Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 153: Vợ vạn năng
Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:54:00
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí lập tức nhẹ nhàng hơn, Viện trưởng Thạch nhắc tới Đào Vân còn mặt cô xin Triệu Tiểu Lan.
“Không cần Viện trưởng Thạch giúp xin , thực tất cả đều là cá nhân của cô .”
“Lúc con bé cũng khá , nó còn là chiến hữu của . Đáng tiếc, càng lớn càng lệch lạc. Thực , thành phố và nhà quê gì khác ? Ở quân khu, đều là quân nhân hoặc là nhà quân nhân, nhất định nương tựa lẫn mới . Trước khi đ.á.n.h trận, cô dựa chiến hữu thì dựa cái gì? Đáng tiếc, một trẻ tuổi hiểu.” Viện trưởng Thạch thở dài, đó Điền Tuệ cũng hùa theo bà về một thói hư tật của trẻ tuổi.
Nói một hồi các cô đồng thời Triệu Tiểu Lan, cũng đang thường thường cảm thán giống các cô, : “Tại cảm thấy cô giống như cùng tuổi với chúng , một chút cũng giống trẻ tuổi.”
Tư duy của Viện trưởng Thạch quả nhiên nhạy bén, tim Triệu Tiểu Lan nhảy dựng, : “Đại khái là bởi vì mang thai, giống như nghĩ thông suốt nhiều chuyện.”
“Con bé m.a.n.g t.h.a.i thật kỳ lạ, lúc chỉ cảm thấy béo lên, hiểu nhân sinh thời gian gì .” Viện trưởng Thạch xong , lên : “Vậy quấy rầy các cô việc nữa, trong vườn còn việc.”
“Vậy Viện trưởng Thạch thong thả, thời gian qua chơi.”
“Được thôi, cô cũng đừng tiễn.”
Viện trưởng Thạch ngăn Triệu Tiểu Lan sảng khoái rời , một bên Điền Tuệ : “Viện trưởng Thạch là , bất quá đáng tiếc chồng hy sinh khi chiến đấu, chị cũng tìm khác nữa.”
“Chị dường như tuổi lớn lắm nhỉ?” Mới hơn ba mươi thôi.
“Không lớn, tầm 32, 33 tuổi.” Điền Tuệ .
“Hơn 30 tuổi thực đang là thời điểm mà?”
“Nghe là do con còn nhỏ, giới thiệu cho chị thì chị cứ sợ con coi thường nên tìm. Sau là vì tiếp xúc một đối tượng, nhưng nọ quen một thời gian mới phát hiện là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Thực nghi ngờ đó là đặc vụ nước khác, đó chị liền tìm nữa.” Điền Tuệ thở dài, Viện trưởng Thạch thực cũng khổ.
Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, xem bà vẫn sống hơn, đáng tiếc những gặp đều lắm. Cô đột nhiên nghĩ tới một ý tưởng, ghé sát Điền Tuệ nhỏ giọng : “Chị Điền, chị xem Đại đội trưởng Khuất ly hôn lâu, thể ghép bọn họ thành một đôi?”
Điền Tuệ ngẩng đầu với vẻ mặt ‘cô nghĩ nhiều ’ : “Tình huống nhà Đại đội trưởng Khuất cô cũng rõ ràng, dân quê chính gốc, Viện trưởng Thạch chính là thành phố, nhà ngay ở thành phố, cái cũng xứng đôi a.”
“Làm gì nhiều cái xứng đôi như ? Chỉ xem hai thuận mắt thôi, Đại đội trưởng Khuất khá , tính tình cũng kiên nghị quyết đoán tình . Hơn nữa trong nhà gánh nặng, khá .” Triệu Tiểu Lan cứ nghĩ đến hai liền cảm thấy ngoài ý xứng đôi, chủ yếu là đều là đáng thương cô cũng bọn họ cơ hội tìm một cuộc sống khác.
Điền Tuệ : “Cái nha xem duyên phận.” Anh nhưng thật là nóng lạnh, cho nên cũng quá nhiều.
Mà Triệu Tiểu Lan cảm thấy vẫn là với Diệp Quốc Hào , cô vẫn thích tính cách một là một hai là hai. Diệp Quốc Hào thật sự lòng cô, trực tiếp vỗ vai cô : “Em là quân tẩu ?”
Triệu Tiểu Lan gật gật đầu, : “ .” Cô còn kỳ quái vì hỏi như .
“Em dáng vẻ của quân tẩu, nghĩ tới liền , huống hồ vẫn là chuyện .”
“Chuyện ?” Triệu Tiểu Lan nở nụ .
Diệp Quốc Hào sờ sờ mặt cô, : “Là chuyện a, chỉ cần Viện trưởng Thạch vui.”
“Ách, em nên hỏi một chút?”
Triệu Tiểu Lan nhíu mày, thể khiến bà đồng ý đây?
Diệp Quốc Hào vuốt đầu cô, : “Đại khái mấu chốt ở chỗ con trai Viện trưởng Thạch ?”
“À.” Cho cô một con đường sáng, Triệu Tiểu Lan tựa hồ hiểu thế nào.
Hai nấu cơm xong ăn, liền tiểu chiến sĩ báo bác cả Diệp của bọn họ tới, hỏi gặp. Lúc ông bác cả Diệp ép chị dâu tự sát, cho nên nào dám thả .
Diệp Quốc Hào trầm giọng : “Cho ông .”
“Rõ.” Tiểu chiến sĩ ngoài tìm , nhưng thấy Triệu Tiểu Lan lập tức thu dọn đồ ăn bưng trong bếp. Không khỏi buồn , vợ đây là keo kiệt ?
“Người là tới đưa tiền, một ngàn đồng đấy, em thể rộng lượng chút ?” Diệp Quốc Hào .
“Lần bọn họ đều lãng phí nhiều như , nhỡ lật bàn thì ?”
Triệu Tiểu Lan tìm đủ lý do cho bác cả Diệp ăn cái gì.
Diệp Quốc Hào cũng cách nào, : “Ít nhất rót chén nước.”
“Biết .” Triệu Tiểu Lan sắc mặt khó coi.
Bọn họ ở đó đợi một lát bác cả Diệp mới , ông hôm nay chỉ cùng bác gái cả, hai đứa con trai một đứa cũng mang theo. Hai đứa con trai gây chuyện nghĩ đến cũng nhọc lòng, hình như bọn họ đều nhốt ở Cục Công An !
Nếu bác cả Diệp cũng khả năng cứ như mà trả tiền, bất quá xem tiền là mang tới nhưng sắc mặt lắm.
Bác cả Diệp liền thoáng qua Triệu Tiểu Lan đang bên cạnh Diệp Quốc Hào, đều là do phụ nữ gây chuyện, cô khó chơi như thì ông nên mang con trai tới. Hiện tại thấy cô xương cốt dựa cháu trai liền cảm thấy chuyện đều do cô gây , cho nên Triệu Tiểu Lan với ánh mắt mang theo hận ý.
Diệp Quốc Hào tự nhiên cảm giác , tay đặt lên vai Triệu Tiểu Lan : “Bác cả mời .”
Bác cả Diệp xuống, : “Quốc Hào a, cháu xem chúng rốt cuộc đều là nhà họ Diệp, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân ! Cháu xem, chờ thu trả?”
“Bác cả nếu như , thì cháu sẽ cho tìm đồng chí công an tới đón các .” Diệp Quốc Hào liền lên.
Bác gái cả lập tức : “Cô phụ nữ m.á.u lạnh như a, thấy chúng đều sắp bắt , điều như , mau bảo chồng cô đừng việc gì tìm việc.”
“Hu hu hu, Quốc Hào ca bọn họ em. Không em bọn họ là ai a, đều đối với em bọn họ dựa cái gì đối với em rống kêu, thật đáng ghét.” Triệu Tiểu Lan dùng tay lau lau nước mắt chảy , giọng nũng nịu cho Diệp Quốc Hào căng thẳng, thật sâu cảm thấy nội tâm dâng lên một cỗ bất đắc dĩ.
“Được , em cũng đừng . Bác gái cả, bất luận cô điều cũng là vợ của cháu, xin bác đừng ở nhà cháu cô , nếu đưa tiền thì...” Diệp Quốc Hào xong, bác gái cả bổ nhào xuống quỳ ôm lấy đùi , kêu : “Quốc Hào a, đều là họ hàng, một ngàn đồng tiền cũng quá nhiều, mạng chúng cũng trả nổi.”
“Tiểu Lan, em gọi .” Diệp Quốc Hào thể đẩy bác gái cả cho nên chỉ thể bảo Triệu Tiểu Lan tay.
bác gái cả lập tức : “Mau, giữ c.h.ặ.t cô đừng để cô .”
Bác cả động, Diệp Quốc Hào lạnh lùng : “Bác nhất đừng chạm cô , cô hiện giờ đang m.a.n.g t.h.a.i con của cháu, nếu bác dám động một chút liền trả tiền đơn giản như .” Hắn tuy rằng ôm đùi, nhưng cơ bắp nổi lên, khí thế tương đương dọa , dường như là một con báo săn mồi tùy thời vồ lấy con mồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-153-vo-van-nang.html.]
Bác cả Diệp sợ tới mức co rụt chân lập tức dám động, mà Triệu Tiểu Lan vẫn tiếp tục ngoài.
“Được đừng nữa, chúng đưa tiền còn ?” Bác cả Diệp tựa hồ nhận thua, vốn tưởng rằng thể kéo dài một chút cần trả nhưng ngờ Diệp Quốc Hào quyết tâm bắt bọn họ trả.
“Không , trả tiền chúng liền cái gì cũng còn.” Bác gái cả rõ ràng còn giãy giụa.
“Ha ha, Quốc Hào ca cho các nhiều năm tiền như là điều hiển nhiên ? Anh con trai các , chỉ là đứa nhỏ đáng thương các đuổi khỏi nhà. Hiện giờ bắt nạt chồng còn trả tiền, các thật đúng là đen tâm can.” Triệu Tiểu Lan lạnh một tiếng, chính là một mũi tên trúng đích nửa điểm dung tình.
Bác gái cả còn mắng cô vài câu, nhưng cửa bước chân một chút cũng dừng liền hoảng sợ. Bác cả Diệp trừng mắt bà một cái : “Vợ Quốc Hào cháu , chúng mang tiền đến .”
Mang tiền tới thì dễ chuyện, cô xoay trở về ghế, rót cho bọn họ hai chén nước, đó ngoan ngoãn chờ Diệp Quốc Hào đếm tiền.
Diệp Quốc Hào dáng vẻ nhỏ nhắn của vợ cho mê mẩn, vội tránh khỏi bác gái cả song song với cô, đó ho nhẹ một tiếng : “Vậy bác cả sớm , đỡ tốn công .”
Bác cả cũng là cách nào, tổng thể hai đứa con trai của đều tù chứ? Lại lúc ký tên chính là ông , cho nên cuối cùng tù ông hẳn là cũng trốn thoát.
Bất đắc dĩ đành đem tiền giấu lấy , giấu ở đế giày, giấu trong nội y, còn giấu trong ngăn bí mật của túi...
Dù bọn họ tốn nhiều sức lực rốt cuộc móc 550 đồng, đó Diệp Quốc Hào : “Chỗ là 550, chúng là liều mạng mới gom nhiêu đó. Hôm nay lúa còn thu, công điểm còn tính , hơn nữa đại cùng nhị của cháu đều tìm đối tượng kết hôn, trong nhà túng thiếu lắm.”
“Ồ? Cháu nhớ rõ lúc đại cùng nhị là xem mắt tốn tiền, các ép cháu bên ngoài vay tiền cho các cầm mang . Lãi đẻ lãi con, cháu các trả nhiều tiền như các liền đưa cho cháu 550? Chỗ ngay cả tiền vốn đều đủ , bác cả đang đùa với cháu trai ?” Diệp Quốc Hào bởi vì cũng sợ bọn họ tìm gây phiền toái cho nên cũng cứng rắn lên.
Vừa Triệu Tiểu Lan nhắc tới một câu bọn họ liền thành thật, thể thấy là tìm nhưng đáng tiếc cũng đạt chỗ lúc mới ngoan ngoãn tới trả tiền.
Cô vợ tìm thật, Diệp Quốc Hào trong lòng cảm khái, chẳng những hiếu thuận với hơn nữa cha vợ cũng cực , thậm chí còn giúp chăm sóc . Hắn cảm thấy, tìm khắp bộ quân đội đều thể cô vợ như , thật hôn cô một cái thật kêu.
mắt, đối phó hai kẻ giữ của .
“Đùa cái gì mà đùa, thể gom chừng tồi , chẳng lẽ cháu còn bức t.ử chúng ?”
“Bác cả lời gì , cháu bức mà là Cục Công An bức, hy vọng bác thể hiểu.”
Diệp Quốc Hào nheo mắt , vốn là tương đối nghiêm túc, nhưng khi nheo mắt lập tức khiến cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Bác cả Diệp chỉ ấp úng nửa ngày, cuối cùng đấu , cãi chỉ thể cúi đầu nhận thua, ông bất đắc dĩ đẩy bác gái cả một cái : “Lấy !”
Bác gái cả cuối cùng chạy trong phòng lấy tiền , Triệu Tiểu Lan đoán bà đại khái khâu tiền trong quần lót. Cho nên tiền , cô chút chạm .
Bọn họ lấy mấy trăm đồng, cộng là 850 đồng, bác cả Diệp : “Lần là thật sự còn, cháu dù cũng chừa cho bác chút tiền xe về nhà chứ.”
Diệp Quốc Hào đảo thêm gì nữa, lấy cái túi bỏ tiền , đó đem những tờ giấy nợ lấy ngay tại chỗ đưa cho bác cả Diệp : “Thanh toán xong.”
Bác cả Diệp thở phào nhẹ nhõm, đó : “Bác Quốc Hào a, chúng dù cũng là họ hàng cho nên bác với cháu một chuyện, cháu quản vợ cháu cho , đàn bà con gái gì mà một chút cũng hiểu chuyện, thắt cổ thì là sai khiến lính tráng đ.á.n.h ...”
“Bác cả, chuyện họ hàng năm đó cháu qua là thừa nhận, hơn nữa chuyện nhà cháu, vợ cháu thế nào liền thế nào còn tới phiên bác cả tới .” Trong mắt Diệp Quốc Hào hiện lên một tia hàn quang, cho bác cả Diệp đầu sang một bên : “Còn coi như bảo bối, trong thôn các đều cô chẳng gì.”
“Người nào ? Bác cả tên , Diệp Quốc Hào cháu ngày mai sẽ khiến đường đêm cũng cẩn thận ba phần.” Diệp Quốc Hào xong liền lên, hình cao lớn gần 1 mét 9 thật sự vô cùng áp bức.
Giọng bác cả Diệp nhỏ dần: “Bác là ai?”
Bác gái cả thì một bên ghế : “Đừng những lời vô dụng đó, chút cơm ăn .”
“Không .” Triệu Tiểu Lan nghịch tóc tùy ý , thậm chí còn vắt chéo chân bộ dáng lưu manh.
Bác gái cả trừng mắt : “Chúng xa như tới đưa tiền mà cô thế mà chuẩn cơm?”
“Chuẩn , nhưng là chuẩn phần của các .” Triệu Tiểu Lan thật là quá trực tiếp, trực tiếp đến mức bác cả Diệp cùng bác gái cả lên đ.á.n.h . ở mặt Diệp Quốc Hào bọn họ dám, mà Diệp Quốc Hào : “Hiện tại hai bác ngoài còn thể bắt kịp xe tiếp viện của bộ đội trở về thành phố, chúng cháu liền giữ cơm.”
“Dựa cái gì?”
“Dựa việc bụng mang chửa một bàn đồ ăn các đạp đổ, dựa việc cho mặt mũi mà hổ thì sẽ tiện cho các một món ăn một bữa cơm nào nữa. Triệu Tiểu Lan chính là ân báo ân thù báo thù, đừng lấy hai chữ họ hàng ép , các là họ hàng của Diệp Quốc Hào họ hàng của , tạm biệt tiễn.” Triệu Tiểu Lan một chút cũng hàm hồ, tư thế mời đó liền thèm để ý đến bọn họ nữa.
Bác cả Diệp cũng tức giận, liền : “Chúng , tin còn thể c.h.ế.t đói. Về , các đừng nghĩ dựa chúng là họ hàng, ăn tết ngay cả bài vị tổ tông cũng đừng hòng tới quỳ.”
Diệp Quốc Hào lạnh : “Nhà chúng tự thờ cúng, tổ tông thích ở nhà ai thì ở nhà nấy cho tự tại. Chỉ là, nhà các nghèo mỗi năm đều ngoài vay tiền, tổ tông thể cảm thấy mất mặt liền cũng thèm .”
Nói , Triệu Tiểu Lan yên lặng giơ ngón tay cái lên với Diệp Quốc Hào, mà thì lạnh lùng đưa bác cả Diệp bọn họ ngoài, sợ bọn họ bậy còn bảo một tiểu chiến sĩ trực tiếp đưa , thật là một chút cũng khoan dung, thỏa đáng nhanh chuẩn tàn nhẫn.
Bác cả Diệp vốn dĩ với hai câu, rốt cuộc tình thể cắt đứt, nhỡ về còn chỗ dùng đến thì ? là, Diệp Quốc Hào cho ông cơ hội . Hai vợ chồng già còn cách nào khác, chỉ thể mang theo giấy nợ Cục Công An đón hai đứa con trai về, trong nhà là thật sự còn bao nhiêu tiền.
Vốn đang định cưới vợ cho thằng cả, xem còn hoãn hai năm.
Đến nỗi đại đường hoãn hôn sự của liền vui, đó đầu tiên cãi với cha xe lửa, đương nhiên những việc đều liên quan đến Triệu Tiểu Lan. Cô bảo Diệp Quốc Hào lúc rảnh rỗi đem tiền gửi sổ tiết kiệm, đó lấy hai trăm đồng giữ trong tay tiêu.
Diệp Quốc Hào kỳ quái : “Vì gửi lấy , thể giữ tiền gửi ?”
“Anh thấy tiền đó lấy từ ?” Triệu Tiểu Lan lườm Diệp Quốc Hào một cái, nháy mắt hiểu , vuốt ve cô : “Được, đều vợ. Hai ngày nay chuyện tân binh sắp xếp xong xuôi thì Trịnh Anh nghỉ, em gì gửi cho dì Tiếu ?” Diệp Quốc Hào xong Triệu Tiểu Lan, phát hiện cô đang trừng khỏi sờ sờ đầu húi cua .
“Anh đây là bảo em trả nợ ân tình đúng , đúng ?” Triệu Tiểu Lan chọc một cái, Diệp Quốc Hào nắm lấy bàn tay nhỏ của cô nghiêm túc : “Anh nghịch ngợm, ít chọc dì Tiếu tức giận, hơn nữa Trịnh Anh tên tiểu t.ử thích đấu với , đ.á.n.h một trận dì Tiếu một hồi. Bất quá bà cũng tồi, đối với em cũng , chúng tặng chút đồ cũng gì. rốt cuộc vị trí thủ trưởng bày đó, tặng nhiều , tặng đồ quý giá cũng , cho nên chỉ thể nhờ vợ tay.”
“Vậy em kho ít trứng gà và thịt cho các bà mang về nhé, đặt trong cái hũ dễ mang hỏng.”
“Được, mua thịt cho em, dù phiếu thịt còn nhiều, đều là thủ trưởng cho.” Diệp Quốc Hào xong bộ dáng còn tự hào, nhưng Triệu Tiểu Lan cạn lời, đây là mỡ nó rán nó ?
Bất quá thịt kho cần chút gia vị, thời đại giống mấy năm thịt kho tùy ý thể mua , tuy nhưng cũng ít mua trừ phi là thành phố lớn. Làm một ít tặng cho , đắt tiền còn mắt đây là lựa chọn tồi.
Hơn nữa thịt cũng sẽ dùng quá nhiều, nhiều nhất bốn năm cân, thêm chút trứng gà liền thể trang đầy một hũ, nếu mặn một chút đặt ở chỗ râm mát còn thể để một thời gian, chờ Diệp Quốc Hào mua xong đồ cô xong liền cảm thấy chủ ý của quả thực thể hơn.
Diệp Quốc Hào cũng khen ngợi vợ khéo tay cái gì cũng , đến nỗi vì mới rảnh rỗi hoài nghi suy nghĩ . Trong lòng , vợ nhiều sách, các loại chuyện, quả thực chính là bảo bối vạn năng, cho nên căn bản là cần hoài nghi.
Triệu Tiểu Lan vốn đang sợ hoài nghi nọ, nhưng ngờ Diệp Quốc Hào coi cô là vợ vạn năng, quả thực mê mẩn thôi, cô cũng liền buồn bực. Trước cái cái gì cũng tin cô thể ngược hiện tại trở nên tin tưởng cô như ?