Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 152: Vả mặt đôm đốp

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:53:59
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào Vân ngẩn , ngờ trình độ thuyết giáo của Triệu Tiểu Lan cao như .

 

“Triệu Tiểu Lan, cô đừng vu hãm .”

 

“Ai vu hãm ai đều rõ ràng, nấu cơm đây, bởi vì chồng cùng bạn bè trở về cần ăn một bữa ngon.” Cô vẫy tay với Diệp Quốc Hào, đó : “Lát nữa qua ăn cơm nhé, em sủi cảo.”

 

Điền Tuệ : “ giúp cô , nhiều như một cô lo liệu hết . Dù cũng cần đón con, cũng việc gì.”

 

cũng tới, cũng việc gì.” Hắc tẩu t.ử hì hì một tiếng, đó : “Được ?”

 

“Được chứ.” Cảm giác như nụ xóa tan ân oán, Triệu Tiểu Lan thật lòng hoan nghênh vị quân tẩu từng đối đầu với tới, rốt cuộc về cũng thể cứ gặp mặt là cấu xé .

 

Các cô vui vẻ nhà, ngược bỏ mặc Đào Vân ở bên ngoài. Đào Vân còn loạn, nhưng thấy chồng là Kim Toàn cũng thèm , chủ động sang bên Diệp Quốc Hào chào theo kiểu quân đội lời xin , đó ủ rũ cụp đuôi bỏ .

 

Hắn thế mà ném cô mặc kệ?

 

“Kim Toàn, đó cho , đàn ông hả?” Đào Vân dậm chân .

 

“Là đàn ông, nhưng cũng là thằng đàn ông mù mắt.” Tống Chí Cương ở nhà vốn là một công t.ử bột, cho nên cái tật độc miệng tuy rằng kìm nén nhưng vẫn sửa .

 

Diệp Quốc Hào dùng khuỷu tay huých một cái, : “Không việc gì thì đều hỗ trợ sủi cảo cho , cho các rảnh rỗi quá hóa rồ.”

 

“Rõ.” Mọi xổm cấm túc một ngày, thật sự giống như một đám khỉ vui vẻ chịu yên, đặc biệt là khi chuyện chị dâu treo cổ thực là diễn một vở kịch để bọn họ chịu xử phạt thì càng thêm phấn khích.

 

Chị dâu uy vũ a, chị dâu trí tuệ cao a, chị dâu diễn xuất a, bọn họ vô cùng bội phục chị dâu, cần duy trì hình tượng nghiêm túc nữa. Suy nghĩ trong lòng là, ở mặt chị dâu còn giả bộ cái gì, đều thể hết a, dứt khoát cũng giả bộ nữa.

 

Đào Vân thấy tất cả đều lờ , loạn nữa cũng vô dụng, chỉ thể trở về tìm Kim Toàn cho rõ ràng, khác áp thì đàn ông vẫn nắm chắc trăm phần trăm thể áp chế. Chờ tới nhà thấy, đàn ông thế mà , bàn để lời nhắn ký túc xá ở, hai cần bình tĩnh một chút, quần áo tùy cũng mang .

 

Kết hôn lâu như nhưng từng gặp qua loại chuyện , Đào Vân trong lúc nhất thời chút luống cuống, khỏi trong căn nhà trống rỗng òa lên.

 

Mà nhà Triệu Tiểu Lan thì vẻ náo nhiệt hơn nhiều, vốn dĩ cô định mời tới ăn sủi cảo, dùng tóp mỡ trong nhà băm nhỏ để gói. Diệp Quốc Hào bắt Trịnh Anh bỏ tiền túi mua thịt, thì góp rau và rượu.

 

Ở đây hai bọn họ chức vụ cao nhất, cho nên Trịnh Anh cách nào khác đành mua thịt.

 

Triệu Tiểu Lan cùng các quân tẩu tới hỗ trợ nhào bột, đó nhặt ít rau cần rửa sạch. Rau cần là của nhà Hắc đại tẩu, hành lá là của nhà Điền Tuệ, mấy các cô ở phòng bếp băm rau, chỉ chốc lát Trịnh Anh liền xách thịt về, thịt nạc mỡ đan xen, thôi thấy thèm.

 

Bất quá việc băm thịt thì Diệp Quốc Hào giành , tổng thể để vợ cái , mệt.

 

Kết quả hành động chủ động đau lòng vợ của đều , chị dâu là t.h.a.i phụ, động vật cao cấp cần chăm sóc, vì thế đến cuối cùng cô cái gì cũng , ngoại trừ lúc gói sủi cảo thì gói mấy cái, lúc nấu sủi cảo thì đun nước.

 

Lúc ăn cơm cô bảo Hắc đại tẩu gọi cả chồng con tới, tuy bọn họ cùng đoàn với Diệp Quốc Hào nhưng cũng ảnh hưởng tới việc góp vui. Rốt cuộc là đồng chí chứ kẻ thù, tuy rằng đôi khi là đối thủ cạnh tranh, nhưng cũng xuống giao lưu một chút ?

 

Diệp Quốc Hào hôm nay thể là xuất huyết nhiều, nấu suốt bảy nồi sủi cảo, đương nhiên nồi to ở nông thôn mà là nồi nhỏ lò than, nhưng một nồi cũng thể nấu hơn 100 cái sủi cảo, cho nên bọn họ nấu suốt hơn bảy trăm cái.

 

Không sai biệt lắm hai mươi , ăn hết hơn bảy trăm cái sủi cảo, uống sạch năm chai rượu, rượu quý Diệp Quốc Hào cất giữ đều còn.

 

Đám , Diệp tiểu đồng chí liền ôm cái vỏ chai rượu rỗng kêu gào đau lòng: “Mấy thằng nhãi ranh một chút cũng tiết kiệm cho a, cái miệng cũng thật đen, uống nhiều như .”

 

Triệu Tiểu Lan sờ sờ đầu , tóc húi cua đ.â.m tay, nhưng sờ lâu còn cảm thấy tác dụng mát xa lòng bàn tay.

 

“Vợ ơi, hôm nay khen ngợi em. Làm nở mày nở mặt, tới hôn một cái khen thưởng nào.” Diệp Quốc Hào rõ ràng là uống nhiều, mặt chút đỏ lên, chuyện cũng chút quan tâm.

 

Triệu Tiểu Lan vỗ vỗ mặt : “Ừ, hôm nay đồng chí Diệp Quốc Hào cũng , đau nhiệt đáng giá khen ngợi, tới hôn một cái.” Hôn là hôn, bất quá cũng cô nâng dậy nhà , nào ngờ mới dính gối đầu liền kéo cô lên.

 

Triệu Tiểu Lan giãy giụa chỉ thể tùy ý ôm, nhịp tim mạnh mẽ của vốn tưởng rằng sẽ yên lặng ngủ, kết quả nghĩ tới chính là Diệp Quốc Hào thế mà bắt đầu chuyện: “Lúc mười mấy tuổi thì cha bệnh, đó gia đình bác cả liền lấy lý do trong nhà nuôi nổi nhiều như ép chia nhà. Không cách nào, chúng đành dọn khỏi cái nhà đó. bọn họ còn việc gì cũng đến nhà đòi tiền, về cơ bản cũng giống như bà nội em , bất quá lúc tuổi còn nhỏ, cha bệnh cho nên về cơ bản mỗi năm đều sẽ đưa nhiều tiền, cho cuộc sống vô cùng khó khăn. Sau cha mất bọn họ cũng tới cửa nữa, dù cái nhà đều sắp bọn họ vắt kiệt chẳng còn gì. Lúc đang tuổi ăn tuổi lớn, cảm thấy ở nhà nhất định sẽ trong nhà càng nghèo thêm, vì thế liền lính. Sau chút thành tựu nhỏ, gia đình gửi tiền về nhà liền yêu sách, đến trong thôn bắt nạt . Mắt bọn họ bắt nạt càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng bọn họ còn tới quân đội. Chúng ở chỗ lo việc nhà bên , cho nên mỗi năm liền cho bọn họ ít tiền hy vọng bọn họ đừng tìm gây phiền toái. Anh với em, là bởi vì để em chuyện chuốc bực , nào ngờ bọn họ còn mặt mũi tới đòi tiền? Cho nên , da mặt bọn họ cũng thật dày đến một trình độ nhất định.”

 

“Anh đưa tiền cho bọn họ là vì mua sự bình an cho , quấy rầy?”

 

, ở chỗ lo việc nhà, em cũng nhà họ Điền tuy rằng giúp đỡ chăm sóc nhưng sẽ liều sống liều c.h.ế.t che chở .”

 

“Vậy năm nay đưa?”

 

“Đồ ngốc, cưới cô vợ đó nhà cha vợ ?”

 

“Biết mà còn chịu với em, cái đồ ngốc , kết quả thiếu chút nữa tức c.h.ế.t em.”

 

“Trong nhà hiện tại nhất định nháo thực hung.”

 

“Không sợ, em lợi hại, còn nhị ca em ở đó...” Đại ca cùng cha đừng hy vọng quá nhiều, nhưng chắc chắn sẽ và nhị ca đ.á.n.h.

 

“Ừ, con gái đều lợi hại như nhạc mẫu nhất định thường.” Diệp Quốc Hào khẽ một tiếng .

 

Triệu Tiểu Lan duỗi tay dùng sức véo bụng một cái, phát giác cơ bắp căng thẳng, tiếp theo chính liền véo nổi.

 

“Nhẹ tay chút, véo một cái.”

 

“Anh thể véo thì cứ véo.”

 

Bọn họ ở giường chơi trò véo đỡ một lúc, cuối cùng bởi vì quá mệt mỏi liền ôm ngủ.

 

Ngày hôm , đối với bọn họ mà cuộc sống vẫn cứ như cũ, trôi qua thật sự tùy ý. đối với Đào Vân mà , buổi sáng cô thì phát hiện nhiều nhà bộ đội đang ở văn phòng viện trưởng. Viện trưởng cũng là từ bộ đội lui , tuy rằng là phụ nữ nhưng uy nghiêm.

 

Nghe xong ý kiến của , bà liền tìm Đào Vân tới chuyện, phê bình nghiêm khắc thái độ tôn trọng nhà quân nhân của cô , đồng thời thanh toán tiền lương tháng cùng với tháng cho cô , : “Tiểu Đào, cô khẳng định phục, nhưng còn cách nào khác. Các phụ đều , nếu cô tiếp tục ở chỗ các cô sẽ đưa con đến thành phố. Nguyên nhân thành lập nhà trẻ cô hẳn là rõ ràng, đơn giản là cấp cho nhà quân nhân nhẹ nhàng một chút, cần vì con cái mà bôn ba ngược xuôi, còn thể học chút kiến thức. hành vi của cô tổn thương trẻ nhỏ và tấm lòng của phụ , cho nên chúng thể giữ cô nữa.”

 

“Có con khốn Triệu Tiểu Lan bảo Diệp Quốc Hào gây áp lực với các ? tìm lãnh đạo giải thích.” Đào Vân phục .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-152-va-mat-dom-dop.html.]

“Đào Vân, xin hãy đoan chính thái độ của .” Viện trưởng lên : “Chỗ chúng là nhà trẻ, ai gây áp lực, càng thể tư tưởng cực đoan, trẻ con ở đây đều là đóa hoa của tổ quốc, thể để loại như cô dạy dỗ, ?”

 

Đào Vân tuổi cũng lớn, viện trưởng thẳng thừng như thì mặt lúc xanh lúc trắng, xoay chạy ngoài. Thật sự chịu đủ , vì cái gì chịu sự sỉ nhục như ? khi cô lao ngoài thì thấy Hắc đại tẩu : “Đây thành phố sa thải , thật mới mẻ, đầu tiên thấy đấy.”

 

“Người thành phố cũng sẽ sa thải a, cũng là đầu tiên .”

 

“Người bằng cấp cao, cấp ba —— còn nghiệp, khẳng định tìm việc dễ dàng hơn vợ phó đoàn trưởng Diệp nhiều.”

 

đúng , rốt cuộc thành phố mà.”

 

Đào Vân tức giận trừng mắt các cô một cái, phát hiện những thế mà trừng mà thành thật như , trái vẻ mặt khinh thường , trong ánh mắt một chút tôn trọng cũng .

 

Đám nhà quê điên ?

 

cũng mặc kệ các cô, hoặc là chính thế mà điểm sợ, sợ các cô giống như đối phó Triệu Tiểu Lan mà đối phó chính .

 

Xám xịt , thế mà gì, còn cách nào khác chỉ thể xổm trong nhà. trong lòng càng ngày càng hận Triệu Tiểu Lan, nếu đến thì cũng sẽ sa thải.

 

Tuy nỗi hận cực đoan, nhưng mỗi đều chỗ để tâm chuyện vụn vặt. Triệu Tiểu Lan đoán Đào Vân khẳng định sẽ hận , nhưng cô quyết định lúc m.a.n.g t.h.a.i đường đều vòng tránh cô , như hẳn là đến mức đụng độ chứ?

 

Cũng may, Đào Vân bình tĩnh một đoạn thời gian. Nghe Kim Toàn đó cũng tha thứ cho cô , hai hiện tại tình cảm cũng tồi.

 

Triệu Tiểu Lan cảm thấy Kim Toàn thực là một đàn ông khá , ít nhất ở thời điểm mấu chốt nhất sẽ vứt bỏ vợ . qua mấy ngày liền Điền Tuệ : “Nghe Đào Vân mang thai, cho nên Kim Toàn mới trở về, bằng đều tính toán điều bên ngoài công tác.” Cô xong chính đều tin, cứ như thai, nhiều năm như đều mang thai, Kim Toàn a cũng xui xẻo cưới cô vợ như ? Muốn Đào Vân lúc kết hôn còn dáng, kết hôn liền đổi .

 

“Có thai?” Còn thật khéo, Triệu Tiểu Lan chăn nhỏ .

 

, Kim Toàn vẫn luôn ly hôn với cô đấy, rốt cuộc Đào Vân cơ hồ đắc tội tất cả nhà, mà Kim Toàn cũng là xuất nông thôn.” Điền Tuệ thở dài tiếp: “Nhìn a, hai năm nay cũng là chịu đựng đủ .”

 

Vẫn luôn vợ coi thường, đàn ông nào thể ngẩng đầu lên?

 

Triệu Tiểu Lan cũng cảm thấy như , đàn ông sống tự tin kiêu ngạo. Ví dụ như kiếp Bạch Quang Viễn, cho dù thích đ.á.n.h cô mắng cô thế nào nhưng trong nhà quản c.h.ặ.t, cho nên chẳng nên trò trống gì. Thôi , cho dù lấy cái đức tính của cũng khả năng đại sự gì. Chính cùng ly hôn xong đảo mắt liền cưới phụ nữ khác, nhưng đến cuối cùng vẫn cứ sống chẳng gì. Cuối cùng khốn cùng thất vọng, Triệu Tiểu Mẫn giới thiệu tới nhà máy của cô việc.

 

Lúc cô đối với tâm nguội lạnh, nhưng ngờ thế mà buông cái giá xuống một nữa theo đuổi. Hơn nữa Triệu Tiểu Mẫn ở giữa trộn lẫn, cô thế mà tin hai đều nỗi khổ riêng, đó còn giữ bọn họ .

 

Chính kiếp , thật sự ngốc thấu, đời khẳng định sẽ loại chuyện ngu xuẩn .

 

, lính vốn dĩ cưới cô vợ, gặp mặt dễ dàng.” Triệu Tiểu Lan đem cái chăn nhỏ xong đặt sang một bên, Điền Tuệ cầm lên : “Cô nhiều như a, chỗ hai đứa nhỏ dùng cũng đủ chứ?”

 

Cũng là hai cái ?

 

“Dù nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, trừ bỏ cái cũng cái gì cho . Hiện tại bác sĩ cũng cho việc nặng, nơi cũng việc gì cho .” Đang chuyện thì bên ngoài gõ cửa, Triệu Tiểu Lan mở cửa phát hiện là một phụ nữ trung niên cắt tóc ngắn trông giỏi giang, nhưng cô dường như quen .

 

“Chào chị, xin hỏi chị là?” Mặc trang phục quân lục, nhưng hẳn là xuất ngũ, bởi vì bên huy hiệu gì.

 

Thời buổi cơ hồ là đầy đường màu xanh quân đội, cơ hồ là lấy cách ăn mặc chủ. quân trang chính quy và chính quy luôn chút khác biệt, bình thường đều , nếu thì đầy đường đều là lính.

 

“Đây là Viện trưởng Thạch , chị tới đây?” Điền Tuệ lập tức với Triệu Tiểu Lan: “Đây là Viện trưởng Thạch của nhà trẻ quân khu chúng .”

 

Triệu Tiểu Lan lập tức duỗi tay bắt tay với bà , đó : “Mau mời , trong phòng bừa bộn chị đừng để ý.”

 

Viện trưởng nhà trẻ a, con nếu ba bốn tuổi thể nhà trẻ thì chẳng phiền toái bà , cho nên vui vẻ mời , thuận tiện xem thử thể yên tâm phó thác con cho bà .

 

Người xong cô rót nước , Điền Tuệ thì một bên đan áo len cũ chuyện với các cô, bởi vì quen thuộc cho nên cũng rời .

 

Viện trưởng Thạch quanh nhà Triệu Tiểu Lan, bài trí còn thở văn nhân. Bất quá đồ đạc hỗn độn nhiều, chăn nhỏ, các loại vải đều bày quanh máy may, xem là đang việc.

 

Các đồng chí nữ trong vườn của bà nhiều, đa đều là từ thành phố tới, các cô những việc !

 

“Đồng chí Triệu Tiểu Lan chào cô, hôm nay tới tìm cô là một việc hỏi.”

 

Đánh giá xong căn nhà, uống ngụm bà liền mở miệng, bởi vì Triệu Tiểu Lan tuổi còn nhỏ hơn mấy đồng chí nữ trong vườn, nhưng vô cùng trọng.

 

“Viện trưởng Thạch cứ .”

 

Triệu Tiểu Lan mở miệng.

 

“Là thế , nhà trẻ gần đây một giáo viên từ chức, một lớp dạy. cô là tài nữ nổi danh nghiệp cấp ba, cho nên mời cô tới hỗ trợ dạy lớp thế nào?” Viện trưởng Thạch xong Điền Tuệ liền mở to hai mắt, đây chính là chuyện a, thể giáo viên trong vườn bao nhiêu nịnh bợ hâm mộ !

 

Triệu Tiểu Lan cũng đây là chuyện , nếu Đào Vân cũng khả năng ngang trong khu nhà bộ đội. Cô c.o.n c.ua bò ngang, nhưng nếu nhận việc khẳng định chặn họng Đào Vân, nhạo một trận.

 

Nếu là kiếp Triệu Tiểu Lan cơ hội thì cô khẳng định sẽ bỏ qua, đáng tiếc qua một đời cô sẽ chuyện gì đặc biệt xúc động. Lại chính hiện tại còn mang thai, nếu ngoài việc trở về bản thảo nhất định mệt, thể bảo đảm thành bộ bản thảo thực dễ dàng.

 

Vì thế cô suy nghĩ một chút : “Viện trưởng Thạch thật là đa tạ chị cho cơ hội như , nhưng cơ hội sợ thể nắm chắc .”

 

Viện trưởng Thạch kỳ quái : “Đây là vì ?” Bà đảo cảm thấy Triệu Tiểu Lan kiêu, chỉ là xem mặt cô chút đỏ lên tựa hồ lý do bất đắc dĩ gì đó.

 

“Là thế , mang thai, mới gần hai tháng còn quá định cần dưỡng. Lại chính là, phía gửi một bản thảo dài cần câu chuyện trong một năm mới thể thành, nếu nhận công việc ở nhà trẻ sợ là thất tín với khác, cho nên thể bỏ dở nửa chừng.” Triệu Tiểu Lan đúng sự thật qua tình huống một chút, cô cảm thấy Viện trưởng Thạch hẳn là thể hiểu cho cô.

 

“Đã sớm cô đang sách, nghĩ tới là thật a. Việc cắt đứt xác thật , hơn nữa tác gia trong quân khu chúng cô vẫn là đầu tiên, cho nên liền ép cô, nhất định câu chuyện cho , chăm sóc thể cho . Thế hệ của quân nhân chính là tài phú lớn nhất, hy vọng bé thể sớm tới nhà trẻ chúng , cũng sẽ đại biểu các cấp lãnh đạo chăm sóc cho bé.” Viện trưởng Thạch chuyện vài phần phong thái hiên ngang Triệu Tiểu Lan trong lòng tương đương thoải mái, chính từ chối ý của ủng hộ, cô vươn tay nữa trịnh trọng : “Cảm ơn.” Con coi trọng thật sự vui vẻ, lúc cô đột nhiên thể nghiệm lúc những quân tẩu phẫn nộ với Đào Vân như .

 

Bởi vì Đào Vân các cô đều , các cô khẳng định sẽ để ý. con cái các cô , điều đối với mỗi đều là điều khó chịu nhất.

 

“Viện trưởng Thạch chị thật sự nghĩ như ? Nếu đứa bé giống Tiểu Lan chị sẽ cảm thấy vô cùng , nhưng nếu giống phó đoàn trưởng Diệp...” Điền Tuệ hết, Viện trưởng Thạch tự động ho nhẹ hai tiếng : “Đứa trẻ bướng bỉnh chỉ cần cô dạy sai, về liền tác dụng lớn. Phó đoàn trưởng Diệp chính là một hạt giống .”

 

“Phụt...” Điển hình của gấu con, Triệu Tiểu Lan nghĩ đến đại ca về bộ dạng mười mấy tuổi của Diệp Quốc Hào khỏi khóe miệng co rút, nếu là con trai giống , cô phi tức giận đến tóc đều rụng sạch thể.

 

 

Loading...