“Tao chẳng trả hết bộ tiền bồi thường ?” [Vương lão bản] tin lời .
“ đùa , ông tuy trả ít tiền nợ, nhưng… chẳng lẽ ông quên mất công ty ông trốn thuế lậu thuế ?”
[Tô Trầm] như [Vương lão bản], u u : “Chẳng lẽ trốn thuế trở thành thói quen, tự cũng quên mất ?”
Sắc mặt [Vương lão bản] trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh ròng ròng.
“Mày… ý gì?” Trong lòng [Vương lão bản] dự cảm cực kỳ lành.
Hai ngày nay ông vì tâm trạng , đều mấy khi đến công ty, càng rõ xảy chuyện gì.
“Chính là ý mặt chữ, tình trạng trốn thuế của công ty ông cấp điều tra , tài sản tên ông nếu bây giờ bán giá thấp cho , nếu đến lúc đó nhà của ông, xe của ông đều sẽ tòa án phát mãi…”
[Tô Trầm] đem tình huống tồi tệ nhất bộ báo cho ông .
Đáy mắt [Vương lão bản] tràn đầy sự hoảng loạn, cơ thể cũng run rẩy: “Mày… mày là thật ?”
“Đương nhiên, cần thiết lừa ông.” [Tô Trầm] như : “Cho nên ông nguyện ý bán nhà cho ? Nếu ông giao cho , thì…”
Anh hết câu, nhưng [Vương lão bản] kẻ ngốc, đương nhiên thể ẩn ý của .
Tròng mắt [Vương lão bản] đảo loạn, vô cùng chột , nếu cấp điều tra, ông sẽ xong đời.
Không, tất cả thứ đều xong đời.
Ông thể cho phép chuyện như xảy , [Vương lão bản] thấy câu hỏi của [Tô Trầm], trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi lên tiếng : “Tao ý của mày, nhưng tao cần suy nghĩ một chút…”
Giọng điệu [Vương lão bản] đè nén lửa giận và sự sợ hãi, cực kỳ cam tâm lên tiếng.
“Nhiều nhất ông chỉ một ngày, sáng mai nếu ông vẫn suy nghĩ kỹ, thì chỉ đành từ bỏ thôi.” Nói xong, [Tô Trầm] xoay rời .
[Vương lão bản] căm phẫn chằm chằm bóng lưng , đáy mắt trào dâng một tia oán độc.
Ông rõ ràng là tổng giám đốc [Tập đoàn Vương thị] cao cao tại thượng, quyền tiền thế!
Bây giờ vì [Tô Trầm] và [Hạ Chi] hai kẻ đáng c.h.ế.t ! Hại ông sắp sửa trắng tay!
Không thể tha thứ!
Ông thể cứ thế bỏ qua ! Ông bắt [Tô Trầm] trả giá!
Nghĩ thông suốt, [Vương lão bản] vội vàng chuyển tài sản ít ỏi còn sót của một thẻ vô danh ở nước ngoài, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bỏ trốn, tiền , cho dù công ty thật sự phá sản, ông cũng cơ hội đông sơn tái khởi!
Sau đó ông trực tiếp liên lạc với đàn em của , trung thành tuyệt đối với ông .
Người đến , [Vương lão bản] liền trầm giọng phân phó: “Tao mày một việc, việc thành tao cho mày hai mươi vạn!”
Đàn em lập tức sững sờ, ngay đó sự kinh hỉ nơi đáy mắt trào dâng: “Thật ? Đại ca?”
Đó là một hai vạn, mà là trọn vẹn hai mươi vạn!
Số tiền , đủ để tiêu xài phung phí một thời gian dài !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-413.html.]
Nghĩ đến đây, tâm trạng đàn em càng thêm vui sướng, vội vàng truy hỏi: “Đại ca, em chuyện gì?”
Nga
[Vương lão bản] hạ thấp giọng , đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo ác ý: “Tao mày …”
Sắc mặt đàn em đổi, giật nảy : “Không chứ? Đại ca chuyện nhưng là, nhưng là…”
“Tao trả cho mày mười vạn, việc thành phát cho mày mười vạn.” Dứt lời, [Vương lão bản] trực tiếp chuyển tiền cho đàn em.
Nhìn mười vạn nóng hổi lò trong thẻ, cơ thể đàn em nhịn run rẩy, đáy mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn.
“Em đại ca!”
…
Điện thoại [Tập đoàn Vương thị] bán , trải qua ba ngày thu hồi khẩn cấp, thu về hết.
Một lượng lớn đặt trong kho hàng, bộ đều ế ẩm, cấp cũng cho phép lô hàng bán nữa.
Mà tình hình của [Tập đoàn Vương thị] hiện tại trở nên vô cùng tồi tệ, rối tinh rối mù, càng vì [Vương lão bản] chủ tâm cốt mặt.
Không ít bắt đầu từ chức, hoặc bỏ trốn.
Dù mắt đều thể thấy kết cục tương lai của [Tập đoàn Vương thị], chạy nữa thì là kẻ ngốc.
Nhà của [Hạ Chi] và [Tô Trầm].
“Anh cho [Vương lão bản] điều kiện như , ông mà đồng ý, thật là .” [Hạ Chi] khó chịu bĩu môi.
[Tô Trầm] khẽ một tiếng: “Nếu đổi là một khác , ông chừng sẽ đồng ý.”
“Những chuyện ông đây đủ khiến buồn nôn, nhưng chính vì như , cho nên mới từ chối , e là cảm thấy sỉ nhục ông .”
[Hạ Chi] hừ lạnh một tiếng, trong lòng vô cùng coi thường [Vương lão bản].
Dù [Tập đoàn Vương thị] của ông sắp sửa biến mất, còn thuộc về ông nữa, cô cũng cần thiết tiếp tục tính toán với ông .
Chỉ cần ông điều…
[Tô Trầm] nhẹ nhàng chơi đùa với những ngón tay như b.úp hành ngọc của [Hạ Chi], ánh mắt dịu dàng hỏi: “Rốt cuộc em thế nào ? Vậy mà thể khiến điện thoại phát nổ, nhưng… thương nguy hiểm.”
Điện thoại của [Trầm Chi] thì bất kỳ vấn đề gì, nhưng điện thoại nhái của [Tập đoàn Vương thị] xuất hiện vấn đề lớn như , lý do duy nhất chính là những nét tô tô vẽ vẽ đó của [Hạ Chi].
vẫn luôn rõ rốt cuộc cô gì.
[Hạ Chi] nhếch môi , nhướng mày : “Bởi vì em sửa đổi dữ liệu bản vẽ, cho nên điện thoại nhái sẽ sai lệch.”
“ dữ liệu em sửa đổi chỉ khiến điện thoại bốc khói, tuyệt đối sẽ gây phát nổ, e là vì [Vương lão bản] để đẩy nhanh tốc độ sản xuất lượng lớn điện thoại, điều chỉnh dữ liệu.”
[Tô Trầm] , lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần chuyện quan hệ trực tiếp với [Hạ Chi] là yên tâm .
Anh tin tưởng, cô lương thiện như , nhất định sẽ hại khác.