Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 151: Có bệnh thì phải trị

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:53:58
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không, dám trách thủ trưởng chứ, chỉ là chị dâu , về chị đừng chuyện nguy hiểm như nữa, nhỡ gây nguy hiểm cho đứa bé thì .”

 

.”

 

Từ lúc cô tỉnh , cô nhóc cứ ở bên cạnh bày tỏ oán niệm sâu sắc, luôn miệng dặn dò cô tự sát nữa, còn ngừng khai thông tư tưởng, lải nhải đủ điều. Cô về đến nhà là cô nhóc đuổi theo ngay, rõ ràng là yên tâm, nhưng khuyên bảo mãi dứt khiến Triệu Tiểu Lan cảm thấy tâm mệt vô cùng.

 

Lục Song Song một hồi cũng cảm thấy nhiều, lúc chuẩn về thấy Diệp Quốc Hào và Trịnh Anh đồng thời dậy, cô nghĩ ngợi một chút với Diệp Quốc Hào: “Thủ trưởng, chị dâu còn nhỏ, một việc nhường nhịn chị một chút. Họ hàng trong nhà đến, lẽ tiếp đãi, nếu nhà thì thể bảo tiểu chiến sĩ đưa họ nhà khách . Thôi , quản nhiều. Tóm t.h.a.i p.h.ụ chịu tổn thương lớn về mặt cảm xúc, cần an ủi kiên nhẫn, thủ trưởng xin ngài đừng chị dâu đau lòng nữa. Cứ như , tạm biệt.”

 

Thực sợ, run run xong liền xoay chạy biến.

 

Diệp Quốc Hào đến một cơ hội phản bác cũng , còn Trịnh Anh bên cạnh thì phì , : “Lần đầu tiên thấy con gái giáo huấn đấy.”

 

thường xuyên chị dâu giáo huấn, vấn đề gì ?”

 

“Không . Cậu cảm thấy bác cả thể gom đủ tiền ?” Một ngàn đồng đấy, nhiều.

 

“Đừng thấy bọn họ năm nào cũng đến đòi tiền mà lầm, thực gia đình đó lúc thừa kế nhà cửa và tiền bạc của ông nội , chính là dùng cách đuổi chúng khỏi nhà, cho nên cũng chút của cải. dung túng bọn họ thời gian dài như là sợ bọn họ đến nhà loạn... Không , gọi điện thoại về thôn .”

 

Giọng Diệp Quốc Hào lớn nên Triệu Tiểu Lan cũng thấy, cô vội vàng dán khung cửa : “Bảo đại ca, nhị ca đón sang nhà chúng ở, nếu bọn họ đến gây sự thì báo công an.”

 

“Em đây gì, mau về nghỉ ngơi , chuyện tự chừng mực.”

 

“Ha ha, chừng mực mà còn gạt em.”

 

Diệp Quốc Hào nghẹn họng nên lời, thực chỉ để Triệu Tiểu Lan chuyện chuốc bực , nào ngờ bọn họ còn mặt mũi đến đòi tiền? Cho nên , da mặt bọn họ cũng dày đến một trình độ nhất định .

 

Trịnh Anh thấy cũng đội mũ lên, thoáng qua Triệu Tiểu Lan, há miệng gì đó nhưng thôi, đành : “Chị dâu, , chị nghỉ ngơi cho khỏe.”

 

“Ừ, hôm nay đa tạ .”

 

Triệu Tiểu Lan thật lòng cảm ơn, nhưng vai Trịnh Anh cứng đờ, : “Không gì, về chị bảo trọng thể, đừng chuyện nguy hiểm nữa.”

 

“Khụ, thực trong túi quần giấu con d.a.o, nhịn nổi thì sẽ cắt đứt dây vải...”

 

“...” Trịnh Anh cũng nên cái gì, chỉ thể : “Chị dâu uy vũ.”

 

“Ha ha, đừng trêu .” Những tình tiết trong sách thế mà đều nhớ rõ, Triệu Tiểu Lan thực sự cảm kích .

 

Trịnh Anh chút mơ hồ ngoài, tâm trạng cũng , tuy rằng sự việc giải quyết nhưng rơi một vũng lầy cách nào thoát . , suy nghĩ trong lòng , nhưng thể thừa nhận suy nghĩ , cũng thể gì cả. Bị nhốt cũng , thể cho thời gian suy nghĩ một chút xem rốt cuộc xử lý tình cảm hỗn loạn trong lòng như thế nào, nên chấp nhận một đoạn tình cảm mới ?

 

tình yêu của mà tìm đây, hôm nay là một đêm ngủ, chi bằng về nhà thu dọn đồ đạc xổm cấm túc?

 

Lần xổm là năm cùng tham gia, Diệp Quốc Hào nghĩ nghĩ cũng tự nguyện bồi, vì thế Triệu Tiểu Lan đành ở trong phòng trời một . Ngồi xổm cấm túc mà cũng tranh , đúng là nhân tài. còn tài hơn bọn họ, đó chính là Đào Vân, thế mà đ.á.n.h đ.á.n.h tới tận nhà các cô.

 

Triệu Tiểu Lan sợ tới mức trốn vội, vẫn luôn nghĩ tới Đào Vân và chồng cô sẽ đ.á.n.h , Kim doanh trưởng đối xử với cô như bảo bối, một câu nặng cũng dám. Cô Đào Vân đỏ mắt xông tới, khỏi : “Có chuyện gì thì từ từ .” Cô là t.h.a.i phụ, đ.á.n.h gì đó lắm nhỉ?

 

“Triệu Tiểu Lan, cái đồ hổ , quyến rũ đàn ông để bọn họ đều giúp đỡ cô, đỡ cho cô hả? Cô cái đồ hồ ly tinh ...” Đào Vân mở miệng là mắng, còn lao đ.á.n.h, kết quả chồng là Kim Toàn ôm c.h.ặ.t từ phía , giận dữ quát: “Cô bậy bạ gì đó?”

 

, quả thực là bệnh thần kinh.” Triệu Tiểu Lan thở phào nhẹ nhõm, bên ngoài nhiều vây xem náo nhiệt, nghĩ đến Đào Vân và Kim Toàn đ.á.n.h nửa ngày . tại mang cái danh hồ ly tinh, Kim Toàn hôm nay cô mới gặp thứ hai thôi mà.

 

“Xin chị dâu, chuyện sẽ bắt cô nhận sai với chị.” Kim Toàn kéo Đào Vân về.

 

Đào Vân thế mà như phát điên : “Họ Kim , hôm nay bản lĩnh thì buông , hôm nay nhất định tìm cô cho lẽ, vì các đều đỡ cho cô ? Có cho các uống mê hồn canh gì ? cho , cặp kè với con đàn bà nào cũng quan tâm, nhưng riêng Triệu Tiểu Lan thì ...”

 

“Bốp!” Đào Vân tát một cái.

 

Kim Toàn tức giận đến run , chỉ Đào Vân đang ngã mặt đất : “Đào Vân, cô não ? thương từ bệnh viện về, cô chẳng những hỏi thăm thương thế mà còn mắng vô dụng. Phải, đ.á.n.h binh vương Diệp Quốc Hào, vô dụng. bảo cô ngoan ngoãn ở nhà đừng chọc nên chọc, cô liền vu oan và chị dâu gì đó. Chúng tổng cộng tính cả hôm nay mới gặp hai , đến ba câu, ... Lúc đúng là mù mới coi trọng cô.”

 

Đào Vân lạnh : “Hiện tại hối hận còn kịp đấy, tư bôn với Triệu Tiểu Lan ...”

 

“Này, Đào Vân. Vợ chồng các cãi vốn dĩ nên xen , nhưng cô thể đừng lôi ? đang m.a.n.g t.h.a.i mà tư bôn với đàn ông khác, đầu cửa kẹp lừa đá? Cứ theo lời chồng cô , với mới gặp hai , ba câu, hắt nước bẩn lên chúng ? Cô là một giáo viên, chẳng lẽ bốn chữ ‘nhân ngôn đáng sợ’ ? Chẳng lẽ ở xã hội cũ bao nhiêu vì bốn chữ mà tự sát để bảo sự trong sạch ?” Triệu Tiểu Lan trong sân trầm mặt .

 

“Vậy thì cô tự sát , cũng từng tự sát.” Đào Vân mới lên, kết quả Kim Toàn tát thêm một cái.

 

“Cô bậy bạ gì đó? Đào Vân, thật ngờ cô là loại phụ nữ m.á.u lạnh như , thế mà xúi giục khác tự sát.” Kim Toàn mở to hai mắt, thật sự ngờ tới.

 

vây xem cũng cảm thấy Đào Vân như đúng, mới treo cổ xong đang buồn bực, cô nhân lúc tới bức tự sát. Còn là giáo viên nữa chứ, giáo viên nào như ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-151-co-benh-thi-phai-tri.html.]

“Cô giáo Đào, cô cũng quá đáng đấy? Hai vợ chồng các đ.á.n.h chạy đến chỗ , cô thù oán gì với cô ?” Thực trong lòng đều hiểu, chuyện lúc Diệp Quốc Hào đồng ý tìm hiểu cô khiến Đào Vân vẫn luôn để ý, nhưng ngờ tâm lý cô vặn vẹo đến mức .

 

Điền Tuệ vẫn tôn trọng cô , dù cũng là giáo d.ụ.c. Cô từ đến nay hâm mộ học, nhưng ngờ học biến thành cái dạng , quả thực còn thông thấu bằng những ít học như bọn họ.

 

Trước khi cùng chuyện còn cảm thấy cô oan ức, rốt cuộc Diệp Quốc Hào lợi hại đến cũng chỉ là một gã thô kệch, xứng với một cô giáo nũng nịu như ? Thế mà còn từ chối xem mắt, quả thật chút bất bình cho Đào Vân. bộ dạng điên cuồng hiện tại của cô , cảm thấy Diệp Quốc Hào sáng suốt.

 

Đào Vân cũng là tức đến điên , nhưng liên tiếp tát hai cái nên tỉnh táo . Biết hôm nay xem chê , nhưng điều kinh hãi nhất chính là Kim Toàn thế mà đ.á.n.h cô , dù xảy chuyện gì cũng sẽ động thủ.

 

“Cô cô xúi giục tự sát, chỉ là cảm thấy ngay cả sinh mệnh cũng quý trọng thì tư cách sống đời .” Đào Vân phản ứng , lời vẫn sắc bén như cũ.

 

Triệu Tiểu Lan cũng nhận đ.á.n.h tỉnh, nếu tỉnh thì về đ.á.n.h với chồng cô , tại lôi cô ?

 

“Ha ha, nếu một mỗi ngày loại như cô ép buộc, thì dù quý trọng mạng sống đến cũng tự sát thôi, thật ghê tởm.” Cô đóng sầm cửa , thèm để ý, trừng mắt Đào Vân một cái như khiêu khích mỉm bỏ .

 

Điền Tuệ và các quân tẩu há hốc mồm, nếu là ai mới tự sát xong mà Đào Vân câu thì trong lòng đều sẽ dễ chịu, nhưng ngờ cô thế mà nhẹ nhàng hóa giải như . Hơn nữa lời còn độc địa, cho mặt Đào Vân lúc xanh lúc trắng.

 

Xem , cũng là một khó đối phó.

 

“Cô cô, cô đó cho , chuyện hôm nay xong với cô !”

 

Đào Vân giữ c.h.ặ.t Triệu Tiểu Lan, kết quả Kim Toàn kéo . Vốn tưởng rằng Triệu Tiểu Lan trốn trong thì sẽ việc gì, nào ngờ cô thế mà lạnh .

 

“Đào Vân, cô ngốc ? trêu chọc gì cô, ở nhà yên tĩnh dưỡng thai, ngay cả đại viện bộ đội cũng ít , tại cô luôn kéo bè kéo cánh trả đũa ? nhớ từ lúc đến đây đắc tội với ai, vẫn luôn bới lông tìm vết một cách vô cớ. Mà cô cả ngày đem mấy cái mũ ‘hồ ly tinh’, ‘quyến rũ đàn ông’ chụp lên đầu , cô là ghen tị với đấy chứ?” Triệu Tiểu Lan cũng trốn nữa, lời , về cho dù kiếm chuyện thì cũng sẽ thành chuyện hai mặt, sẽ nghiêng về một bên chỉ trích cô.

 

“Cô ý gì, ghen tị cô cái gì?” Đào Vân chống nạnh, chỗ tát mặt sưng to, nhưng cô một chút cũng thèm để ý.

 

“Được, chúng cùng phân tích một chút. Đầu tiên, đến bộ đội vẫn luôn ở nhà dọn dẹp, cũng ngoài gặp các vị quân tẩu, đây hẳn là chuyện thường tình, nhà ai mới tới mà chẳng như ? Nếu dọn dẹp cho sạch sẽ, lỡ tới chơi chẳng là mất mặt ? Huống chi Diệp Quốc Hào còn là sĩ diện, như cũng là nhân chi thường tình, tin rằng đều thể hiểu. mà, ngay lúc đó vô duyên vô cớ truyền lời đồn cao ngạo, chảnh chọe, ỷ là phu nhân phó đoàn trưởng mà coi thường các quân tẩu. Xin hỏi, lúc là ai truyền , trong lòng hẳn là rõ ràng. Tiếp theo, bất luận thăm hỏi thế nào cũng đều để ấn tượng cho , bởi vì các đều định kiến . Sau đó xảy chuyện của Trịnh Anh Trịnh chính ủy, lúc Quốc Hào ca nhà ở nhà, tới ai nấy ghẻ lạnh, đương nhiên tới chiếu cố một chút? Xin hỏi, các quân tẩu ở đây, ai mà chồng ở nhà thì chiếu cố? Huống chi bọn họ vốn dĩ là bạn bè cùng chiến hào bò . Nhiều năm như theo quân ngũ sinh hoạt, tình đồng chí thế nào các ? Có đôi khi vì bạn bè, chiến hữu còn ôm đồm cả việc chăm sóc vợ con , huống chi Trịnh chính ủy còn gia đình, chạy qua chạy vài chuyến ai thể lý lẽ gì? Kết quả, liền nhân lúc . Đến nỗi là ai , ha ha, cần với cũng đoán , trong lòng các cũng tự hiểu rõ. Cuối cùng là chuyện Trịnh Anh gọi tên , điểm đều rõ ràng cũng cần giải thích, lúc là ai gây sự cũng đều minh bạch. Cho nên, từ những điểm tổng kết , Đào Vân căn bản là đang nhắm Triệu Tiểu Lan .” Cô thẳng Đào Vân, thần sắc bình tĩnh mà kiên quyết, lời câu hỏi mà là câu khẳng định.

 

Đào Vân lập tức chột : “Cô đừng bậy, tại nhắm cô, hơn nữa lời cô chỉ là suy đoán, chứng cho cô ?”

 

“Muốn chứng cho dễ dàng, tìm ngọn nguồn lời đồn cũng khó, chỉ là Đào Vân, cô phát hiện vẫn luôn nhường nhịn cô ? Cùng ở trong một đại viện sự việc trở nên căng thẳng, nhưng đây là cô ép , thật sự tuyệt vọng a. Chuyện cũ giữa cô và Diệp Quốc Hào đều , mà cũng khai báo nguyên nhân với . À, đúng , cô còn nguyên nhân Diệp Quốc Hào đồng ý xem mắt với cô đúng ?” Triệu Tiểu Lan nở nụ , khi nheo mắt khiến cảm thấy cô giống như một con hồ ly nhỏ.

 

Diệp Quốc Hào và Trịnh Anh cùng một đám tiểu chiến sĩ thả thời hạn đang từ xa, một ai dám tới gần. Tống Chí Cương : “Phó đoàn trưởng, hỗ trợ ?”

 

Diệp Quốc Hào lấy t.h.u.ố.c châm lửa, nhả khói, mà Trịnh Anh cũng xin một điếu hút, ho hai tiếng : “Không cần.” Về Đào Vân cũng cần nhảy nhót khắp nơi nữa, thua cả mặt mũi lẫn lót trong .

 

Mà lúc Đào Vân vẫn kích động, cô thật sự hiểu lúc Diệp Quốc Hào ngay từ đầu đồng ý gặp mặt nhưng đó đột nhiên đổi ý. Không ngờ, sẽ từ miệng Triệu Tiểu Lan, trong lòng thực sự dễ chịu, nhưng cô .

 

“Vì cái gì?”

 

Triệu Tiểu Lan thở dài một : “Miệng Quốc Hào ca kín lắm, bởi vì thật sự quá tò mò ép mới . Lúc mới bắt đầu đồng ý xem mắt với cô , nhưng đột nhiên đồng ý. Nguyên nhân là cô ở trường học chuyện với giáo viên khác, bảo rằng trẻ con trong quân khu và cha chúng đều là đồ nhà quê, tố chất, văn hóa. Sau đó, Quốc Hào ca cảm thấy xứng với cô, bởi vì cũng là đồ nhà quê xuất nông thôn, tố chất văn hóa. Về vạn nhất kết hôn với cô cũng sẽ sinh một đứa đồ nhà quê thì thật sự xin cô, cho nên cũng dám xứng với tài nữ nghiệp cấp ba như cô. Đáng tiếc, tuy rằng nghiệp cấp ba nhưng trong nhà cũng là đồ nhà quê, xứng với , cho nên mới cưới , chuyện thật sự liên quan đến a!” Cô vẻ mặt ‘ cũng vô tội, cô tìm gây phiền toái thật sự nên’ biểu tình.

 

cái dạng các quân tẩu phía tức buồn , các cô Đào Vân coi thường những nhà quê như các cô, nhưng coi thường thì chứ coi thường con thì . Cái vị Hắc đại tẩu vẫn luôn nhắm Triệu Tiểu Lan đột nhiên mở miệng : “Đào Vân, thật sự lầm cô, con nhà ở lớp cô vẫn luôn ngoan, nhưng cô luôn nó ngốc, học giỏi, mỗi ngày lời cô dạy dỗ nó, đ.á.n.h nó, đều quản đến dám chơi. Hiện tại ngẫm , hóa cô căn bản chính là coi thường con nhà a.”

 

Hắc đại tẩu như cũng mấy quân tẩu khác hùa theo: “ đúng, con nhà cũng ở lớp cô . Cũng là cả ngày ngốc thì là quá nghịch, một trở về tay đều sưng lên, đ.á.n.h lòng bàn tay. còn nghĩ con nên , để cô giáo quản chút cũng . Nào ngờ căn bản liền coi trọng , con chịu tội, ngày mai liền với viện trưởng chuyển lớp, thật sự thì đưa lên trường thành phố.”

 

Mọi lên liền dứt, Triệu Tiểu Lan vui vẻ xem náo nhiệt. Mà Hắc đại tẩu chỉ Đào Vân : “Triệu Tiểu Lan, tố cáo với cô, gì chính là Đào Vân, lúc với . cũng ngốc nên tin cô , thật là mắc mưu của cô .”

 

đúng , chúng cũng đều qua.”

 

“Bọn định cô, đều là cô với bọn mới , còn tưởng rằng giáo viên dối !”

 

Triệu Tiểu Lan cũng ngờ một phen chuyện của sẽ nhận nhiều thừa nhận và phản bác Đào Vân như , đột nhiên ngẫm tựa hồ hiểu, những quân tẩu hơn phân nửa là phụ của học sinh Đào Vân dạy. Các cô giúp đỡ cô cũng là vì con học ở chỗ cô , cho nên dám đắc tội. Đồng thời cảm thấy giáo viên là một nghề nghiệp thần thánh, trẻ con còn nhỏ nên dạy dỗ, cho nên lúc mới .

 

Vì con cái nhà a!

 

“Cái Hắc đại tẩu, tha thứ cho chị.” Triệu Tiểu Lan thật lòng, tuy lỗ mãng, nhưng vì con chút chuyện phân biệt trái cũng là thể lý giải. Chính kiếp chính là quá bạc đãi con gái, còn bằng đám . Tuy văn hóa gì, nhưng tam quan chính trực, sẽ đem chuyện gì đều đổ lên đầu con cái.

 

Hắc đại tẩu gãi gãi đầu : “Cái vẫn luôn cũng là đúng, nên đẩy cô.”

 

“Cho qua .” Triệu Tiểu Lan thái độ rõ ràng rộng lượng, tùy ý một chút cũng giống khi đối đãi với Đào Vân.

 

Cho nên, trong lòng cũng cái khác, chính là Triệu Tiểu Lan thực khá dễ chung sống, chỉ cần đối đầu với cô thì sẽ việc gì.

 

Đến nỗi Đào Vân vẫn luôn lắc đầu : “Không khả năng, khả năng, chỉ vì chút chuyện liền cần ?” Bị đả kích, chẳng chỉ là tùy tiện một câu , những lời nay thiếu giảng a, vì cái gì từng ai .

 

“Cô cho rằng là việc nhỏ? Đào Vân, con đều lòng tự trọng, cô tôn trọng thì đầu tiên học cách tôn trọng khác. Người thành phố gì cao quý, tính ngược lên thì nhà ai mà chẳng xuất từ nông thôn? Các cảm thấy trong thành phố nhưng thấy , trừ bỏ công tác chính quy một chút, đông một chút thì chỗ nào ? Trái nông thôn, trừ bỏ sinh hoạt nghèo khó chút, rốt cuộc là non xanh nước biếc, khói đặc bốc lên, dòng xe cộ dòng , ngay cả chim ch.óc và cây cối đều trắng tinh và tươi . trong thành phố , hiện tại liền chim sẻ đều là màu đen, vịt và gà con đường giống như 800 năm tắm rửa, trứng đẻ chỉ sợ cũng là màu đen ai dám ăn. Đương nhiên, chỉ cần lòng đen thì vẫn thể chung sống, cá biệt những kẻ lòng đen tối thì đến chỗ mua lương thực cũng , bởi vì dân quê cũng coi thường loại thành phố như .” Triệu Tiểu Lan những lời là nâng những mặt ở đây lên, đương nhiên cũng tổn thương thành phố chân chính, chẳng qua chỉ điểm mặt những kẻ lòng đen tối mà thôi. Bất quá nhận đại bộ phận hưởng ứng, Trịnh Anh đầu tiên vỗ tay, tiếp theo là Diệp Quốc Hào cùng một đám tiểu chiến sĩ mới xổm cấm túc xong trở về.

 

 

Loading...