Giăng Bẫy
Hạ Chi bất đắc dĩ lắc đầu: “Không chứng cứ, chỉ là nghi ngờ. Chỉ cô mới kênh liên lạc với Vương lão bản, hơn nữa cô thù với chúng , tự nhiên hy vọng chúng xui xẻo, chỉ thể là suy đoán hợp lý.”
“Anh cảm thấy em đoán đúng, cô quả thực khả năng loại chuyện . Nếu như chúng thể để mặc sự việc tiếp tục phát triển.” Giọng điệu Tô Trầm trầm xuống. Chuyện khiến vô cùng phẫn nộ. Cạnh tranh thương mại quang minh chính đại thì tự nhiên , nhưng dựa thủ đoạn hèn hạ như thật khiến buồn nôn tột cùng.
“Nếu một thì sẽ hai, đợi Tập đoàn Hà thị dùng Lithium Battery cải tiến chiếm lĩnh thị trường, chừng Hà Kỳ sẽ giở trò cũ.” Đáy mắt Hạ Chi xẹt qua một tia lạnh lẽo. Cô lười tính toán với Hà Kỳ, nhưng cô chịu yên, hết đến khác khiêu chiến giới hạn nhẫn nại của cô. Nếu chuyện thật sự là do cô …
“Không bằng tương kế tựu kế.” Tô Trầm thấp giọng bên tai cô.
Khóe môi Hạ Chi nhếch lên, tán đồng gật đầu: “Được, cứ như thế.”
Nga
Một tuần Hạ Chi và Tô Trầm tan học cùng đến Tập đoàn Hà thị. Tô Trầm việc, mấy ngày nay Hà Kính Tùng giao cho vài nhiệm vụ mới. Đến cửa động tác dịu dàng giúp Hạ Chi vuốt lọn tóc rối bên tai, nhẹ giọng : “Anh còn việc cách nào cùng em , em nhớ nhắc nhở Hà đổng.”
“Yên tâm.” Hạ Chi mỉm , mật nắn nắn tay xoay về phía văn phòng chủ tịch. Đến văn phòng bên trong còn vài nhân viên chuyên môn phát triển Lithium Battery. Hà Kính Tùng thấy cô đến vội vàng hỏi: “Đã mang bản vẽ đến ?”
“Vâng.” Hạ Chi khẽ vuốt cằm, lấy bản vẽ đưa cho nhân viên. Mấy nhận lấy xem xét, giật kinh ngạc, nhao nhao kinh hỉ với Hà Kính Tùng: “Hà đổng, phát triển theo cách chúng chỉ tiết kiệm vật liệu, thậm chí còn thể mở rộng dung lượng, giảm bớt thể tích của Lithium Battery, cải tiến quá !”
“ , Hạ tiểu thư hổ là thiên tài!”
Hà Kính Tùng bọn họ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ha hả : “Hạ tiểu thư tự nhiên là thiên tài, các gặp cô chậm trễ. Đi việc , mau ch.óng nghiên cứu Lithium Battery cải tiến!” Mấy nhân viên nâng niu bản vẽ phảng phất như kỳ trân dị bảo, vội vã về phía phòng nghiên cứu. Trong văn phòng chỉ còn hai , Hạ Chi vẻ mặt nghiêm túc với Hà Kính Tùng: “Hà đổng, chuyện đó điều tra manh mối ?”
Nhắc tới chuyện điều tra Hà Kính Tùng liền chút đau đầu giải thích: “Đã điều tra nhưng kết quả gì. Suy cho cùng công ty lắp đặt camera giám sát, nhưng trải qua chuyện phân phó bắt đầu lắp đặt camera .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-373.html.]
Hạ Chi tỏ vẻ thấu hiểu, trầm giọng : “ cảm thấy đợi Lithium Battery mới nghiên cứu , e rằng đó sẽ tay. Ngài chuẩn gì ?”
“ sẽ phái canh giữ bản vẽ hai mươi bốn giờ, tuyệt đối thể để bản vẽ trộm nữa!” Hà Kính Tùng vẻ mặt nghiêm túc bảo đảm. Lần mất bản vẽ khiến ông vô cùng áy náy và hối hận. Nếu ông quản lý lỏng lẻo sẽ xảy chuyện như , ngược còn để Vương thị kiếm một món hời lớn.
“Không! Ý của là chúng bằng tương kế tựu kế. Người đó bất kể là ai đều là gian tế do Vương lão bản phái tới, chúng kiểu gì cũng nhổ cái đinh !” Giữa lông mày Hạ Chi lộ vài phần nghiêm túc.
Hà Kính Tùng nghĩ quả thực là như , nếu lôi đó ông e rằng ăn ngủ yên. Giống như một thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng đầu lúc nào cũng thể rơi xuống . Nghĩ đáy mắt ông lóe lên một tia sắc bén: “ hiểu ý của cô , cứ như !” Hai nhỏ giọng bàn bạc, đợi Hạ Chi rời là một giờ .
Chập tối trong phòng bao của một nhà hàng, Vương lão bản ôm eo Hà Kỳ vuốt ve, híp mắt truy hỏi cô : “Cô chắc chắn Hạ Chi mang bản vẽ mới đến cho Hà Kính Tùng chứ?”
Hà Kỳ hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu nũng nịu liếc xéo Vương lão bản: “Ngài đây là tin tưởng em nha.”
Vương lão bản hắc hắc, bàn tay to nhéo một cái bên eo cô : “Sao thể chứ? chỉ xác định tính chân thực của sự việc để tiếp tục kế hoạch bước tiếp theo.”
“Chính mắt em thấy Hạ Chi cầm một cái túi đựng tài liệu tìm Hà đổng. Sau khi cô rời Hà đổng lập tức bảo bên bộ phận nghiên cứu đang cái gì, chắc chắn là nghĩ cách .” Hà Kỳ chút khách khí bán Hà Kính Tùng và Hạ Chi, đem chuyện báo cáo hết cho Vương lão bản.
Nghe xong lời cô Vương lão bản khỏi híp hai mắt như điều suy nghĩ. “Cô nghĩ cách dò la xem bộ phận nghiên cứu rốt cuộc đang nghiên cứu cái gì.” Trong lòng Vương lão bản quyết định, trầm giọng phân phó.
Nghe Hà Kỳ chút bất đắc dĩ giải thích: “Như thì khó em quá. Em chỉ là một thư ký nhỏ, căn bản phép tiếp cận bộ phận nghiên cứu. Nếu em thật sự chuyện em là của ngài e rằng giấu nữa.” Trong lòng cô lạnh, thật sự coi cô là kẻ ngu ? Mặc dù cô chỉnh c.h.ế.t Hạ Chi, Tô Trầm, nhưng cô vẫn khá hài lòng với công việc thư ký ở Tập đoàn Hà thị. Suy cho cùng thì phát lương theo tháng, công việc cũng nhàn hạ. Hơn nữa ngoại trừ Hạ Chi chút chướng mắt kẻ nào mắt đến trêu chọc cô , hiện tại cô đang thoải mái. Ngộ nhỡ đến bộ phận nghiên cứu phát hiện đến lúc đó cô chắc chắn sẽ Hà Kính Tùng đá khỏi Tập đoàn Hà thị, như ?