em ít tiếp xúc với cô , bất quá hôm nay Viện trưởng Thạch tìm , là mời em giúp mấy ngày, bởi vì giáo viên mới mấy ngày nữa mới tới.” Diệp Quốc Hào Triệu Tiểu Lan tránh xa kẻ điên một chút, nhà trẻ dạy học cũng là một lựa chọn tồi.
“Được thôi, dù em cũng việc gì.” Bụng còn to , giáo viên mầm non hai ngày để luyện tập cách dỗ trẻ con cũng tồi. Kiếp cô dỗ con gái, đều là con bé tinh ranh dỗ cô.
Nghĩ đến tính cách kiên nghị của Kiều Kiều, cô chút nhớ con bé, khỏi : “Nếu sinh con gái đặt tên là Kiều Kiều ?”
“Tại , con gái cũng kiên cường chút, Kiều Kiều gì đó chính là dễ bắt nạt, .” Diệp Quốc Hào quyết đoán phủ quyết. phát hiện cô vợ nhỏ đối diện vành mắt đỏ hoe, cả run rẩy, bộ dáng như sắp đến nơi.
Không ngờ cô sẽ kích động như , Diệp Quốc Hào lập tức thu hồi lời : “Em đừng mà, Kiều Kiều dễ , Diệp Kiều Kiều, , cứ gọi là Kiều Kiều.” Lập trường gì đó vứt bỏ còn , hiện tại vợ là nhất thể chọc .
Thực cái tên Kiều Kiều là do tên tra nam họ Bạch đặt, tục khí thật, nhưng gọi nhiều năm như nếu đột nhiên gọi nữa giống như chính tay g.i.ế.c một , huống chi vẫn là con gái .
Nghe đồng ý, Triệu Tiểu Lan thu hồi nước mắt vuốt bụng, kẻ nào dám g.i.ế.c Kiều Kiều của cô đều là , nhất định thể tha thứ.
Bất quá, bá đạo chiếm cái tên con gái xong cô nghĩ nghĩ : “Tên con trai gọi là gì?”
“Cái gì, còn con trai ?” Diệp Quốc Hào sờ sờ đầu tựa hồ rõ.
Triệu Tiểu Lan trợn trắng mắt : “Em là , nếu là con trai thì gọi là gì.”
“Cái đó, em gọi là gì thì gọi là cái đó.”
Diệp Quốc Hào mới chọc lãnh đạo nhà tức giận, hiện tại nào dám tự chủ trương.
Triệu Tiểu Lan : “Em đặt tên con gái, con trai đặt.”
“Thật sự? Cảm ơn vợ, nhưng cho suy nghĩ mấy ngày, nhiệm vụ khó.” Diệp Quốc Hào dùng sức sờ sờ đầu , ngây ngốc tự hỏi.
Triệu Tiểu Lan thì nấu cơm, đó xào quả dưa chuột nhỏ là thể ăn cơm. Hai đồ ăn cần quá phong phú, huống hồ cô sớm đ.á.n.h trứng gà tương, ăn rau chỉ cần rửa sạch rau xanh chấm tương ăn cũng là tồi.
Diệp Quốc Hào gần đây ăn đồ ăn nhà rõ ràng khí sắc hồng hào hơn ít, chỉ là thấy tăng cân. Triệu Tiểu Lan cảm thấy quá hiếu động, chút thịt đều luyện hết. Tinh lực dồi dào cực kỳ, việc gì liền chạy ngoài đ.á.n.h , huấn luyện tân binh, chạy bộ, đó trở về tắm rửa liền cô, thật sự một khắc nhàn rỗi.
Bắt xem sách một lát giống như g.i.ế.c , nghĩ đến đây Triệu Tiểu Lan liền lắc đầu. Hai bọn họ tính tình thật đúng là giống , thật như ghép cùng xin , nhưng một điểm cô cảm thấy cũng tệ lắm, chính là bổ sung cho .
Bất quá còn thú vị, hiện tại Diệp Quốc Hào tràn đầy sức sống, cảm giác chính luôn sức lực dùng mãi hết.
Nếu hỗ trợ thì Triệu Tiểu Lan liền thu dọn một chút, ăn mặc gọn gàng nhà trẻ, cái nhà trẻ thực ở nơi cách khu nhà xa, bốn phía dùng lưới sắt vây , bên trong là thế giới của các bạn nhỏ.
Bất quá lúc các bạn nhỏ cũng đồ chơi gì, trong sân vẽ đều là ô vuông, xem là dùng để chơi nhảy ô. Nhớ rõ lúc trẻ con đều mê chơi nhảy dây chun, chồng nụ chồng hoa linh tinh, nhưng trẻ con ở đây chắc chơi chồng nụ chồng hoa.
Đang nghĩ ngợi thì Viện trưởng Thạch đón cô , : “Tuy nơi trẻ con quá nhiều, nhưng giáo viên cũng nhiều, một trông một lớp thật là bận, cô thể tới hỗ trợ thật là quá.”
“Không gì, chỉ là chơi cùng trẻ con thôi mà.” Kiếp cô từng thêm ở nhà trẻ một thời gian, lúc nhà trẻ dạy học sinh như thế nào. Chỉ là ngờ sự giới thiệu của Viện trưởng Thạch mới nhà trẻ nơi chỉ dạy hát nhạc thiếu nhi, việc học chính quy một chút cũng sẽ dạy. Nhớ rõ thập niên 80 những nhà trẻ đó đều dạy nhiều, con của một công nhân viên chức thậm chí thể từ tiếng Anh đơn giản còn thể hát bài hát tiếng Anh. lúc , nhưng dạy chút toán học gì đó vẫn là thể.
Lớp Đào Vân dạy mười hai đứa trẻ, bất luận trai gái đều ngoan ngoãn. Mọi đều là nhà quân nhân, tự mang thuộc tính khí phách... đám trẻ lớp khô khan như , tinh thần quậy phá mà trẻ con nên a?
“Các bạn nhỏ, cô là giáo viên mới tới họ Triệu, tên là Triệu Tiểu Lan. Các em thể hăng hái hỏi cô vấn đề, bất quá hỏi chuyện xin hãy giơ tay .”
Không ai giơ tay, Triệu Tiểu Lan cảm thấy tâm mệt. Vì thế : “Như , cô dạy vẽ một con gà mái và ba con gà con nhé, các em giấy vẽ ?”
“Có.” Rốt cuộc chút động tĩnh, cực nhỏ. Mở miệng chính là con trai Hắc đại tẩu, đại khái bởi vì ở nhà cô ăn cơm xong cho nên mới dám chuyện.
“Vậy , cô bắt đầu vẽ, thể vẽ theo cô. Trước tiên vẽ một hình tròn, đoán xem cái là cái gì?” Giờ học vẽ của Triệu Tiểu Lan cứ như bắt đầu, thực cô vì vẽ cái mà ở nhà luyện một hồi lâu đấy.
Chờ vẽ xong bọn trẻ đều thích, đó Triệu Tiểu Lan cầm lấy tranh của bọn họ vẽ đúng chỗ nào nên vẽ . Nói xong bảo: “Có ngoài đá cầu ?”
Giờ học là thể ngoài chơi, nhưng giáo viên đều như bọn họ lập tức gật đầu, trẻ con luôn thích chơi.
Triệu Tiểu Lan mượn cầu, đó liền cùng lớp trẻ con ngoài đá cầu nửa tiết. Tiếp theo cực lực khen ngợi bọn họ là giỏi nhất, vẽ tranh , đá cầu cũng . Bọn trẻ thích nhất khen ngợi, khi cô khen từng đứa một, bọn họ liền hoạt bát hẳn lên, buổi chiều hỏi đáp hòa cùng Triệu Tiểu Lan.
Viện trưởng Thạch khen ngợi Triệu Tiểu Lan một , : “Lớp Đào Vân quản chút nghiêm, cho nên quá hoạt bát, nào ngờ cô tới bọn họ liền chơi cùng cô thành một mảnh.”
“Trẻ con dễ dỗ lắm.” Triệu Tiểu Lan ngượng ngùng , đó liền đón chào giờ tan tầm. Sáng chiều về công tác, thật sự tồi.
Diệp Quốc Hào trở về tự nhiên hỏi cô công việc thế nào, Triệu Tiểu Lan thì hưng phấn kể tình hình trong vườn, còn trẻ con đáng yêu thế nào, thực dễ dỗ . Sau đó : “Về chúng con, những đứa đều là chị, chừng con rể đều ở trong đó đấy, em nhất định để ấn tượng cho bọn chúng.”
Diệp Quốc Hào lập tức : “Con rể? Ha ha, thằng nhãi nào tìm cái c.h.ế.t, đề phòng tới thử xem.” Hắn cầm d.a.o phay đang băm đầu cá, còn mài đá mài mấy cái thật mạnh.
Nhìn đến đây Triệu Tiểu Lan khóe miệng giật một cái, cô vì chút lo lắng khi qua đời con gái sẽ tìm hạnh phúc thế nào. Có ông bố đáng tin cậy thế , con rể tới liền cầm d.a.o uy h.i.ế.p thì mấy ai dám con gái a, cái thật ngược, cô thật lo lắng.
Bất quá còn may chính trọng sinh, như cô ở đây nhất định trấn cửa ải cho con gái, vạn thể để con bé chịu ủy khuất.
“Anh nhất đừng động con rể em, d.a.o lau sạch hãy băm cá a.” Tuy rằng là cá mặn, nhưng cũng sạch sẽ đối đãi ?
“Được, đến lúc đó nhất định cầm d.a.o đối đãi, nhưng nắm tay của ...” Diệp Quốc Hào giơ nắm tay lên.
“Được , uy h.i.ế.p con gái đều dọa dám ngoài bây giờ.” Triệu Tiểu Lan bất đắc dĩ vẫy vẫy tay nhỏ.
“Ngoan con gái đừng sợ, ba đây là đang trấn cửa ải con, con hiện tại đàn ông thiếu lắm ? Đặc biệt là những kẻ tô son trát phấn càng thêm , cho nên con nhất định ba ?” Diệp Quốc Hào vuốt bụng Triệu Tiểu Lan tiến hành t.h.a.i giáo, ngoài cửa Tống Chí Cương gõ cửa giơ tay lên hạ xuống, hạ xuống giơ lên, tổng cảm thấy hiện tại gõ cửa nhất định sẽ phó đoàn trưởng Diệp thẹn quá hóa giận xách ngoài tẩn một trận, nhưng vợ chồng các nhỏ với con cũng đừng mở cửa a, cái cho giống như cưỡi hổ mắc nạn chút tiến thoái lưỡng nan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-155-tu-an-ai.html.]
Diệp Quốc Hào giơ tay, Triệu Tiểu Lan liền từ cánh tay thấy cửa còn một , mặt cô đỏ bừng, hai ve vãn đ.á.n.h yêu khác thấy ?
Dùng sức vỗ tay Diệp Quốc Hào một cái, hất mặt phía ngoài, ý bảo cho cửa .
Diệp Quốc Hào ngay cả đầu cũng liền : “Có chuyện gì?” Biểu tình , hiển nhiên sớm cửa một . Người da mặt dày như chứ, tới còn ở nơi hươu vượn.
Triệu Tiểu Lan trừng mắt một cái, đó lùi một bước mới phát hiện đến là Tống Chí Cương, liền : “Tiểu Tống a, mau , rót nước cho .” Nhà bọn họ cùng nhà khác bất đồng, cho dù là mùa hè cũng sẽ đun nước sôi để nguội, nhiều nhất bên trong thả mấy lá như liền biến thành lạnh. Trà lạnh uống càng giải khát, cho nên Tống Chí Cương rót nước liền .
Nhận lấy nước Triệu Tiểu Lan đưa, uống mấy ngụm hết sạch, đó mới đầu : “Lão đại... Có quân bộ tố cáo và chị dâu, hiện tại thủ trưởng bảo tìm hai chuyện.” Hắn từ khi quyết định lính liền quyết định theo Diệp Quốc Hào, cho nên liền theo lính cũ cùng gọi là lão đại.
“Tố cáo?” Diệp Quốc Hào nhướng mày, thật sự thủ trưởng tố cáo , gan thật là càng lúc càng lớn.
“Vợ, cùng xem .”
“Ừ.” Triệu Tiểu Lan sớm nghĩ tới là ai, hiện tại hiềm khích với bọn họ chỉ Đào Vân mà thôi.
Không bằng chứng thủ trưởng nơi đó loạn thật cho rằng vợ chồng bọn họ sợ phiền phức ? Triệu Tiểu Lan ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu theo Diệp Quốc Hào liền hướng chỗ thủ trưởng , nhưng một đoạn phát hiện chính tụt phía một đoạn dài.
Đàn ông, quân nhân, đường thật sự đều nhanh như , chính thật là vô pháp cùng bọn họ sóng vai mà . Trừ phi sống dùng chạy, còn khả năng đuổi kịp.
Cũng may Diệp Quốc Hào một đoạn đường rốt cuộc nghĩ đến việc bỏ rơi vợ, vội đầu đỡ cô : “Em chứ?”
“Không... .” Kẽ răng nặn hai chữ, cũng trông mong bao nhiêu ôn nhu săn sóc, nhưng ngờ Diệp Quốc Hào thế mà duỗi tay bế bổng cô lên kiểu công chúa, ôm trong n.g.ự.c, đó sải bước về phía .
“Anh buông em a, để thấy thì .” Triệu Tiểu Lan đỏ mặt tía tai yêu cầu thả xuống, nhưng Diệp Quốc Hào : “Để thủ trưởng chờ lâu quá .”
Không là , nhưng nhiều cặp mắt chằm chằm như cũng a. Hơn nữa lính tráng đều ngây thơ, xem xong bọn họ như ấp ấp ôm ôm đều đỏ mặt ? Diệp Quốc Hào dường như việc gì, ngược là cô cả giống như nước sôi nấu, ngay cả đầu đều nâng nổi.
Tống Chí Cương ở phía , vốn còn trẻ mong vợ, nhưng thấy lão đại của như thế mà chút mong, hoặc là một cô vợ cũng tồi cảm giác. ngờ lão đại vẫn luôn ôm vợ tới mặt thủ trưởng, Đào Vân một bên đỏ mắt, tay nắm thật c.h.ặ.t : “Báo cáo thủ trưởng, vợ dọa, chân mềm .”
Trịnh Vân: “Không thì cứ ôm.” Tiểu t.ử càng ngày càng xảo quyệt, sắp trị .
“Rõ.” Diệp Quốc Hào chào theo kiểu quân đội, tay dùng sức ôm c.h.ặ.t vợ buông.
Triệu Tiểu Lan tuyệt vọng, dứt khoát rúc trong lòng n.g.ự.c xuống, đều như cô còn mặt mũi nào xuống ?
Đồng thời cũng thèm Đào Vân, chỉ là cảm thấy khí kỳ quái, vì đột nhiên yên tĩnh ?
Đột nhiên cô hiểu , vị thủ trưởng sẽ chơi chứ, đây là đang khiêu chiến sức chịu đựng của Diệp Quốc Hào?
Diệp Quốc Hào cứ thẳng tắp, thế mà thật sự vẫn nhúc nhích. Người đầu tiên chịu nổi chính là Đào Vân, cô giống bọn họ thể nhẫn, lập tức : “Thủ trưởng, ngài xem việc xử lý như thế nào. Bọn họ vợ chồng một đem chồng đày nơi khác ngăn cản chúng sinh hoạt bình thường, một cướp công việc của , hành vi hổ như căn bản xứng ở bộ đội, loại nên đuổi ngoài.”
“Lá con a, cảm thấy việc giải thích thế nào.” Trịnh Vân chậm rì rì hỏi, trẻ tuổi chính là , sức lực lớn, cứ xem thể ôm bao lâu.
Diệp Quốc Hào lập tức : “Thủ trưởng, chuyện cần giải thích. Vợ chồng chúng loại chuyện , chuyển là Kim doanh trưởng mở miệng xin với , điểm ngài tìm liền thể hỏi rõ ràng, hiện tại ? Đến nỗi vợ nhà trẻ giáo viên, đó là cô thiện lương, Viện trưởng Thạch đích nhờ vả mới giúp đỡ tạm thời cũng tính toán nhân viên chính thức, điểm Viện trưởng Thạch thể chứng.”
Triệu Tiểu Lan vốn đang sợ ôm sẽ mệt, nhưng chuyện từng câu từng chữ leng keng hữu lực đảo vẫn là thể, hẳn là còn thể kiên trì thêm một đoạn thời gian ! Cô đà điểu nghĩ, chỉ cần mau ch.óng kết thúc là .
ngờ vị thủ trưởng thế mà : “Được, tìm hai tới đối chất một chút.”
, cần chơi như . Phái ngoài tìm đó trở về ít nhất một giờ, ngài đây là bắt đồng chí Diệp Quốc Hào ôm cô nặng cả trăm cân ở chỗ một giờ? Cô khỏi lo lắng, nhẹ nhàng sờ sờ n.g.ự.c Diệp Quốc Hào một chút, ý là hỏi a.
Diệp Quốc Hào cúi đầu cô một cái gật đầu, bảo buông xuống khẳng định khả năng. Nhỡ Đào Vân nổi điên thì , đẩy ngã tính ai.
Cho nên, chỉ cần ôm lấy, cho dù ngã chính cũng ở đỡ bảo đảm sẽ vợ ngã là . Hắn ngẩng đầu thoáng qua thủ trưởng đang như hoa, trừng mắt Đào Vân còn gì đó, nhưng thấy cô ném cho một ánh mắt đáng thương vô cùng, Diệp Quốc Hào đầu sang một bên, trong lòng vì nghĩ tới Triệu Tiểu Mẫn, thật sâu cảm thấy hai phụ nữ đều bệnh. Chính rõ ràng thích các cô , nhưng từng từng ném cho cái gì hai mắt đẫm lệ, tưởng thích xem chắc?
Triệu Tiểu Lan thấy biểu tình chán ghét mặt khỏi Đào Vân một cái, cô còn kịp thu hồi cảm xúc của Triệu Tiểu Lan vặn.
Cô duỗi tay ôm cổ Diệp Quốc Hào, nhỏ giọng : “Quốc Hào ca, vì một liền thể sống , cứ thích nghĩ những chuyện , chồng để ý để ý chồng khác, thật là... Quả nhiên là văn hóa suy nghĩ khác thường ?” Ha ha, đôi mắt đều sắp dán lên chồng khác , vốn đang kiêu ngạo một như thế nào sẽ biến thành như .
Thực Triệu Tiểu Lan nào rằng, nguyên lai Đào Vân phát tác tất cả đều là bởi vì Diệp Quốc Hào cưới vợ. khi cưới vợ đối xử với vợ x.é to.ạc cái khố phòng thủ cuối cùng cô , thế mới bấy lâu nay đều quên Diệp Quốc Hào. Hoặc là , quên sự khó chịu khi từ chối xem mắt.
“Em đang ai?”
“Em chỉ mặt gọi tên, đừng vơ .”
Triệu Tiểu Lan vốn phát tác, nhưng Đào Vân chỉ kém quang minh chính đại cướp chồng cô, cô thể tức giận? Đây đều là cha của con cô, cướp cô sớm một chút a.
Hiện tại cướp đ.á.n.h c.h.ế.t đều cho, dựa theo cách của Diệp Quốc Hào chính là, là một trận địa chính mới công lược xuống tuyệt đối dung địch nhân chiếm hữu. Không đàn ông mới tính chiếm hữu, phụ nữ cũng , chẳng qua biểu đạt hàm súc chút mà thôi.
hôm nay hàm súc cái quái gì a, đối mặt với hổ như cô hàm súc đều .
“Triệu Tiểu Lan cô còn cần mặt mũi , mặt bao nhiêu để đàn ông ôm xuống...”
“Chồng thích ôm, ai cũng quản , giấy chứng nhận đàng hoàng. Cô thích cũng thể tìm chồng ôm , ai dám chữ .” Đều ôm lâu như cô còn thể cái gì, dứt khoát cứ đúng lý hợp tình, dù chính để đàn ông khác ôm.
“Cô... Quả nhiên là đồ nhà quê, đồ đàn bà đanh đá.” Đào Vân đột nhiên cái gì gọi là thịt lăn d.a.o, chính là Triệu Tiểu Lan như .
“Vậy cũng thật , may mà là đồ nhà quê, nếu đồ nhà quê Quốc Hào ca còn chắc để mắt tới , ai, nếu là thành phố thì bây giờ a, tìm ông xã như .” Duỗi tay ôm Diệp Quốc Hào một chút, đàn ông mới thẳng tắp run lên suýt chút nữa lao về phía .
Hắn trong lòng cạn lời : “Vợ a, em thể đừng những lời , vui vẻ cũng thế nào mới , nhỡ ngã cô thì .”